lên: “Phủi phui phủi phui! Người
ta còn chưa kết hôn mà! Cậu đừng có chụp mũ lung tung! Mình dẫn đoàn vừa xuống sân bay, còn chưa ra khỏi sân bay đây này! Cậu bé này có lẽ là bị lạc người thân, túm lấy mình gọi mẹ! Haiz! Nó còn nhỏ không hiểu
chuyện, sao cậu cũng a dua theo cho loạn thêm vậy!
Lãnh Tử Tình vừa nghe liền cười ha ha: “Còn có chuyện như vậy sao?! Này, anh bạn
nhỏ, vì sao cháu gọi cô này là mẹ vậy?! Người ta còn chưa kết hôn đâu
đấy!”
Cậu bé cười hiền lành: “Cháu biết! Nhưng cháu thích cô ấy làm mẹ của cháu!”
Mộng Ba thiếu chút nữa tức giận! Vội vàng nói: “Tử Tình, kệ nó đi. Mình đã nói với nó n lần rồi, nó rất cố chấp! Lát nữa mình đưa nó đến cho
nhân viên phục vụ ở sân bay. Đúng rồi, lần trước ở đảo Thiên Đường cậu
bị ngất, cậu có biết không bọn mình đều sợ hết hồn! Chồng cậu còn gọi cả máy bay tư nhân, suốt đêm đưa cậu về đây! Tình huống đó, quả thật khiến mình rất cảm động!”
Lãnh Tử Tình bị cô nói có chút xấu hổ,
cũng cười phụ họa theo. Còn Hoa Bá thì lại nheo nheo mắt, tò mò lắng
nghe hai người trò chuyện.
“Nhìn cậu bây giờ không sao rồi,
mình cũng yên tâm! Vẫn lo lắng cho cậu suốt đó! Lần này cậu định đi đâu? Lại đi công tác à?!” Tròng mắt Mộng Ba còn liếc qua liếc lại mấy lượt
giữa cô và Hoa Bá.
Cậu bé kia cũng không sốt ruột, ngoan ngoãn
để Mộng Ba dắt tay, dường như coi cô ấy là mẹ của mình vậy! Làm cho Lãnh Tử Tình nhìn thấy liền muốn cười.
“Ừm, mình muốn đi Mỹ!” Lấy
ra bút, viết một dãy số, còn có mã số QQ, đưa cho Mộng Ba, “Cầm lấy, đây là cách thức liên lạc của mình, có rảnh thì liên lạc nhé!”
Mộng Ba vội nhận lấy, cũng cười nói: “Được rồi, mình còn phải dẫn đoàn
đây! Mình đi giải quyết nó đã, chúng mình liên lạc sau nhé!”
Lãnh Tử Tình cười cười, đột nhiên chợt xúc động, tiến lên một bước ôm
lấy Mộng Ba. Ôm thật chặt, giống như là phải vĩnh biệt vậy.
Mộng Ba cũng có chút xúc động, thanh âm nức nở nói: “Làm gì vậy, làm mình cũng muốn khóc rồi!”
Nước mắt Lãnh Tử Tình liền trào ra! Cô ấy nhắc đến chuyện đảo Thiên
Đường để làm gì, khiến cho đầu óc cô lúc này rối loạn hết cả lên! Muốn
đi cũng không nỡ.
“Này, cậu làm sao vậy?! Đừng khóc nữa! Cũng không phải là không bao giờ gặp lại nữa!” Giọng Mộng Ba cũng run run xúc động.
Hoa Bá đưa cô một tờ khăn giấy, Lãnh Tử Tình vội vàng lau nước mắt, nín khóc mỉm cười, nói: “Ngại quá, nhìn thấy cậu liền xúc động quá! Được
rồi, mau đi đi! Mấy người khách của cậu chắc là sốt ruột lắm rồi!”
Mộng Ba vẫy tay tạm biệt Lãnh Tử Tình, kéo tay cậu bé đi đến phía quầy phục vụ.
