tay phải của Dũng, tay kia bóp cổ Dũng. Dũng mở to hai mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của hắn.
Dũng dường như mất hết sức lực, cậu cố dơ cánh tay trái không bị khóa lên thủ. Con mắt chính là nguồn sức mạnh của hắn, cần phải phong tỏa nó. Bàn tay trái Dũng bám chặt vào mặt hắn, cố dồn hết sức lực còn lại vào hai ngỏn tay trỏ, thọc vào mắt hắn.
Kẻ giết người cũng siết chặt cổ Dũng hơn, cậu không thể thở.
Bỗng cơ thể Dũng được tiếp thêm một nguồn sức mạnh nào đó. Nhất là bàn tay trái đang bóp chặt vào kẻ giết người, dường như nó bị một nguồn sức mạnh nào đó điểu khiển. Nó đột nhiên phát sáng mạnh mẽ.
Một bàn tay phát sáng.
Đau đớn tột cùng! Đó là cảm giác của kẻ giết người cảm nhận được lúc này. Cảm thấy sức mạnh của mình đang bị bàn tay nóng bỏng kia hút hết. Hắn gào thét, bỏ tay ra khỏi người Dũng, nhảy bổ về phía sau. Được đà, Dũng đứng thẳng dậy. Bàn tay trái hướng về phía kẻ giết người như thể hắn có lực hút gì đó. Quả thật, Dũng nhìn thấy cái gì đó mờ ảo đang di chuyển. Ánh đỏ từ đôi mắt hắn từ từ dịch chuyển tới bàn tay phát sáng của Dũng.
Kẻ giết người ôm mặt kêu gào.
-“Aaaaa!! Không!!”
Hắn rống lên.
Cơ hội đã tới, giờ hắn đã mất khả năng chiến đấu. Hắn chỉ biết ôm mặt, quỳ gối kêu gào khi Dũng đưa bàn tay trái lại gần. Dũng liền tạo một quả cầu Huyền Ấn lớn bao quanh kẻ giết người. Quả cầu Huyền Ấn sẽ giam giữ hắn cho đến khi người của Hội tới.
Càng lúc Dũng càng cảm thấy sức mạnh trong người mình càng lớn. Cậu không còn cảm thấy đau đớn nữa. Một sự tái sinh. Còn kẻ giết người vẫn cứ kêu gào trong Huyền Ấn. Dũng không biết chuyện gì đnag xảy ra với hắn, chie biết mình đang có lợi thế và cơ hội để tóm hắn.
Sau một hồi kêu gào, kẻ giết người chợt ngừng lại, từ từ bỏ hai tay đang che mặt xuống. Hắn đưa hai con mắt trừng trừng nhìn vào Dũng. Dũng thấy con mắt lúc này còn đỏ hơn lúc trước. Điều này làm Dũng lo lắng không biết hắn tính dở trò gì. Cậu niệm chú để quả cầu Huyền Ấn them vững chắc, đề phòng hắn trốn thoát. Con mắt hắn không ngừng đỏ lên và phát sang, rõ rang hắn đang dồn hết sức mạnh của mình lại. Hắn từ tốn gượng dậy rồi bỗng nhiên lao về phía Dũng. Quả cầu Huyền Ấn vỡ vụn thành ngàn mảnh. Hắn thoát ra khỏi được Huyền Ấn nhưng ngay lập tức cư thể hắn cũng vỡ vụn thành tro bụi, lơ lửng trên không rồi từ từ biến mất vào bóng đêm. Cảnh tượng thật kinh hoàng. Hắn chết hay đã chốn thoát rồi? Dũng hoang mang. Không gian xung quang bỗng trở lên im vắng một cách lạ thường. Bàn tay trái Dũng dần dần ngừng phát sáng, đó là bàn tay đeo chiếc nhẫn của ông cố tổ. Chẳng nhẽ sức mạnh vừa rồi là từ chiếc nhẫn? Thật ngạc nhiên! Dũng dơ bàn tay trái ra trước mắt ngắm nghía chiếc nhẫn dưới ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng rồi cậu ngồi thụp xuống đất, cố tĩnh tâm lại. Dũng vừa thoát chết trong gang tấc, may mà có chiếc nhẫn, nó đã cứu mạng cậu. Dũng lặng người đi trong giây lát để cơ thể và đầu óc trở lên nhẹ nhõm cái đã.
Trong im lặng, Dũng nghe thấy tiếng bước chân từ xa chạy lại gần. Có lẽ là hai cô gái của Hội? Đúng vậy, hai cô gái vội vàng bước nhanh tới chỗ Dũng, tay cầm đèn pin nhỏ chĩa thẳng vào mặt Dũng.
-“Dũng à?”- Hai cô gái đồng thanh nói.
-“Tắt cái chết tiệt đó đi!”- Dũng gắt.
-“Không sao chứ? Kẻ giết người đâu? Không sao chứ?”- Yến hỏi, vẻ thiếu kiên nhẫn. Dũng chả nói gì, tay chỉ về phía cái xác cách đó chục mét. Huyền vội vã chạy tới.
-“May mà không chết. Có lẽ hắn chạy rồi. Mà hai người làm cái quái gì lâu thế? Nhanh tí nữa là tóm được hắn rồi.”- Dũng gắt trách móc.
-“Xin lỗi! Trời tối nên gặp chút khó khăn!”- Yến nói.
-“Người đàn ông đó chết rồi! Bị lấy đi đôi mắt!”- Huyền nói khi bước từ chỗ cái xác lại gần Dũng: “Cậu đụng độ với hắn rồi à?”
-“Ừ!”- Giờ Dũng chả có tâm trạng để kể lại chuyện vừa nãy cho hai cô gái nên cậu im lặng. Hai cô gái nhìn Dũng và hiểu mình cũng không nên vặn hỏi nhiều.
Im lặng kéo dài trong khoảng hai phút thì bị phá vỡ bởi những tiếng bước chân từ xa tiến tới. Một giọng nói mà Dũng từng nghe rồi vang lên.:
-“Người của Hội đây!”
Khoảng năm người của hội từ trong bóng đêm bước ra, tay cầm đèn pin chĩa về phía tụi nó. Dũng ngửa mặt lên nhìn thẳng vào người đang đứng trước mặt mình. Dũng nhận ra người đó, đấy là đội trưởng đội điều tra ở đây do bố Dũng bổ nhiệm. Giọng nói vừa rồi chắc chắn là của anh ta. Dũng nhìn những người còn lại. Không có bố mình trong đó.
-“Bố tôi đâu?”- Dũng thắc mắc.
-“Vài giờ nữa ổng sẽ tới.”- Người thanh niên trả lời.
Dũng im lặng, chả nói gì trong khi Huyền dẫn những người còn lại ra chỗ cái xác.
-“Dũng à! Tôi hy vọng cậu sẽ kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra giữa cậu và kẻ giết người.”- Đội trưởng Quang đề nghị.
Dũng miễn cưỡng kể lại cho người của Hội nghe nhưng không phải tất cả. Dũng không nói gì về chiếc nhẫn và đôi bàn tay phát sáng cả. Chi tiết đó không cần thiết.
-“Hắn có nhắc tới một người tên là Khách đại nhân à?”
-“Ừ! Mấy người biết hắn ta chứ?”
-“Người của Hội cho rằng tên Khách đại nhân ý là người đứng đầu Hội Con Mắt. Trong các cuộc đụng độ giữa Hội Pháp Ấn và Hội Con Mắt, ta cũng nắm bắt đư