Snack's 1967
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214555

Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.

ôi Tuấn Vũ đi xuống dưới lầu.

Tay hắn rất lớn rất ấm. Mấy tháng sống chung kia, cô ngay cả ấn tượng nắm tay cũng không có! Lúc trước bọn họ rất xa cách. Lúc này nắm tay, lại khiến tim cô đập loạn xạ. Len lén nhìn hắn, lại không có bất kỳ phản ứng gì.

Thật là, mình bị làm sao vậy? Rốt cuộc là muốn người ta gần gũi, hay là không muốn?! Thật mâu thuẫn! Lãnh Tử Tình không khỏi lắc đầu như trống bỏi.

Lôi Tuấn Vũ ngồi ở sô pha nghe ti vi, Lãnh Tử Tình đang quét dọn nhà cửa. Nhìn dáng vẻ hắn, Lãnh Tử Tình không khỏi nhớ lại lời nhắn của hắn trên QQ vừa nãy. Hắn đối với mình thật sự có tình cảm như vậy sao? Mấy lần đi qua người hắn, nhìn ánh mắt không có tiêu cự của hắn, tim cô cũng run rẩy theo. Tim có chút đau.

Cô nhất định phải nghĩ cách để hắn khôi phục thị lực.

“Lôi tiên sinh, tôi có một đề nghị. Chỗ chúng ta rất gần biển, nếu anh không ngại, chúng ta cùng đi ngắm biển đi.”

Chương 329: Chỉ có bằng lái xe mà thôi. Dịch: Benbobinhyen

Cô nhất định phải nghĩ cách để hắn khôi phục thị lực.

“Lôi tiên sinh, tôi có một đề nghị. Chỗ chúng ta rất gần biển, nếu anh không ngại, chúng ta cùng đi ngắm biển đi.”

Lãnh Tử Tình nói. Cô nhớ có một người bạn từng nói, trong không khí ở bờ biển có anion, rất tốt cho sức khỏe. Hít thở nhiều không khí này, sẽ tăng cường khả năng miễn dịch của cơ thể.

“Ồ? Ngắm biển? Được.” Trong giọng nói của Lôi Tuấn Vũ có sự kinh hỉ.

Vốn là một đề nghị rất tốt rất tốt, nhưng vì sự cố chấp của Lôi Tuấn Vũ, khiến cho Lãnh Tử Tình hối hận vì sự kích động của mình.

“Hàn tiểu thư, em muốn anh đi chen xe buýt sao? Em cảm thấy anh như vậy thích hợp sao?” Lôi Tuấn Vũ trêu chọc, hiện giờ một chút tâm lý tự ti cũng không còn!

Lãnh Tử Tình không khỏi đảo trắng mắt! Thật là!

“Vậy chúng ta bắt xe đi! Nhưng e là lúc về phải đi bộ một đoạn đường.” Lãnh Tử Tình đề nghị. Kỳ thật, chỗ bọn họ đi rất gần bến xe buýt! Hắn lại còn kén cá chọn canh!

“Bắt xe? Hàn tiểu thư, theo như em nói, lúc trở về, chúng ta phải đi bộ rất xa, em cho rằng thích hợp sao?” Lôi Tuấn Vũ vẫn không hài lòng.

Sao Lãnh Tử Tình cứ cảm thấy hắn đang so đo với mình nhỉ?

“Lôi tiên sinh, vậy anh muốn tìm một lái xe sao?” Lãnh Tử Tình nhẫn nhịn đưa ra đề nghị tốt hơn.

“Chẳng phải em có bằng lái xe sao?” Lôi Tuấn Vũ chậm rãi nói.

“Tôi… sao anh biết tôi có bằng lái xe?” Lãnh Tử Tình hồ nghi nhìn hắn.

“Hộ lý chăm sóc đặc biệt chẳng lẽ không có bằng lái xe sao?” Lôi Tuấn Vũ nói không chút sơ hở.

