80s toys - Atari. I still have
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213193

Bình chọn: 9.5.00/10/1319 lượt.

iz!” Hoa Bá bất giác lắc đầu, “Tôi không ngại nói cho anh một bí mật!”

Ánh mắt mê ly của Lãnh Tử Tình chợt bắt gặp ánh mắt tinh quái của Hoa Bá, không khỏi lạnh run đến tận cổ.

“Hành động giống như anh vừa nãy, tôi… cũng từng làm rồi!” Dứt lời, Hoa Bá ung dung xoay người một cái nhảy xuống qua cửa sổ hành lang, trốn thoát.

“Á--” Người kêu lên giận dữ lại là Lãnh Tử Tình.

Cô ngàn vạn lần không ngờ Hoa Bá lại có thể nói như vậy…

“Anh… anh đứng lại!” Khi Lãnh Tử Tình xông tới, vịn lên thành cửa sổ, thì Hoa Bá đã nhảy xuống đất, nháy mắt với cô, làm động tác hôn gió, kéo va li ở bên đường, lên một chiếc xe, rời đi!

“Hoa Bá! Anh thật xấu tính, anh quay lại đây!” Lãnh Tử Tình tức giận dậm chân, kêu lên.

Mà chiếc xe kia đã sớm không còn bóng dáng.

Lãnh Tử Tình thở hổn hển, xấu hổ xoay người, đối mặt với Lôi Tuấn Vũ, lại phát hiện sắc mặt người đàn ông cứng ngắc đứng đó đã biến thành đen sì!

“Ờ, cái đó… cái đó… chúng ta quay vào thôi. Nghi lễ sắp bắt đầu rồi… Á!” Thân mình liền bị hắn ương ngạnh giữ chặt lại.

“Anh ta nói vậy có thật không?” Tiếng nghiến răng nghiến lợi.

“Ờ… cái đó… cái đó… Tử Tử nhất định là sốt ruột rồi…”

“Anh hỏi em anh ta nói có phải là thật không?!” Tiếng quát tức giận.

“Ai da, anh xem xem, anh nhỏ mọn như vậy để làm gì? Đừng nói là miệng, chỗ này, chỗ này… của anh không phải cũng bị người phụ nữ khác chạm vào rồi, em cũng đâu có so đo…” Lãnh Tử Tình vừa biện giải vừa chỉ vào ngực hắn, chỉ vào…

“Lãnh Tử Tình--” Người đàn ông được gọi là “kim cương” kia quát lên.

MC hôn lễ cũng sốt ruột đến độ toát mồ hôi. Cô dâu chú rể vẫn chưa có mặt. Tiết mục trên sân khấu đã bắt đầu rồi!

“Hai cái đứa này đang bận gì vậy? Sao lại vẫn chưa ra?” Tiêu Duệ có chút sốt ruột.

“Đúng vậy, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Mạnh Hân Di cũng đứng ngồi không yên.

“Yên tâm đi! Lần này Tuấn Vũ một bước cũng không rời Tử Tình, sẽ không xảy ra chuyện đâu!” Vẫn là mấy người đàn ông còn bình tĩnh.

Một đầu khác, trong phòng cảnh xuân dào dạt.

Tiếng đàn ông thở dốc: “Còn chỗ này? Anh ta có từng chạm vào không?!”

“Không… Á… Không có…”

“Còn chỗ này? Anh ta cũng từng dùng miệng… như anh không?”

“Á… đừng… ông xã… xin anh đấy…” Giọng Lãnh Tử Tình quả thực là đang ngâm nga.

“Nói yêu anh!”

“Em yêu anh!”

“Nói không biết Hoa Bá!”

“Ưm… không… biết Hoa Bá.” Lãnh Tử Tình máy móc nói theo.

“Có thích không?” Ngữ khí trở nên càng thêm dịu dàng.

“Thích…”

“......”.

KẾT THÚC. “Ông xã, em muốn làm việc.” Lãnh Tử Tình cầu xin lần thứ N.

