a.
Lôi Tuấn Vũ thật sự cười nhạo, hắn cho rằng chỉ có một mình hắn không nói sự thật, nhưng cô gái nhỏ này lại cũng che giấu nội tâm! Ha ha, được lắm, trẻ nhỏ dễ dạy!
Thiên đạo thù cần: Nhất định sẽ có rất nhiều người thích em, em tài hoa như vậy, nhất định cũng là một mỹ nữ.
Lãnh Tử Tình cười nhẹ: Tôi không phải là mỹ nữ đâu! Anh chưa nghe nhà văn nhiều “khủng long” sao?
Thiên đạo thù cần: Khủng long?
Lãnh Tử Tình lại cười, không thể nào, hắn thế mà lại không biết khủng long? Không phải là làm việc trên mạng sao? Vội vàng viết: Chính là phụ nữ xấu đó! Tôi rất xấu rất xấu!
Lôi Tuấn Vũ nhìn lời giải thích vội vàng của Lãnh Tử Tình, đột nhiên bật cười vui vẻ! Cô thật đúng là biết trợn mắt nói dối. Tuy cô không được coi là đại mỹ nữ, nhưng tổng thể vẫn khá là thanh tú! Sao có thể coi là phụ nữ xấu chứ?! Cô đang khiêm tốn sao? Lùi một bước trời cao đất rộng?! Nói chung vẫn có chút chỉ số thông minh!
Thiên đạo thù cần: Tôi thích phụ nữ xấu!
Lãnh Tử Tình sửng sốt: Sao có thể, ai lại không thích mỹ nữ chứ! Anh đang cười nhạo tôi thì phải!
Thiên đạo thù cần: Sao tôi có thể cười nhạo em? Trường hợp tôi thế này, có phụ nữ xấu chịu nói chuyện cùng tôi, tôi đã vạn phần cảm tạ rồi! Lãnh Tử Tình sửng sốt: Sao có thể, ai lại không thích mỹ nữ chứ! Anh đang cười nhạo tôi thì phải!
Thiên đạo thù cần: Sao tôi có thể cười nhạo em? Trường hợp tôi thế này, có phụ nữ xấu chịu nói chuyện cùng tôi, tôi đã vạn phần cảm tạ rồi!
Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu, không biết nên an ủi hắn thế nào cho tốt, đành viết: Thiên đạo thù cần, anh có thể đừng như vậy được không? Anh như vậy tôi thật sự rất đau lòng. Tôi hy vọng anh bình tĩnh lại! Anh xem, mặc dù hiện giờ anh mắc phải căn bệnh như vậy, nhưng tứ chi vẫn đầy đủ. So với những người không nhìn thấy ánh sáng, so với những người cơ thể tàn tật khiếm khuyết, anh vẫn còn may mắn biết bao nha!
Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhếch nhếch khóe miệng. Cô gái này nha! Tình cảm cũng thật tràn đầy! Mặc dù hai người nói chuyện không có gì chất lượng, nhưng hắn vẫn rất lạ lẫm với phương thức trao đổi từ trái tim đến trái tin này. Cũng chỉ có phương thức này hắn có thể nghe thấy rất nhiều lời cô nói, hiểu được nội tâm của cô.
Thiên đạo thù cần: May mắn? Em cảm thấy tôi may mắn?
Lãnh Tử Tình mạnh mẽ cắn đầu lưỡi mình, trời ạ! Ngay cả cô cũng cảm thấy kiểu an ủi này rất gượng ép! Chỉ đành kiên trì tiếp tục an ủi: Đúng vậy! Ít nhất anh còn có hy vọng. Tôi có thể biết tuổi của anh không?
Thiên đạo thù cần: Ba mươi ba tuổi.
Lãnh Tử Tình sửng sốt, hắn lại còn bằng tuổi Lôi Tuấn Vũ! Trước mắt bất giác hiện lên hình ảnh của Lôi Tuấn Vũ, đầu bên kia QQ bất giác đã biến thành hình ảnh của Lôi Tuấn Vũ.
Lãnh Tử Tình: Vậy… vậy tôi có thể biết… khi nào thì anh biết bệnh của mình không?
Thiên đạo thù cần: Ba tháng rồi!
Lãnh Tử Tình sửng sốt, nói như vậy không phải là bẩm sinh? Vậy thì rất có hy vọng sẽ khỏi đúng không? Vội vàng viết: Nói như vậy trước kia anh không bị bệnh này, phải không?
Thiên đạo thù cần: Phải.
Lãnh Tử Tình mặt đỏ lên, trời ạ! Chính mình lại còn cùng một người đàn ông nói chuyện về trở ngại khả năng "chuyện kia". Nhưng lòng hiếu kỳ thôi thúc lại khiến cô tiếp tục truy vấn: Có phải anh bị cái gì kích thích không?
Thiên đạo thù cần: Có lẽ vậy.
Lãnh Tử Tình: Là… tình huống gì?
Lôi Tuấn Vũ thiếu chút sửng sốt, cô cũng thật là thẳng thừng đi! Không phải là muốn hỏi người ta làm chuyện đó như thế nào chứ?! Đời sống trên mạng của cô gái nhỏ này lại bạo dạn như vậy sao?!
Thiên đạo thù cần: Tiến hành được một nửa, sau đó thì không được!
Lãnh Tử Tình sửng sốt một lúc lâu, lập tức đỏ bừng đến tận cổ! Không phải cô muốn hỏi tình huống này! Cô chỉ là muốn biết hắn bị ảnh hưởng bởi nhân tố gì.
Lãnh Tử Tình: Ồ. Tôi có một người bạn cũng gặp phải tình huống này, có điều anh ta đã khỏi rồi. Nếu có thể, tôi sẽ hỏi giúp anh một chút! Anh nhất định không được nản lòng. Tuy tôi không phải bác sỹ, nhưng tôi nghĩ chuyện này nhất định có liên quan đến áp lực công việc và áp lực cuộc sống của anh. Công việc của anh là vào buổi tối, lại là ở trên mạng, việc này đều không có lợi cho sức khỏe của anh. Tốt nhất anh nên nghỉ ngơi ở nhà đã, điều chỉnh lại cơ thể, thả lỏng tâm tình, qua một thời gian nhất định có thể khỏi được!
Lôi Tuấn Vũ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cô thật đúng là ăn nói dõng dạc! Có điều, không thể không thừa nhận, cô thật sự là có năng khiếu bẩm sinh! Chính hắn trước đó khi xuất hiện chứng bệnh này, bác sỹ đã nói như vậy, không sai một lời! Cô gái nhỏ này thật đúng là hiểu biết rộng không phải tầm thường.
Thiên đạo thù cần: Cám ơn em. Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị của em.
Lãnh Tử Tình: Thật chứ? Ha ha.
Thiên đạo thù cần: Tử Dạ, nếu là em, em sẽ thích người như tôi không?
Lãnh Tử Tình bị hỏi có chút im bặt, hắn đây là có ý gì? Chẳng qua chỉ mới nói chuyện vài ngày, đã hỏi như vậy? Không khỏi lại nghĩ tới Hoa Bá, lúc trước Hoa Bá và cô hai người không có gì giấu nhau, anh từng vô số lần nói thích mình, nhưng cô đều không coi là thật. Nói anh có phải là tình yêu đồng tính hay không! Sau khi gặp anh
