dần, Raymond hiểu ra. Mặt anh tái nhợt như vôi. Làn da thậm chí như đang xám và hỏm lại. Anh hiểu cái ám chỉ đểu giả của gã kia, rằng anh phải coi cái gã René này là người tình của vợ anh. Lần này anh đã vô tình về nhà sớm hơn mọi ngày, và đã gây bất ngờ cho gã. Một cảnh tượng như trong một chuyện tiếu lâm ngu ngốc:
Ông chồng bị cắm sừng đột ngột phải đối mặt với tình địch.
Hầu như không thể tin được ...
Raymond Golon hắng giọng vài lần. Vẽ bình thản tự tin của gã kia khiến anh mất bình tĩnh. Những dòng suy nghĩ tỉnh táo của anh đã bị đẩy lùi ra sau, nhưng người đàn ông vẫn nghĩ ngay đến con gái mình.
Thường thì cô bé hay ở trong nhà. Nếu Lisa ở đây, làm sao Fedora có thể tiếp người tình.
Nhưng mà đúng, Lisa cũng có lúc phải tới trường ...
– Tôi muốn nói chuyện với vợ tôi! – Raymond yêu cầu. – Cô ấy đang ở đâu?
– Trong nhà!
Golon xoay người đi.
– Để tôi đi tìm cô ấy!
– Không, chờ đã! – Giọng nói của gã đàn ông đột ngột nhuốm màu ra lệnh và Golon ngạc nhiên thấy anh thậm chí lại còn tuân theo lời gã.
Tên râu xồm mỉm cười.
– Nếu bây giờ ông gây chuyện khó dễ và nổi điên lên thì sẽ không tốt cho vợ ông đâu. Vợ ông hiện thời đang bị dồn ép về mặt tình cảm.
– Tôi không quan tâm.
– Ông đừng có ngu ngốc. Điều đó cũng sẽ không tốt đối với cả Lisa!
Raymond giật nảy người lên.
– Lisa? – Người đàn ông thì thào Vậy nó có dính dáng tới chuyện này? Ông biết cả con gái tôi sao?
– Làm sao mà không biết được. – Gã đàn ông kia mỉm cười.
Raymond nhìn gã trân trân. Dần dần, nỗi giận dữ hờn căm bốc lên cao. Vẻ tự tin của kẻ kia khiến anh muốn nổi điên. Gã đàn ông kia cứ cư xử như thể căn nhà này là của gã. Golon có cảm giác như mình bị đẩy vào vai trò của một cậu bé ngu ngốc.
– Ông có điên không hả? – Anh thì thào. – Đây là nhà tôi. Ở đây tôi có thể làm những gì mà tôi muốn! – Thế rồi, cơn giận dữ nổ bùng ra. Chỉ vài hai bước chân anh đã vượt qua khoảng cách giữa hai người, tiến đến sát tình địch, tóm lấy cổ gã và giơ tay lấy đà tung một cú đấm vào mặt gã.
– Tên kia không làm gì cả. Gã cứ đứng trơ ra đó mỉm cười, khiến Raymond càng điên hơn.
Gã không thèm ngăn quả đấm của anh.
Thay vào đó, gã ngăn cản cả con người anh. Trước khi nắm đấm của anh chạm vào mặt gã tình địch, Raymond bị nhận ngay một cú đấm thốc từ dưới lên.
Máu của anh chuyển thành một khối chất lỏng sôi sục và bắn lên đầu óc anh như muôn vàn mũi tên nho nhỏ, một sức mạnh ngoài sức tưởng tượng bật người anh bay trở lại phía sau.
Raymond Golon vung vẩy tay muốn lấy lại thăng bằng, nhưng không được.
Người anh bay khỏi nền phòng, rồi đập xuống chiếc ghế sofa khiến cả cái ghế trĩu xuống.
Hai bàn chân anh theo đà hất lên cao. Một chút xíu nữa thôi là chiếc ghế sofa nặng nề sẽ bật ngửa nhưng Raymond Golon đã kịp thời giữ lại thăng bằng.
Anh không muốn đầu hàng. Gã đàn ông kia mới chỉ thành công với một ngón đòn bất ngờ. Ở lần tới đây anh sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, anh tự nhủ.
Raymond tìm cách bật người dậy.
Nhưng anh không làm nổi.
Một mảnh lực vô hình đè anh xuống chiếc ghế sofa và khiến cả thân hình anh tê liệt, thậm chí không động đẩy nổi một ngón tay.
Người đàn ông ngồi im.
Cứng đờ, bất động, tê liệt.
Mặc dù vậy, Raymond vẫn cảm nhận được những gì đang xảy ra quanh mình. Anh nhận ra đôi phương, nhìn thấy nụ cười của gã, một nụ cười mà anh chỉ có thể miêu ta bằng tính từ quỷ quái.
Đúng, một nụ cười của quỷ Satan, nụ cười thâm hiểm tới tột cùng đang tách bờ môi của tên đàn ông kia và đôi mắt của Raymond Golon đột ngột nở lớn khi anh nhận ra những gì đang xảy ra với mình.
Hai bàn tay anh đang nhỏ máu!
Có vẻ như lòng bàn tay đã mở da thịt ra. Như từ những nguồn nước nhỏ, máu đỏ trao lên cao, tạo thành một cái ao nho nhỏ trong long bàn tay trũng xuống.
René đứng đó và mỉm cười. Gã vừa cho người đàn ông kia nếm mùi sức mạnh và gã đột ngột chỉ ra bộ mặt thật của mình.
Raymond Golon nhìn thấy tên đàn ông thay đổi. Đầu tiên, xuất hiện một làn sương mù mỏng mảnh trùm kín toàn thân gã, làn sương mù nhảy nhót xung quanh thân hình đó như một lớp bông trong suốt.
Đằng sau làn sương đó, quá trình thay đổi hiện ra. Hai con mắt trở thành hai hòn than đỏ rực, khuôn mặt mang một hình dạng khác. Cái trán kéo dài rộng ra, biến khuôn mặt thành một hình tam giác, vuốt xuống nhọn hoắt ở chót cằm.
Khuôn miệng gã đàn ông tự xưng là René cũng được kéo rộng ra, biến thành một hình chữ nhật nằm ngang. Những làn khói mang một mùi thối kỳ quái thoát ra từ hình chữ nhật đó, và đôi bàn tay của gã đàn ông biến thành những móng vuốt thẫm màu của loài thú dữ.
Raymond chứng kiến tất cả những điều đó trong một trạng thái kỳ lạ, như thể anh đang trải qua một cơn ác mộng bí hiểm.
Nhưng dòng máu kia rõ ràng là có thật, dáng người ghê tởm kia cũng vậy.
Thế rồi quá trình biến hóa kết thúc. René còn đứng lại một thoáng, thế rồi gã chuyển động.
Gã bước đi khập khiễng, như có một chân ngắn, một chân dài.
Một nỗi nghi ngờ khủng khiếp bốc lên trong tâm trí Raymond. Một mối nghi ngờ điên khùng, quái đản, mà anh hầu như