“Tiểu thư, xin hỏi có thể giúp gì được cô?” Nhân viên làm việc ở quầy
phục vụ vô cùng nhiệt tình, giọng nói cũng rất thân thiết.
“Vâng, cậu bé này bị lạc người thân, tôi nghĩ các cô hẳn là có cách giúp nó tìm được người thân của nó.” Mộng Ba chỉ vào cậu bé trong tay nói.
“Ồ? Lạc đường? Anh bạn nhỏ, cháu tên là gì vậy?” Nhân viên phục vụ hỏi.
“Cô ấy là mẹ cháu!” Lời cậu bé khiến người ta kinh ngạc.
“Này, ai là mẹ của cháu?! Chẳng phải cô đã nói rồi sao, đừng có nói
lung tung nữa! Cô còn có chuyện quan trọng phải làm, cháu đừng có quấy
rầy nữa, biết không?!”
Mộng Ba có ý muốn thuyết phục nó, muốn nó đừng có cố tình gây sự như vậy nữa.
“Mẹ là mẹ của con. Mẹ tên là Mộng Ba, năm nay ba mươi tuổi. Là hướng dẫn viên du lịch!” Cậu bé thuộc như lòng bàn tay.
Hả? Sao nó lại biết? Mộng Ba há hốc miệng, có thể nhét vừa một quả táo.
“Tiểu thư, cô là Mộng Ba?” Nhân viên phục vụ hỏi.
Mộng Ba gật đầu một cách cứng ngắc.
“Ba mươi tuổi?”
“Vâng.”
“Là hướng dẫn viên du lịch?”
“Vâng.”
“Thưa quý cô, xin cô đừng có đùa chúng tôi như vậy nữa, công việc của
chúng tôi rất bận! Xin cô chăm sóc tốt con của cô!” Ngữ khí của nhân
viên phục vụ rõ ràng có chút mất kiên nhẫn.
Mộng Ba quả thực hết chỗ nói! Buồn bực dắt cậu bé qua một bên chất vấn: “Nói đi! Sao cháu lại biết tên cô?”
Cậu bé cười rất vô tội, thật thà nói: “Chồng của mẹ nói đó.”
“Chồng của cô?! Trời ạ! Ông bà ông vải ơi, cô đâu có chồng, cô còn chưa có kết hôn mà!”
“Mẹ nhìn kìa, ở bên kia kìa! Ba và con đã chờ mẹ nửa ngày rồi!” Cậu bé dùng ngón tay chỉ về hướng đối diện.
Ánh mắt giết người của Mộng Ba nhìn qua, lập tức liền sợ ngây người… Khang… Khang Huy?
Lãnh Tử Tình mắt sưng đỏ cùng Hoa Bá đi vào cổng kiểm tra an ninh.
“Cô ấy nói đảo Thiên Đường là chuyện gì vậy?” Hoa Bá tò mò hỏi.
Lãnh Tử Tình cả người chấn động, sau đó cười cười nói: “Đã qua rồi!”
Hết sức phối hợp với kiểm tra an ninh, đáy lòng đột nhiên có một giọng
nói đang tranh cãi, nếu hiện giờ hắn xuất hiện, liệu cô có thể không
ngại chuyện cũ mà cùng hắn trở về nhà không?
“Nhà”? Trời ạ! Cô lại còn nói “nhà”?! Dịch: Benbobinhyen
Lãnh Tử Tình cả người chấn động, sau đó cười cười nói: “Đã qua rồi!” Hết sức phối hợp với kiểm tra an ninh, đáy lòng đột nhiên có một giọng nói đang tranh cãi, nếu hiện giờ hắn xuất hiện, liệu cô có thể không ngại chuyện cũ mà cùng hắn trở về nhà không? “Nhà”? Trời ạ! Cô lại còn nói “nhà”?!
Nơi mà cô hai lần trốn khỏi là nhà của cô sao?! Haiz, từ khi nào cô lại coi đó là nhà của mình rồi.
Nhân viên kiể