ên ván cửa tiếnvào bên trong, đứng nghiêm trong phòng khách, hơi ngửa đầu nhìn quanhbốn phía……
Cao Đại Bàn run run an ủi mình, không sao không sao,nhà Old có rất nhiều phòng, anh ta không thể lập tức tìm ra mình. Mìnhvẫn còn thời gian, mau nghĩ xem nên làm sao!
Gọi điện thoại báo cảnh sát? Không muốn sống nữa sao……
Gọi điện thoại cho Abel ? Chưa nói đến việc anh ta có trở về kịp hay không, cho dù thật sự về kịp, không chừng sẽ cùng người ta ăn mình luôn……
Làm sao bây giờ làm sao bây giờ…… Cao Đại Bàn rất hỗn loạn.
Mà kẻ xâm nhập hiển nhiên chẳng hề rối loạn, chỉ đứng trong phòng kháchphán đoán phương hướng dừng lại một chút, liền quay đầu sải bước đithẳng về hướng tầng ngầm!
Đừng mà a a a a! Làm sao anh ta có thểbiết mình đang ở đây?! Cao Đại Bàn hai tay ôm đầu cả người run lẩy bẩy!Gần như chui luôn xuống ghế……
Bình tĩnh, mình phải bình tĩnh. Đồng chí Đại Bàn nhắm mắt hít sâu một hơi tự nhủ.
Tầng hầm có hai tầng cửa, một tầng là cửa thép không gỉ giày nửa mét, cònmột tầng là vật chất cứng rắn nhất trong vũ trụ, còn cứng gấp hai mươilần kim cương! Trên người đối phương không mang vũ khí hạng nặng, cho dù có đem theo thanh đao ngắn rất sắc bén kia, muốn đục thủng cánh cửa dày thế này, dù sao cũng phải mất một thời gian… chết…… hả?
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận tiếng kim loại va chạm đáng sợ và tiếng bể tan tành!
Dưới hiệu quả cách âm lại có thể nghe được tiếng động ở bên ngoài, có nghĩa là tường đồng vách sắt đã xuất hiện lổ hổng.
Cao Đại Bàn hoảng sợ trừng mắt nhìn …… Chẳng lẽ anh ta thật sự đang phá cửa?!
Nhưng mà tiếng đập phá vang lên không được bao lâu, bên ngoài liền yên tĩnh.
Đợi một lát vẫn không có động tĩnh gì, xem ra đã không phá nổi nữa.
Cao Đại Bàn bớt lo thở nhẹ ra một hơi…… Còn chưa dứt, cửa đã truyền tiếngđộng ken két còn kinh khủng hơn cả hồi nãy! Giống như là một cái máy nén rỉ sắt nặng nề bị nạy thép ra, Cao Đại Bàn trơ mắt nhìn tấm thép dàygấp ba cửa thang máy kia dần dần bị đục ra một khe hở! Sau đó một đôitay mang bao tay màu đen từ khe hở vói vào, hai tay dùng lực, chậm rãimở cửa ra……
Cao Đại Bàn không thốt nổi lời nào …… Người này đúng là quái vật!!
Người đàn ông chỉ dùng tay mà phá hủy cả hai lớp cửa phòng hộ nặng nề dẫmtrên những tia điện bị rò xèo xèo, xuyên qua cánh cửa kim loại bị vặnvẹo biến dạng, vừa lắc lắc cổ tay, vừa vững vàng nhẹ nhàng tiến vào.Động tác lưu loát tự nhiên giống như con thú ăn thịt lặng lẽ chui rakhỏi bụi cây, uy phong lẫm lẫm đằng đằng sát khí, mỗi động tác nâng trảo đặt chân đều mang theo dã tính và sức bật đầy tao nhã, lại nhẹ tênhkhông một tiếng động……
Cao Đại Bàn nửa quỳ nửa ngồi ở sau ghế, vẫn không nhúc nhích.
Tình huống này giống như bom nguyên tử sắp sửa nổ cách bạn ba mét, đa số mọi người đều lười chạy, dù sao cũng vô dụng thôi.
Nâng tay tháo mặt nạ dưỡng khí bảo vệ trên mặt xuống, Cao Đại Bàn yên lặngnhìn đối phương vẫy tay một cái thoải mái xé toang cái gọi là bọt khí đã gia tăng tính phòng vệ. Sau đó cổ áo bị đối phương túm, toàn bộ thânmình đều bị lôi lên……
Qúy ngài trộm cướp chui đầu vào bên gáy cô ngửi ngửi, khóe mắt lại lộ ta nụ cười tàn nhẫn của kẻ săn mồi……
“Đúng là hương vị này…..”. Anh ta nhẹ giọng nói.
(1) ”The last man on Earth sat alone in a room. There was a knock on the door. . .”↑
Hai câu trên được trình bày như một câu chuyện trong một câu truyện khác,nằm ở đoạn mở đầu truyện ngắn viễn tưởng “Knock” của tác giả FredricBrown được đăng trong quyển “ ”Thrilling Wonder Stories” xuất bản tháng 12 năm 1948. Người cá trong hồ đang khiêu vũ.
Người cá nhà Cao Đại Bàn có một tập tính là vui vẻ sẽ nhảy múa. Nhìn thấy aiđẹp trai thân quen, càng xoay thắt lưng lắc mông liếc mắt đưa tình ~
Nếu trước đây Cao Đại Bàn chỉ mới đoán người đàn ông trước mắt đại khái làThất theo lời vị thủ lĩnh tao nhã bị mù của tộc Assamite, hiện tại căncứ phản ứng của người cá đã có thể khẳng định.
Cao Đại Bàn cảmthấy, hai người cùng tộc, lại thân thiết với nhau, nếu đồng chí số bảynày có một nửa phong phạm lịch lãm của quý ngài số một kia, còn có khảnăng thương lượng.
Vì thế cô thử thương lượng với quý ngài trộm cướp:“Này…… Tôi sẽ không phản kháng, anh có thể…… đừng quá thô bạo không?”
Quý ngài trộm cướp nâng tay lên,“Xoạt ” một tiếng thô bạo vạch áo của cô ra!
Quả nhiên mấy chuyện đàm phán chỉ có thể thực hiện dưới xã hội pháp trị……
Cao Đại Bàn cam chịu cúi đầu, ôm những mảnh quần áo, thân thể mềm nhũn bịđối phương ép sát vào khoảng hở giữa vách tường và hai cánh tay. Khôngcó đường nào để chạy trốn, ngay cả hô hấp phả lên ngực anh ta cũng bịdội trở về. Mặt bị đối phương cầm lấy đẩy qua một bên, chiếc áo bị xérách càng rộng mở, lộ ra cần cổ thanh mảnh trần trụi bên trong, hoàntoàn không có sức phản kháng chờ đợi đối phương tận hưởng…..
Không phải cô không phản kháng. Mà vì cảnh đối phương dùng dao phanh thây ởtrong sa mạc lúc trước đã khiến cô biết được cái gì gọi là tốc độ làthân thủ, hiện tại lại dùng thủ đoạn đáng sợ phá cửa đột nhập khiến côcảm thụ sâu sắn cái gì gọi là lực phá hoại. Nếu lúc này Cao Đại Bàn cònảo tưởng dùn