“Hả? Vậy đến công ty anh làm thư ký cho anh.” Lôi Tuấn Vũ vùi đầu trong đống giấy tờ, đầu cũng không ngẩng lên.

“Này! Anh thấy có thư ký nào có nếp nhăn trên khóe mắt chưa?” Lãnh Tử Tình vùi người vào ghế sô pha. Tử Tử đã là học sinh tiểu học, mấy năm trôi qua rồi. Sự cưng chiều của Lôi Tuấn Vũ đối với cô đã sớm không còn mới mẻ nữa! Mà chủ nghĩa đại nam tử của hắn cũng dần dần bộc lộ.

“365 ngày hợp đồng hôn nhân” đã sớm kết thúc. Nhưng, lại không được phép đăng lên. Bởi vì Lôi Tuấn Vũ nói, trong đó miêu tả hắn quá tàn khốc, không phù hợp với hình tượng của con người hắn. Vì thế, chỉ có thể cho một mình hắn xem!

Lãnh Tử Tình chuyên tâm chăm sóc Tử Tử, trải qua mấy năm cuộc sống người phụ nữ của gia đình. Nhưng, hiện giờ việc học tập của Tử Tử hoàn toàn không cần cô phải lo lắng, mà Lôi Tuấn Vũ lại cả ngày bận việc công ty. Giống như bây giờ, mặc dù đang ở nhà, hắn cũng bị trói chặt trong đống giấy tờ. Thật là chán chường! Không phải mệt, mà là nhàm chán, nhàm chán hết mức!

“Ông xã? Em muốn đi du lịch.” Lãnh Tử Tình nghịch ngợm ngón tay, nhàm chán nhìn trần nhà.

“Được, chờ anh bận xong trận này, hai người chúng ta cùng đi.” Lôi Tuấn Vũ nói không chút để ý.

Trời ạ! Lãnh Tử Tình quả thực muốn phát cuồng! Bận xong trận này? Haiz, mệt hắn nói ra được? Cô nghe những lời này đã N năm rồi! Đều nói thái độ của đàn ông đối với phụ nữ trước vào sau khi kết hôn không giống nhau, quả nhiên… Lãnh Tử Tình chột dạ nghĩ. Kỳ thật, hắn đối với cô tốt đến mức không còn gì để nói, nhưng cô vẫn không biết chỗ nào xảy ra vấn đề, lộn tùng phèo hết cả!

Tiếng chuông êm tai vang lên, là tiếng chuông di động của Lôi Tuấn Vũ. Hắn không khỏi nhíu nhíu đầu mày, hắn không thích nhạc chuông “Yêu đến chết đi sống lại” này, bình thường đều là nhạc đơn giản, nhất định là lúc Lãnh Tử Tình nhàm chán đã tự ý thay đổi.

“Alo? Ừm… Ừm… Được, tôi đến ngay.” Lôi Tuấn Vũ vẻ mặt nghiêm túc, cúp điện thoại. Quay đầu nói với Lãnh Tử Tình đang vùi người trong sô pha, “Công ty có chút chuyện, anh phải đi một chuyến. Buổi trưa có muốn cùng ăn cơm không?”

“Thôi khỏi, anh mau đi làm việc đi. Em tự mình giải quyết.” Lãnh Tử Tình đứng dậy, tiễn Lôi Tuấn Vũ ra cửa.

Nhìn xe hắn rời đi. Lãnh Tử Tình không khỏi thở dài. Hắn hình như đã quên hôn tạm biệt cô rồi. Thôi bỏ đi, mấy ngày nay, chuyện hắn quên cũng không ít. Tội gì phải làm rối lên? Đều đã là vợ chồng già rồi.

Đều nói cuộc sống vợ chồng đều phải trải qua “Thử thách bảy năm”, bọn họ thực sự đã chung sống gần bảy năm rồi. Đến nay cô đã là một phụ nữ trung niên hơn ba mươi tuổ