Insane
Cuộc Hành Trình Với Miếng Ngọc Quỷ

Cuộc Hành Trình Với Miếng Ngọc Quỷ

Tác giả: Bảo Bảo

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 321783

Bình chọn: 7.00/10/178 lượt.

Nhìn thây thế này đầu cô lại lóe ra một phát hiện, đi nhanh về phía trong khu rừng nơi mà cô thấy vũng máu nằm dưới gốc cây.

Tại sao một vũng máu lớn như vậy mà lại không có người phát hiện? Đến gần gốc cây cô thật sự bất ngờ, vũng máu đã biến mất, đất không thấm một giọt máu nào, thay vào đó là một mảng đất hơi ẩm ướt và bị xới lung tung, cô cúi xuống nhìn. Quả thật là mảng đất này còn hơi ẩm ướt như vừa bị xới từ phía dưới lên vậy, còn vết cào trên cây vẫn còn. Trời hôm nay tuy nắng nhưng không phải là máu cũng có thể bốc hơi chứ!? Câu trả lời là không thể! Đang nhìn chăm chú trên mặt đất thì cô phát hiện, trên đầu mình có một cái bóng thật lớn lao xuống phía cô. Nhanh như chớp, cô lăn sang một bên tránh, ngay sau khi cô bật dậy cũng là lúc vật thể đó rơi xuống. Một tiếng “ấm” thật lớn vang lên, tiếng vỡ vụn nặng nề vang cả một khoảng không. Nhìn thật ghê rợn, một xác người phụ nữ! cô ta té xuống trong tư thế nằm úp sấp, tay chân đều dang ra hình chữ đại. Bộ quần áo mặc trên người không còn nhìn rõ được màu sắc ban đầu của nó nữa, nó nhuốm một màu đỏ, màu của máu và xen lẫn cả chút đất đỏ. Nhật Hạ thật sự giật mình khi thấy bên lưng ngực trái của cô ta có một lỗ thủng xuyên qua ngực! Cô bất giác nuốt nước bọt, da gà da vịt gì đó nổi lên rần rần, mắc dù nhìn thấy xác chết không phải lần đầu tiên nhưng cô vẫn thấy rất rợn người, cô chưa thể nà thích nghi được với những hoàn cảnh như thế này. Cô lại gần và đưa bàn tay run run của mình ra run rẩy lật người phụ nữ lại. Khoảnh khắc nhìn thấy chân dung rõ ràng của người phụ nữ kia, co giật mình té ngược về phía sau, giờ phút này cô thật rất muốn chạy khỏi nơi này, nhìn cô ta mắt bị móc, máu chảy xối xả trên khuôn mặt có nước da trắng, ngực trái của cô ta có một lỗ thủng xuyên qua vùng tim qua lưng nhưng nơi cần có trái tim thì lại không có! Chính xác, không có. Nạn nhân lần trước cũng bị móc mắt và mất tim như nạn nhân lần này. Hắn ta lấy nó làm gì? Mà khoan đã, sao hắn ta lại đặt xác chết lên cây, hắn ta có ẩn í gì? Mọi lần trước hắn đều đặt ở nơi dễ phát hiện cơ mà? Nếu hắn có ý định giấu cái xác này trên cây để không ai phát hiện thì không có khả năng nha, đặt xác chết nằm trên cây như vậy thì nhỡ đâu có một trận gió hơi mạnh một chút ùa qua thì chẳng phải cái xác sẽ lập tức rơi xuống hay sao? Vậy không bằng đem cái xác này đi chôn có phải tốt hơn không? Hay hắn có dụng ý, hắn đặt xác ở đây không phải để giấu mà để đe dọa!? Có hay không hắn đã biết mình đang điều tra chuyện này? Hắn làm như vậy để đe dọa mình? Ý nghĩ này làm cô giật nảy mình, cô đưa mắt do xung quanh một vòng. Cự nhiên cô lại đoán đúng, quả thật có một người đàn ông cao lớn đang đứng phía xa xa nhìn cô, hắn đứng ngược sáng và ẩn mình trong bụi rậm nên cô không thấy được. Ngay tại lúc này, cô đột nhiên chạy về hướng đó, cô muốn biết người đàn ông đó là ai. Ngay lúc cô chạy đến gần thì thân ảnh hắn đã biến mất. Đúng, biến mất không một giấu tích, hắn chạy rất nhanh, cô không bì kịp. Cô rùng mình vạch bụi cỏ chạy qua nhưng không có gì cả, xoay người nhìn xung quanh, một cảm giác xa lạ nổi lên làm cô rùng mình, cô có cảm giác rằng hành động này làm cho hắn ta điên tiết lên và mình sẽ là mục tiêu của hắn.

Mới bước vào cửa quán trọ, chẳng biết làm sao mà chị Tử Kỳ hấp ta hấp tập đến nỗi chẳng nhìn đường tông cô một cái “pang”. Ôi, chị có biết chị thịt nhiều gấp rưỡi cô không? Tông như vậy may mà cô có học võ nên căn bẳng không sao. Cô vừa xoa xoa bả vai mình vừa hỏi:

-Chị đi đâu mà vội vậy?

-Cô đi đâu mà về muộn vậy hả? Cô có biết là ở đây mấy ngày nay đồn rằng thằng biến thái đó đã bắt đầu muốn giết người nữa rồi, vì vậy nên trong máy ngày này tốt nhất là ở nhà. Tôi nãy giờ cấp tốc đi tìm cô nè, mấy người kia cũng đi tìm cô, mà cô đi đâu mà chúng tôi không tìm thấy? Tôi tưởng cô đi dạo phố??? – Tử Kỳ nã nguyên một tràng.

Cô chỉ cười trừ, rồi ra hiệu cho chị cùng mình đi vào. Vào nhà thì thấy không có ai cả, cô biết chắc họ vẫn đang đi tìm cô chưa về. Mới định quay đầu ra cửa đi tìm thì họ đã bước vào. Lâm Kì vẻ mặt hậm hực nói:

-Cô đi đâu mà lắm thế, làm tụi tôi tốn công đi tìm, cô cũng biết là ở đây đang có án mạng mà, sao cứ thích chạy lung tung vậy hả?

Cô chỉ cúi đầu không nói, nhưng thế này không có nghĩa là cô nhận là mình sai, cô chỉ là đang cảm thấy xúc động một chút, cô đơn thân độc mã cũng lâu lắm rồi, điều này đồng nghĩa với việc lâu lắm rồi chưa có một ai quan tâm tới cô, nói những lời đó với cô.

Thấy cô cúi đầu không nói gì Trần Hùng liếc mắt thấy bạn mình đang muốn bốc hỏa liền khuyên bạn:

-Lâm Kì à, cô ấy cũng biết lỗi rồi mà. Thôi, mọi người đều mệt rồi, vào nhà nghỉ ngơi chút đi. haha, ngoài này gió lạnh nhỉ?

Hai ngày nay Nhật Hạ luôn không ra khỏi cửa quán trọ, nhưng sao cô cứ cảm thấy bất an trong lòng. Vừa đúng sáng nay, đã là ngày thứ ba chui rúc trong nhà trọ, cô vừa mới lên tới phòng mình, chưa kịp ngồi xuống giường đã nghe chị Tử Kỳ gọi vọng lên:

-Nhật Hạ, có ai gửi cái gì cho em nè, xuống nhận đây.

Quái lạ nha, cô mới tới đây, có quen với ai đâu mà có người