g con làm gì chứ! Cả tối qua mẹ không được ngủ ngon! Haiz! Lòng mẹ cũng bị nó khóc làm tan nát hết rồi! Mà đêm qua con bận cái gì vậy? Cũng không gọi điện thoại.” Mạnh Hân Di trách móc, còn không ngừng bóp bóp vai mình.
Lãnh Tử Tình đỏ mặt, vội vàng nói qua loa: “Con xin lỗi mẹ, để mẹ vất vả rồi.”
Tử Tử đã gấp đến mức cắn vào áo Lãnh Tử Tình. Ha ha, Lãnh Tử Tình vội vàng lấy khăn lau sạch sẽ, sau đó mới thỏa mãn tính háu đói của tiểu tử kia. Cảm giác căng tức của cô cũng dần dần biến mất.
“Mẹ, mẹ chồng con nói giữ ba mẹ ở lại ăn cơm tối.”
“Như vậy sao được, đêm dài lắm mộng. Để mẹ nói với bà ấy, về luôn thôi. Con mau cho nó bú, lát nữa mẹ quay lại mang Tử Tử đi.”
“Vâng ạ. Mẹ vất vả rồi!”
“Nói gì vậy, con ngốc này! Mẹ và ba con mừng còn không kịp nữa là!”
Mạnh Hân Di đi ra ngoài. Lãnh Tử Tình vui vẻ vừa ôm tiểu tử kia, vừa ngâm nga một khúc hát, tình thương âu yếm của mẹ khiến tiểu tử kia vui vẻ không thôi, bé vừa bú sữa, vừa cười nhìn mẹ, bàn tay nhỏ bé còn không ngừng xoa lên ngực cô. Thật đáng yêu biết bao!
Tiểu tử kia sức ăn ngày càng lớn rồi, sau khi bú xong một bên, lại muốn bú tiếp bên kia. Thế là Lãnh Tử Tình liền chiều lòng bé. Dáng vẻ bá đạo bé nhỏ kia thật có chút giống với Lôi Tuấn Vũ.
Đang đung đưa hát, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, dường như có một ánh mắt đang chằm chằm nhìn cô. Lãnh Tử Tình vội vàng xoay người lại, kinh ngạc nhìn thấy trong phòng từ lúc nào đã có thêm một người, mà cô lại không hay biết gì!
Không phải ai khác, chính là Lôi Tuấn Vũ, hắn đang đứng dựa vào cửa! Dịch: Benbobinhyen
Đang đung đưa hát, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, dường như có một ánh mắt đang chằm chằm nhìn cô. Lãnh Tử Tình vội vàng xoay người lại, kinh ngạc nhìn thấy trong phòng từ lúc nào đã có thêm một người, mà cô lại không hay biết gì!
Không phải ai khác, chính là Lôi Tuấn Vũ, hắn đang đứng dựa vào cửa!
“Anh… anh… sao anh lại vào đây?” Lãnh Tử Tình cả kinh suýt chút nữa không ôm chặt Tử Tử, Tử Tử không hiểu gì ê a kháng nghị. Bàn tay nhỏ bé ra sức túm chặt ngực của Lãnh Tử Tình, đau đến mức Lãnh Tử Tình phải xuýt xoa ra tiếng.
“Làm sao vậy?”
“Á… Không… không có gì!”
“Em đang làm gì?” Lôi Tuấn Vũ chậm rãi hỏi.
“Tôi… tôi… tôi đang cho con bú. Anh có thể ra ngoài trước được không.” Lãnh Tử Tình căng da đầu nói.
Cô sợ nếu không nói, Lôi Tuấn Vũ đi đến cạnh cô, Tử Tử sẽ bị lộ thân phận mất! Đâm lao thì phải theo lao. Phải biết rằng hai ngày nay cô lừa dối quả thực đến mức ngạt thở! Cô đã bắt đầu nghi ngờ phẩm hạnh của chính mình!
“Tử Tử?”
“Vâng, là con tôi!”
“Mấy tuổi rồi?”
