Ventru ngồi một mình nhìn ngắm dãybia mộ màu xám tro trong Thánh địa.
" Rất tệ hại" Anh khẽ thầmthì, ngón tay vuốt ve tấm bia đá sứt sẹo đã trải qua gió táp mưa sa suốt ngàn vạn năm trong Thánh địa, hơi dùng sức, " Nhất, có đôi khi tôi cảmthấy mình chẳng khác gì những tảng đá này, bất tử bất biến, cũng khôngbao giờ biết lãng quên. Tất cả mọi người đều rảo bước tiến lên, chỉ cótôi bị bỏ quên trong góc, chỉ có ngày trước, không có mai sau...giốngnhư hóa thạch vậy, thật tệ hại..."
Người đàn ông tên Nhất kia cười khẽ." Vậy coi như anh đã tìm được tri kỷ rồi.'
Ventrue ngẩng đầu nhìn Nhất.
Người này cũng rất đặc biệt.
Trí nhớ của Ventrue sẽ không biến mất, giống như một kẻ bất tử mãi mãi tiếp tục một cuộc đời dài đằng đẵng chẳng có ngày tàn.
Mà Nhất thì đã rất lâu rất lâu chưa ngủ say, chỉ lặng yên chứng kiến màn kịch lịch sử.
Cảm giác thân thuộc giữa những người đồng cảnh ngộ khiến Ventrue thấy yêntâm hơn, tầm mắt quét qua cổ đối phương, mỉm cười: " Muốn tìm bạn đờià?"
Nhất cười nhạt, khóe mắt cong cong dưới ánh bình minh trênThánh Địa có vẻ rất dịu dàng,"Đúng vậy. Nhưng tôi không cần anh, anhcũng không cần tôi."
Nhất lùi lại mấy bước, trước khi rời khỏiThánh Địa khẽ xoay người lại, nhẹ giọng nói. " Hai người liếm vết thương cho nhau chưa bao giờ thích hợp để bầu bạn, bởi vì chúng ta chỉ có mộtđề tài để chia sẻ. Đó là: vết thương đau đớn đến nhường nào.''
Ventrue gật đầu,"Nói cũng phải"
"Tôi muốn đi tìm một người có thể khiến tôi cảm thấy cuộc đời đầy ánh sáng,được sống là một niềm vui." Nhất cười khẽ:"Đó làm một việc rất có tínhkhiêu chiến, anh cũng đi tìm người thuộc về anh đi."
Ventrue cũng không hứng thú lắm, chỉ nhíu mày tùy tiện nói:" Có thể có một ngày tôi sẽ."
Nhưng khi Nhất xuống lòng đất ngủ say, Ventrue lại có một loại cảm giác như bị phản bội.
Trên thế giới này, người cuối cùng có thể chứng nhận anh thật sự tồn tại,người cuối cùng có thể cùng anh ngắm hoàng hôn bên cửa sổ đàm luận vềđám bạn cũ xấu tính mười mấy vạn năm trước, người cuối cùng có thể cùnganh nâng ly than thở rượu đỏ Redd không còn hương vị thơm ngon như ởtrang viên Curtis năm đó..cùng đã rời đi mất rồi.
Đúng rồi, Nhất chỉ rất ít khi hôn mê chứ không phải là sẽ không ngủ say.
Có lẽ ở một mức độ nào đó, Ventrue có thể hiểu tâm trạng của Nhất.
Nhưng bản thân anh, cuối cùng chỉ còn lại một mình cô độc.
Bởi vì sự thống khổ của người ta kết thúc nên bản thân còn đang giãy dụa cảm thấy bị phản bội, đúng là một suy nghĩ ích kỷ......
Ventrue nhìn hai chiếc ly đế cao trong suốt kiểu cổ điển trên bàn ăn thật dài, anh lẳng lặng ngồi đó thật lâu...
Trong đại sảnh an tĩnh không có một bóng người, chỉ có một mình anh ngồi cuối bàn. Nhìn hai dãy ghế trống trơn hai bên, nhớ lại những đồng đội, người yêu, bạn bè từng ngồi ở đây.....Cơn gió lạnh lẽo thổi qua làm cho người ta trống rỗng đến tột cùng....
Thượng đế bảo: Ngươi sẽ bất tử, đi lang thang khắp các vùng đất.
Cain trả lời : Hình phạt này tôi không thể chịu nổi.
Thật sự không chịu nổi.
Ventrue bắt đầu nghe lời Nhất...,đi tìm một người bầu bạn.
Qúy tộc, Bán huyết tộc, Lam Huyết tộc, đàn ông, phụ nữ....Ventrue đã thửvới rất nhiều người, nhiều đến mức cái tiếng lăng nhăng của Ventrue lanxa đến đầu kia vũ trụ, tới tai kẻ địch của anh.
Nhưng anh vẫn không tìm được.
Nhất thức tỉnh lần nữa, lại tìm được trước anh.
Đó là một người quá bình thường khiến anh không thể tin nổi, lại tràn ngập tò mò.
Thậm chí thừa dịp Nhất không có nhà, anh len lén dụ dỗ đối phương, hôn môi,hút máu đối phương. Vì anh thật sự rất muốn biết, cuộc sống đầy hưngphấn là cảm giác gì.
Nhưng anh vẫn không biết.
Sau đó là chiến dịch định mệnh kia.
Vũ trụ đồn đãi Huyết tộc đánh đâu thắng đó.
Thật ra thì trên thế giới này chưa từng có bách chiến bách thẳng. Chẳng qua là bên nào thua thê thảm hơn thôi.
Hắc động, bạch động, tia phóng xạ ăn mòn...trong vũ trụ này có quá nhiềuthứ có thể gây thương tổn cho thân thể bất tử của Huyết tộc, nên Ventrue rất yêu chiến tranh, uy hiếp của tử vong khiến anh cảm thấy mình vẫnđang sống.
Có lẽ vì thế mà thái độ của Ventrue với cái chết rấthờ hững. Mà loại lạnh lùng này lại giúp anh trở thành một Thống soái ưutú, sát phạt quyết đoán. Bày binh bố trận, mưu kế trùng trùng, hi sinhvứt bỏ đều được anh thực hiện vô cùng lạnh lùng.
Binh lính chết trận là việc bình thường trong chiến tranh.
Nên khi anh thấy Nhất không tham gia vào việc quân sự lại vì kẻ gần chếtkia mà xông ra khỏi tàu chỉ huy thì một loại cảm xúc kinh ngạc kỳ lạnhanh bóng bao phủ trái tim anh...
Ventrue căm hận sinh mệnh dàiđằng dặc của mình, nhưng đồng thời anh cũng sợ mất đi nó theo bản năng.Bởi vì ngoại trừ tánh mạnh, trừ bản thân mình ra anh không còn gì cả.
Nguyện dùng sinh mạng để cứu đối phương, đó là loại tình cảm sâu sắc mà kịch liệt đến cỡ nào?
Anh không hiểu được, vừa ước ao vừa không biết làm sao....
Sau cuộc chiến, Nhất bị thương mắt lại cự tuyệt cấy mắt nhân tạo.
"Thế giới không có người ấy, có nhìn thấy hay không cũng chẳng quan trọngnữa" Nhất nói, nụ cười nhạt trên môi vẫn