ệp sĩ Quý tộc truyền thốngcổ đại đẳng cấp thượng đỉnh Scotlen, Đại sư phụ và Hiệp sĩ thủ lãnh đứng đầu đẳng cấp Tướng công cao cấp xứ Bath, Thành viên Hiệp hội Huânchương Chiến công Hoàng gia, Hiệp sĩ Cao cấp Oxtralia, Ngự lâm quân củaNữ hoàng, Thành viên Hội đồng Tướng lãnh tùy tùng Viện Cơ mật Nữ hoàng,Sĩ quan tùy tùng Nữ hoàng. [Chú thích của tácgiả: Nhân vật mới xuất hiện: Brujah. Hình ảnh lấy từ trò chơi Thành Ácma do họa sĩ Tiểu Đảo Văn Mỹ thiết kế.'>
Thân thể cao lớn, lớp vảy đen giống như mãng xà, móng vuốt sắc nhọn cực lớn, trên đầu là cái sừng nhọn hoắc, trên lưng có một loạt gai xương, cùng cặp cánh khi mở ra cóthể bao trùm nửa mặt trời…… Đây là một con rồng sao?
Giống nhưđáp lại cảm giác khiếp sợ của một người dân thành thị thiếu kiến thức,con rồng kia lại ngẩng đầu kiêu ngạo rít gào một tiếng, lợi dụng tư thếlướt đi lao thẳng tới hướng Cao Đại Bàn!
Có lẽ là bị khí thế củaloại sinh vật trong truyền thuyết này trấn áp, có lẽ là chân đông cứngthật sự không thể động đậy, cũng có thể là bị đôi cánh lớn khi mở rộngra có màu sắc thay đổi từ màu xanh hải dương sang màu xanh lá cây củađối phương mê hoặc, Cao Đại Bàn vẫn không nhúc nhích đứng nguyên tạichỗ, ngơ ngác nhìn con rồng kia dừng lại trước mặt mình……
Đôicánh lớn của nó làm tuyết văng tung tóe! Những bông tuyết bay lên lại bị hơi thở ồ ồ của con rồng khổng lồ làm cho tan ra trong nháy mắt, biếnthành những giọt nước li ti lấp lánh dưới ánh mặt trời…… Vì thế tất cảmọi vật trước mắt Cao Đại Bàn đều giống như được xử lý bằng hiệu ứngđiện ảnh đặc biệt, như những giọt mưa lất phất sáng lấp lánh, mơ ảo phithường! Sau đó, dưới hiệu ứng mơ mộng đặc biệt, từ trên lưng con rồngoai vệ kia, một vương tử toàn thân mặc đồ đen khoác áo choàng đen, máitóc bạc tung bay, anh tuấn xuất hiện ……
Cao Đại Bàn xin thượng đế một tấm chăn lông, thượng đế ném cho cô một Hắc Long vương tử.
Cho nên, mặc kệ là người hay thần, quả nhiên chỉ cần nhàn rỗi ở nhà quá lâu thì rất dễ già cả lú lẫn……
Hắc Long vương tử đứng trên lưng rồng ngạo nghễ nhìn xuống, khi nhìn thấyCao Đại Bàn liền nhanh nhẹn nhảy khỏi lưng rồng cao vút! Áo choàng đentung bay, vững vàng rơi xuống đất……
Cao Đại Bàn quay đầu bỏ chạy!
Bớt giỡn, quần áo và mặt nạ kim loại của thằng nhãi này giống hệt đám chiến sĩ áo đen kia? Tuy rằng trên tay không có vũ khí, nhưng người ta cưỡirồng đến đó? Rõ ràng là đẳng cấp cao nha! Muốn bóp chết cô chắc cũngkhông cần dùng tới hung khí!
Đáng tiếc lần này đồng chí Đại Bàn không may mắn chạy thoát như lần trước, còn chưa chạy đến bước thứ ba, đã ngã gục!
