Teya Salat
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215305

Bình chọn: 7.5.00/10/1530 lượt.

g?! Ông biết không? Đều là vào

lúc then chốt cuối cùng, đột nhiên dường như lại nghe thấy tiếng thét

đó, lòng run lên, lập tức liền… Shit! Ông bảo nhìn cô ta tôi làm thế nào có thể bình tĩnh được đây?”

“Ông… không dùng được nữa à?! Trời đất! Sao lại có thể thành như vậy?” Cổ Dương bỗng chốc không biết làm sao cho phải. Lôi Tuấn Vũ được xưng

là lãng tử tình trường, không có lúc nào là thiếu đàn bà bên cạnh, bây

giờ lại vì cô nhóc kia mà… không dùng được nữa?!

Cổ Dương lập tức rối tung như canh hẹ, hắn không thể tin lại có chuyện trùng hợp như vậy.

“Vũ, hay là do ông quá căng thẳng?” Loại chuyện này không thể nói đùa được.

Lôi Tuấn Vũ dựa vào cửa sổ nói: “Chỉ mong là vậy! Vì thế nên đừng có nhắc đến cô ta với tôi. Hiện giờ nhìn

thấy cô ta mà tôi không xuống tay bóp chết, thì là đã kiềm chế lắm rồi!”

Cổ Dương lập tức lý giải được sự hỉ nộ bất thường của Tuấn Vũ trước đây.

Cũng không biết nói gì cho phải. Nhưng ít nhất, chuyện của Tử Tình đành

phải tạm thời gác qua một bên. Hắn nghĩ chuyện của Tuấn Vũ sẽ qua đi rất nhanh thôi. Đến lúc đó mọi người đã hết khúc mắc, nhắc lại chuyện này

cũng không muộn.

“Vậy được rồi, Vũ, ông nghỉ ngơi trước đi. Chủ yếu là… về mặt tinh thần

không được quá căng thẳng. Mấy hôm nay đừng đi tìm gái nữa. Loại chuyện

này cứ thả lỏng, điều chỉnh một chút là ổn thôi! Vậy tôi ra ngoài đây!” Cổ Dương vội đi ra khỏi phòng Tuấn Vũ.

Dưới nhà Lãnh Tử Tình đang đi đi lại lại. Lúc nãy cô ngẫu nhiên nghe được

giọng nói của hai người bọn họ từ trong phòng Tuấn Vũ vọng ra, có lúc

rất phẫn nộ, rất kịch liệt, nhưng không rõ cho lắm.

Nhìn thấy Cổ Dương đi xuống, Tử Tình vội bước lên đón, thận trọng hỏi: “Cổ Dương, sao rồi? Tuấn Vũ anh ấy nói như thế nào?”

“Ừm, Tử Tình à, gần đây tâm trạng Vũ không được tốt cho lắm. Vài hôm nữa anh sẽ nói lại với nó, chuyện này chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Lúc nãy bọn

anh cãi nhau vì chuyện khác, vẫn chưa kịp nhắc đến chuyện này. Có điều

em yên tâm, chuyện này cứ để anh!” Cổ Dương cười an ủi cô. Hắn thấy vẻ mặt ủ rũ của Lãnh Tử Tình thì trong lòng cảm thấy không nỡ. Chẳng

qua chỉ là chuyện nhỏ, xử lý dễ ợt như mua mớ rau vậy, lại bởi vì chuyện kia… Haizzz! Sao lại dở hơi thế chứ?

Lãnh Tử Tình thất vọng trở về phòng mình. Cô cứ tưởng Cổ Dương ra mặt thì chắc chắn sẽ giải quyết được! Nhưng không ngờ…

Mở laptop lên mạng, Lãnh Tử Tình rối rắm, mày vẫn nhíu chặt lại, không giãn ra được.

Đột nhiên cô phát hiện avatar của Quyên Tử bỗng sáng lên.