“Tôi có bằng lái xe, nhưng mà…” Lãnh Tử Tình đầu đầy mồ hôi lạnh, cô cũng chỉ là có bằng lái xe mà thôi! Cô có thi lấy bằng lái xe, nhưng hình như thi xong là đã công thành danh toại, không hề có kỹ thuật kinh nghiệm gì đáng nói.

“Có, chẳng phải là xong sao! Lái xe của anh!” Lôi Tuấn Vũ vươn tay, nắm lấy tay Lãnh Tử Tình, nói, “Đi thôi!”

Lãnh Tử Tình bị hắn dọa cho sửng sốt, hắn lại rất tự nhiên, cứ như vậy mà nắm tay cô!

Cô lại không thể gạt ra, ra khỏi cửa, hắn sẽ không còn dương oai như vậy nữa!

“Lôi tiên sinh, tôi thấy hay là để thư ký hoặc lái xe của ngài…”

“Em định ăn ngủ ở bờ biển sao?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nói, Lãnh Tử Tình không khỏi cảm thấy kinh ngạc vì lối tư duy thay đổi đột ngột này của hắn.

“Hả?”

“Nếu không muốn, thì mau đi thôi! Thời gian hẳn là không còn sớm đâu!”

Lãnh Tử Tình đành phải căng da đầu, đi lên trước, nắm tay hắn, ý bảo hắn cẩn thận bậc thang gì đó.

Cô phát hiện hắn rất mẫn cảm, đi xuống bậc thang thậm chí còn thành thạo hơn cô. Còn cô vì quá chú ý dưới chân hắn, ngược lại chính mình suýt bị sẩy chân. Nếu không phải là Lôi Tuấn Vũ nắm lấy tay cô, cô thật sự là sẽ ngã nhào.

“Hàn tiểu thư, sao anh lại cảm thấy người không nhìn thấy gì là em nhỉ?”

Trêu chọc như vậy khiến mặt Lãnh Tử Tình từng đợt trắng bệch. Hắn lại thế nữa rồi!

Đỡ hắn lên xe, Lãnh Tử Tình ngồi vào ghế lái. Cài dây an toàn, Lãnh Tử Tình hít sâu một hơi. Chết thật! Động tác gì đây, cô bây giờ lại còn phải đưa hắn đi nữa chứ! Chẳng lẽ hắn một chút cũng không lo lắng sao?!

Khởi động xe, Lãnh Tử Tình vừa vào số, Lôi Tuấn Vũ liền cất tiếng nói.

“Em không cài dây an toàn cho anh sao?” Khuôn mặt kia lộ ra nụ cười chết người.

“Anh… không tự cài được sao?” Lãnh Tử Tình xem xét hắn, rõ ràng ở ngay bên cạnh hắn, việc nhỏ như vậy, đáng lẽ hắn có thể làm được mới phải.

“Hàn tiểu thư, em thật sự rất có kinh nghiệm về phương diện hộ lý sao? Em đối xử với người mù đều với thái độ này sao?!”

Một câu chất vấn khiến Lãnh Tử Tình á khẩu không trả lời được, không khỏi mắng thầm trong lòng! Không thích, thì anh cứ đổi người khác là được chứ sao!

Vươn ngang người sang trước người Lôi Tuấn Vũ, định cài dây an toàn cho hắn. Nhưng chính mình bởi vì dây an toàn không đủ, không thể không ghé sát vào người hắn, tư thế mờ ám này khiến cho cô bối rối xấu hổ cực độ!

Khó khăn lắm mới cài xong dây an toàn cho hắn, cô mới giận dữ trừng mắt lườm hắn một cái! Đàn ông thối! Lại không hề giúp chút nào!

Khởi hành, Lãnh Tử Tình cứng ngắc duỗi thẳng cánh tay nắm lấy tay lái, tốc độ chẳng khác nào một con rùa.

Xe bởi vì tốc độ quá chậm, liên tục rung lắc.

“Tăng ga, đổ