Ngã thật sự. Giống như hổ đói vồ mồi, mạnh mẽ, quyết đoán, tàn nhẫn, chuẩn xác!
Tuy có lớp tuyết đọng thật dày giảm xóc, nhưng cằm, đầu gối, bàn tay CaoĐại Bàn vẫn hung hăng va chạm với mặt đất….. Bởi vì chuyện xảy ra quáđột ngột, va chạm quá mãnh liệt, đứa nhỏ ngốc nghếch này còn xui xẻo cắn trúng đầu lưỡi của mình, vị máu lờ lợ như rỉ sắt cùng với cảm giác đauđớn nhất thời tràn ngập trong miệng Cao Đại Bàn……
Người đàn ôngmặc áo choàng đen đẩy ngã Cao Đại Bàn kia, bỗng nhiên cứng đơ người tạmdừng một chút, tiếp theo mạnh mẽ xốc mặt nạ lên! Một tay lật cả người cô lại, túm lấy cánh tay đang đổ máu của cô, sau đó tham lam liếm dòng máu ấm áp trên làn da……
Nước mắt ứa ra vì đau đớn của đồng chí ĐạiBàn còn đang vòng qua vòng lại chuyển động trong hốc mắt, chưa kịp rơixuống đất bị dọa thu về!
Anh ta liếm mình?
Anh ta liếm mình!
A a a a, vì sao?!
Mái tóc màu bạc phóng khoáng xinh đẹp của Hắc Long vương tử mang theo vàiphần kiêu ngạo bay múa bên mặt trong gió lạnh. Từ góc độ của Cao ĐạiBàn, chỉ có thể nhìn thấy thấp thoáng dưới những sợi tóc là khung lôngmày kiên nghị của đối phương, đôi mắt hẹp dài hơi xếch, lông mi thậtdài, chiếc mũi mảnh dẻ cao thẳng, cùng đôi môi rất đỏ……
Tuy rằng người đàn ông này rất đẹp, nhưng mà, hơi đáng sợ……
Cánh tay bị đối phương bắt lấy lạnh thấu xương, rõ ràng là hai sinh vật hình người ở cùng nhau, nhưng Cao Đại Bàn lại cảm thấy mình giống như conếch bị rắn độc ngó trừng trừng, cảm thấy cực kỳ khủng bố như thân thểmình là một món ăn…… Mới định lặng lẽ lui về phía sau một chút, đã lậptức bị đối phương ngậm chặt đè lại!
Người đàn ông hơi hơi giương mắt, đe dọa liếc mắt nhìn Đại Bàn đang định lộn xộn.
Trong khoảnh khắc nhìn thẳng vào mắt đối phương, Cao Đại Bàn nhảy dựng…… Màuđỏ! Con ngươi màu đỏ như máu! Ánh mắt như vậy chẳng khác gì dã thú! Thật đáng sợ! Người này tuyệt đối không phải con người!
Hử? Đợi chút.
Tóc bạc mắt đỏ, miêu tả đặc biệt này dường như mình đã từng gặp ở đâu rồi.
Làn da tái nhợt, diện mạo tuấn mỹ âm u lạnh lùng, hơn nữa còn thích máutươi…… Ặc, chẳng lẽ là…… Không thể nào? Hiện tại là ban ngày mà…… Lúcnày sống lưng Cao Đại Bàn thật sự lạnh toát, khóe mắt bắt đầu nhịn không được liếc về phía hàm răng đối phương……
Mà người đàn ông đãthuận thế đè lên người cô, liếm môi tìm kiếm miệng vết thương mới, nhanh chóng nhắm vào da cằm bị cọ xướt của Cao Đại Bàn…… Trong không gian nhỏ bé bị áo choàng bao phủ, người đàn ông cúi đầu chậm rãi tỉ mỉ liếm nhưđộng tác vuốt ve, làm