Tử Tình lập tức gõ chữ: Quyên Tử, sao dạo này mất tăm vậy? Mấy hôm rồi không thấy ngươi đâu!

Quyên Tử: Tử Dạ à? Ta bị bắt cóc!

Tử Tình kinh ngạc: Cái gì? Có chuyện gì thế?

Quyên Tử: Haizzz, đừng nhắc nữa! Đều là vì một lần offline mà thôi. Cái gì mà Hội phú hào tương thân chứ!

Tử Tình đột nhiên nhớ ra lần gặp mặt Hội phú hào tương thân đó! Sự xuất

hiện của đại ca, Tuấn Vũ, căn phòng hắc ám… rối tinh rối mù lên.

Cô vội hỏi: Vậy đã báo cảnh sát chưa? Giờ đã ổn chưa?

Quyên Tử: Bực mình lắm! Không phải là bắt cóc nghĩa đen đâu! Là bị giam lỏng! Gặp

phải tên đàn ông bá đạo vậy! Cứ khăng khăng muốn chịu trách nhiệm cho…

lần đầu tiên của ta! Ta sắp suy sụp đến nơi rồi!

Tử Tình: Á? Lần đầu tiên? Ngươi…

Quyên Tử: Tử Dạ, dạy ta đi, kinh nghiệm của ngươi phong phú như vậy. Phải làm sao

mới có thể khiến gã đàn ông đó hiểu rằng ta không cần hắn chịu trách

nhiệm?

Tử Tình: … Ta…

Quyên Tử: Ta quả thức sắp phát điên rồi đây! Ngươi không biết ánh mắt hắn nhìn ta, kiểu thương hại ý, ngươi có hiểu không?

Tử Tình: Tại sao? Tại sao không cần hắn chịu trách nhiệm? Lần đầu tiên của ngươi cơ mà?

Quyên Tử: … Ta không muốn một người đàn ông vì lần đầu tiên của ta mà như vậy… Ngươi có hiểu được không?

Tử Tình: Uhm, hiểu. Vậy tại sao không cho hắn một cơ hội, nói không chừng hắn đối với người nhất kiến chung tình đó!

Quyên Tử: Làm sao có thể? Hắn đẹp trai như vậy, lại giàu có như thế!

Tử Tình: Ủa? Quyên Tử, ngươi ngoại hình xấu xí hay sao?

Quyên Tử: Cũng không phải a, chỉ là ta không tin lắm vào cái gọi là nhất kiến chung

tình thôi. Được rồi, không nói chuyện này nữa, bực bội không đâu!

Tử Tình: Đúng rồi, Quyên Tử ơi, ngươi làm việc trên mạng, quen biết rộng, có chuyện này ta muốn nhờ người giúp.

Quyên Tử: Tử Dạ, quen biết lâu năm vậy mà ngươi vẫn khách sáo với ta vậy sao. Bọn

mình tuy chưa gặp mặt nhưng giờ gặp mặt hay không đối với chúng ta không quan trọng. Có việc gì cứ nói, chỉ cần có thể giúp ta nhất định sẽ

giúp.

Lãnh Tử Tình có chút cảm động, cô không ngờ giao tình trên mạng lại có thể

khiến người ta cảm động như vậy. Quyên Tử như thế, mà Hoa Bá cũng vậy,

cô vốn cho rằng thế giới ảo không có chỗ cho chân tình, nhưng hôm nay cô đúng là triệt để ngộ ra rồi! Bất luận là thế giới thực hay ảo, đối

phương đều không phải là người hay sao? Nếu đã là người, thì tất sẽ có

tình cảm thôi!

Tử Tình nghĩ ngợi rồi nói: Ngươi có nghe qua tác giả tên Mộng Thi bao giờ chưa?

Quyên Tử rất lâu không đáp.

Tử Tình: Quyên Tử? Quyên Tử? Người còn đó không?

Quyên Tử trả lời: Có nghe qua, sao vậy?

Tử Tình lập tức kích