ng phải là quan trọng. Vết ô nhục vãn còn đó. Và chỉ riêng chứng cứ mà hắn có cũng đủ làm hại uy tín và tương lai của cậu tôi... nếu hắn muốn dùng đến. Tóm lại, tên vô lại nắm trong tay quyền để cho cậu tôi được bầu cử hay không... Cậu tôi tuyệt vọng chịu thua hắn. Lúc đầu, Manolos chỉ đòi tiền thôi. Nhưng rồi hắn đòi hỏi nhiều hơn. Hắn muốn có uy quyền. Chẳng bao lâu hắn trở thành chủ nhân một ngôi nhà lớn và giữ chức vụ cao. Hằng năm đúng ngày kỷ niệm được bầu làm tổng thống, cậu tôi lại nhận một bộ mới tấm ảnh và bản sao các bài báo về chuyện đó. Cuối cùng Manolos chết. Khi đó cậu và chính tôi hy vọng cơn ác mộng chấm dứt và vụ tống tiền sẽ kếtthúc cùng với sự biến mất của tên tống tiền.
?Santora thở dài,và như hồi tưởng lại. Rồi ông nói tiếp :
- Tôi đến gặp bà Manolos. Tội nghiệp bà! Tôi thấy bà đang khóc. Tôi định xin - và yêu cầu này thật là khó nói vì bà là 1 quý bà thật sự - bà cho phép lục soát trong nhà bà. Nhưng trước khi kịp mở miệng nói, bà tâm sự với tôi để than phiền về Juan Gomez. "Tôi gởi tấm gương đi Los Angeles, bà giải thích với tôi, bởi vì tôi muốn tặng cho 1 người bạn thân, là bà Darnley, bà ấy sưu tầm gương cổ. Vậy mà khi biết được, Juan Gomez lại nổi cơn tam bành, và chửi bậy tôi, nói tôi là ngốc. Thậm chí tôi tưởng nó định đánh tôi"... Câu chuyện ấy làm tôi hiểu rõ tất cả. Tôi hiểu ngay là phim âm bản của tấm hình tác hại được giấu trong gương. Kẻ duy nhất mà Manolos có thể tiết lộ bí mật này là Gomez, đệ tử trung thành của hắn. Gomez, thằng hầu của tên vô lại Manolos! Và, trong ngày hôm đó, Gomez đã lấy vé máy bay đi Los Angeles, tôi không còn nghi ngờ gì nữa hết.
Santora lại thở dài. Hannibal vội vàng nói:
- Khi đó, ông lại theo hắn. Ông đề nghị bà Darnley cho ông mua lại tấm gương. Khi bà từ chối, ông tự xưng mình là con cháu của Chiavọ Và do câu chyện bịa đặt này không có kết quả, mà cậu ông lại hối ông phải hành động, ông đã thuê ảo thuật gia Baldini, yêu cầu ông này đóng vai con ma trong tấm gương.
Santora cúi đầu.
- Tôi lấy làm xấu hổ vì đã vận dụng kiều lừa lọc ấy - Ông thú nhận - Hoàn cảnh đã buộc tôi phải làm vậy. Thật ra, tôi không muốn bà già và 2 cháu bà sợ, nhưng tôi không nghĩ ra cách nào khác.
Ông im lặng. Mọi người lắng tai nghe. Bên ngoài nhà kho, có tiếng chân bước vang lên.
- Cảnh sát đến! - Peter thản nhiên nói.
Peter thư giãn người ra, ngồi dậy, vẫn giữ chặt Gomez. Santora tái mặt.
- Cậu sẽ nói gì với cảnh sát? - Ông hỏi Hannibal - Họ sẽ đòi xem tấm gương.
- Ha ha! Tên hầu cũ của Manolos cười khẩy.
Gomez vùng ra khỏi tay Peter và Jeff, đứng dậy. Hắn cúi xuống thật nhanh, lượm cậy gỗ mà Santora đã bỏ rơi, lao đến tấm gương.
- Ta sẽ lấy chứng cớ! hắn hét lên. Không ai dám...
Hắn đột ngột ngưng nói và cứ đứng thế, tay đưa lên, ánh mắt nhìn vào gương thần. Đúng giờ hoàng hôn xuống, bóng tôi ngự trị trong nhà kho, làm cho hình bóng như bị kéo dài ra mọi góc 1 cách ma quái. Gomez đứng sững thêm 2 giây nữa, nhìn hình ảnh của hắn trong gương, đầu tóc bù xù và đáng sợ. Rồi hắn thả khúc gỗ ra, kêu lên 1 tiếng khủng khiếp, xoay gót, toan bỏ chạy. Trong cơn hấp tấp, hắn bị trẹo cổ chân và té đâm đầu xuống cửa sập đang mở.
Tiếng hắn rơi xuống nước vang lên lẫn với tiếng chân bước đến gần.
Tiếng cửa ngoài nhà kho mở ra.
- Phim âm bản! - Santora van xin - Phim âm bản đâu?
Hannibal không do dự bước ra sau gương và nhẽ nhàng nắm 1 góc nhãn giữa ngón tay cái và ngón ay trỏ, nhanh nhẹn tháo ra. Rồi thám tử trưởng đưa miếng nhãn, cùng với cái gì đó nằm ở dưới cho cháu của tổng thống Garcia.
- Phim đây - Hannibal nói - Nằm dưới cái nhãn mới nhất, phía sau lưng gương.
Ông Santora lắp bắp vài tiếng cám ơn vội, rồi nhét vật quý báu vào túi áo. Đúng lúc đó, cửa mở ra. Cảnh sát mặc đồng phục ào vào gian phòng.
- Jeff Parkinson? -1 viên trung úy cảnh sát hỏi - ai là Jeff Parkinson?
- Cháu đây! - Jeff bước tới nói - Tên bắt cóc cháu vừa mới té xuống nước qua cửa sập này!
Hai cảnh sát vớt tên vô lại. Khi được cứu lên rồi, Gomez ướt nhẹp và mất tinh thần, sụp xuống sàn nhà, như sắp bị cơn động kinh.
Viên trugn úy chau mày nhìn hắn, rồi hỏi Jeff:
- Tên bắt cóc cháu đây hả?
- Dạ phải. Hắn tên là Juan Gomez.
- Còn ông này là ai? - Viên trung úy chỉ Santora hỏi thêm.
- Đây là ông Santora - Hannibal trả lời - Là bạn. Ông ấy đã giúp tụi cháu.
- Tại sao hắn lại như thế này? - 1 viên cảnh sát thốt lên khi cúi xuống nhìn Gomez - hắn như bị mất trí.
Thật vậy, Gomez khóc lóc rên rỉ.
- Vật ấy! - Hắn ấp úng giữa hai tiếng nấc - Tôi thấy vật khủng khiếp trong gương... Nó... nó...
- hắn nói gì vậy? - Viên trung úy hỏi - Tấm gương kia à? - Viên trung úy ngạc nhiên hỏi thêm khi thấy gương.
- Dạ phải, thám tử trưởng trả lời. Xưa kia gương thuộc 1 nhà phù thủy. Người ta nói gương có mạ Hình như tên bắt cóc rất sợ gương. Có thể hắn tưởng hắn thấy ma trong đó.
Trung úy nhún vai.
- Đôi khi ta bị trí tương tượng lừa - Trung úy tuyênbố - Nhất là lúc hoàng hôn.
- Chắc chắn! - 1 viên cảnh sát nói thêm.
Bốn cậu và ông Santora quay sang nhìn tấm