“Hai tuổi.” Hắn ở trong phòng, cô vẫn cảm thấy cả người khô nóng! Mặc dù hắn không nhìn thấy, nhưng cho con bú trước mặt một người đàn ông, dù thế nào thì cô vẫn cảm thấy không thoải mái?! Tiểu tử kia thì lại bú rất ngon lành!
“Phải không?” Ngữ khí Lôi Tuấn Vũ có một chút không vui. Nhưng hắn không hề có ý muốn rời đi.
Lãnh Tử Tình khẽ hắng giọng, nói tiếp, “Lôi tiên sinh, anh có thể…”
“Dù sao anh cũng không nhìn thấy, em ngại cái gì chứ?!”
Lãnh Tử Tình nghe thế nào cũng thấy hắn đang tức giận chứ?! Chết thật! Đây là logic gì vậy? Vội vàng qua loa cho xong, Tử Tử xem ra vẫn còn muốn bú nữa.
Lãnh Tử Tình vội vàng dỗ dành: “Ngoan, Tử Tử ngoan, đi chơi với bà. Mẹ và… chú phải nói chuyện!”
Tử Tử hoàn toàn như không nghe thấy, ôm lấy cổ cô không buông tay, miệng còn ngọng nghịu gọi: “Mẹ ôm, mẹ ôm!” Ăn uống no nê xong, đôi mắt nhỏ bắt đầu quan tâm đến người đàn ông trong phòng này.
Đột nhiên, bé mở lớn đôi mắt tò mò, chỉ tay vào Lôi Tuấn Vũ gọi: “Ba! Ba…”
Lãnh Tử Tình nhất thời lạnh toát người, sao bé lại gọi hắn là ba?!
Lôi Tuấn Vũ vừa nghe được tiếng ba này, cũng ngây ngẩn cả người.
“Nói bậy! Tử Tử ngoan, đó là chú, không phải ba!” Lãnh Tử Tình lập tức ngăn tiếng gọi của Tử Tử.
Đúng lúc này Mạnh Hân Di đi vào, nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ liền biết chuyện lớn không ổn, lại còn nghe thấy Tử Tử đang gọi ba. Ai da! Hôm nay đến nhà ông bà thông gia, Tiêu Duệ liền lấy ảnh chụp của Lôi Tuấn Vũ ra, ra sức dạy Tử Tử, ba ba ba ba! Tiểu tử kia trí nhớ tốt, nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ không gọi mới là lạ!
“Ba… ba…” Tử Tử vẫn hớn hở gọi.
Lãnh Tử Tình luống cuống, vội vàng quát: “Đã nói không phải là ba, con còn gọi lung tung, mẹ đánh mông đó!”
Tiểu tử kia vừa nghe khẩu khí của Lãnh Tử Tình, ấm ức khóc òa lên, miệng vẫn còn mếu máo gọi: “Ba, ba…”
Mạnh Hân Di vội vàng chạy tới, giằng lấy Tử Tử, trách móc: “Sao con lại mắng nó?! Muốn mắng, thì tự mắng mình đi! Tử Tử ngoan, ra ngoài chơi với bà nha! Không thèm mẹ nữa, mẹ hư, bà đánh mẹ!”
Nói xong, còn đánh vào tay Lãnh Tử Tình một cái.
Lãnh Tử Tình cau mày chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Mạnh Hân Di ôm Tử Tử đi ra ngoài. Lãnh Tử Tình có chút xấu hổ nhìn Lãnh Tử Tình nãy giờ vẫn không nói năng gì, nặn ra một nụ cười: “Để anh chê cười rồi. Tử Tử không có ba, nhìn thấy ai cũng gọi lung tung…”
“Không sao.” Lôi Tuấn Vũ chậm rãi tiến đến.
Lãnh Tử Tình hoảng hốt, trước chân hắn có cái đồ chơi ngựa gỗ, vội kêu: “Đừng nhúc nhích!”
Lôi Tuấn Vũ dừng bước. Lãnh Tử Tình vội vàng