bên cạnh mộ của sư tổ."
Kim Thế Di nói: "Đáng tiếc suốt đời này tôi không có duyên gặp người nữa."
Trong mắt nàng thiếu nữ ươn ướt, nàng biết chuyện sư phụ của mình thu phục Độc Long tôn giả, lòng thầm nhủ: "Té ra đệ tử của Độc Long tôn giả, kẻ mà ai ai cũng gọi là quái vật trên võ lâm lại là một người có tình có nghĩa như thế này." Thấy chàng khóc quá đau lòng, nàng an ủi rằng: "Nhưng sư phụ của tôi đã gặp người hai lần, có điều người không biết đấy thôi." Kim Thế Di nói: "Ở đâu?" Nàng ta nói: "Một lần ở trên núi Nga Mi". Kim Thế Di nhớ lần đó chàng đã bị ma đầu Động Minh Tử đánh bị thương, đã chạy xuống núi, chàng không khỏi đỏ mặt nói: "Một lần nữa ở đâu?" Lần đó là ở Hy Mã Lạp Nhã. Sư phụ của tôi thấy người định trèo lên đỉnh Chu Mục Lang Ma, nhưng người không thấy sư phụ tôi."Có chuyện này không?" Suốt đời Kim Thế Di đã có hai lần thất bại. Một lần là bị Động Minh Tử đánh bị thương, một lần là không thể trèo lên được đỉnh Chu Mục Lang Ma, không ngờ đều bị Lữ Tứ Nương thấy. Nàng thiếu nữ nói: "Sư phụ của tôi khen ngợi võ công của người." Kim Thế Di vừa mừng rỡ vừa hổ thẹn, hỏi: "Người có còn nói gì về tôi không?" thiếu nữ nhìn Kim Thế Di rồi nói: "Không có. Sư phụ tôi chỉ nói một câu rằng hy vọng người phát dương quang đại võ công của lệnh sư." Kim Thế Di rất thông minh, thấy ánh mắt của nàng thiếu nữ hơi kỳ lạ, đoán rằng nàng nhất định còn lời nhưng không chịu nói, nếu là người khác thì Kim Thế Di sẽ buông lời mỉa mai, hoặc tìm cách buộc nàng nói ra, nhưng đã biết nàng là đệ tử của Lữ Tứ Nương Kim Thế Di chỉ đành rầu rĩ, chẳng dám làm gì cả. Đó là lần đầu tiên trong đời chàng tự trói buộc mình.
Trâu Giáng Hà thì thầm: "Kim đại hiệp thật thú vị, vừa rồi đánh nhau với người ta một trận, nay lại cười nói như không. Tựa như lúc huynh mới gặp tôi, Giang Nam nói: "Thế ư? Nói như thế Kim đại hiệp chắc chắn sẽ kết bằng hữu với nàng thôi."
Trâu Giáng Hà chợt thây lòng xao xuyến, nàng đỏ ửng mặt thầm nhủ: "Té ra ngươi vừa gặp đã muốn kết bằng hữu với ta rồi ư?" nàng không nói ra lời ấy, chỉ thấy Kim Thế Di lại vái dài nàng thiếu nữ, nàng ta lách người sang một bên, cười nói: "Lại chuyện gì nữa?" Kim Thế Di nói: "Ba tên ma đầu ấy thật sự là tìm đến tôi, đa tạ cô nương đã giúp tôi chặn bọn chúng. Hơn nữa vừa rồi tôi đã vô lễ với cô nương, tôi cũng nên xin lỗi cô nương." Nàng thiếu nữ cười: "Không sao cả. Người không muốn thử võ công của tôi, tôi cũng muốn thử võ công của người. Nay tôi cũng nhận ra quả nhiên người là đệ tử của Độc Long tôn giả. Không những võ công mà tính tình của người cũng giống như lệnh sư."
Kim Thế Di ngạc nhiên: "Cô nương đã gặp sư phụ tôi từ lúc nào?" nàng thiếu nữ nói: "Là sư phụ của tôi đã nói. Người bảo nửa đời trước lệnh sư là một quái nhân, sau đó đã dần dần thay đổi. Có phải như thế không?"
Kim Thế Di hơi buồn bã gật đầu: "Cô nương nói chẳng sai." Lòng thầm nhủ: "Sư phụ gặp phải Lữ Tứ Nương, người hiểu tâm sự của mình nên tính tình dần dần thay đổi. Mình thì không may mắn như người."
Nàng thiếu nữ nói: "Vừa rồi người đã cứu tôi, tôi cũng nên đa tạ người. "Nói rồi vái Kim Thế Di một cái. Kim Thế Di cười ha hả: "Tôi rất ghét khách sáo, hai lạy vừa rồi của tôi là thành tâm thành ý, tôi chẳng mong cô nương trả lễ." Rồi chàng lại nhìn thiếu nữ ấy cười rằng: "Nhưng tôi có thể nhận ra cô nương cũng thành tâm thành ý.
Cho nên tôi không khách sáo, xin nhận lễ này của cô nương." Giang Nam thấy rất thú vị, khẽ bảo: "Cô nương thấy họ thi lễ với nhau cũng rất tương kính như tân?" Giang Nam học được những câu văn vẻ từ Trần Thiên Vũ, nay tùy tiện sử dụng Trâu Giáng Hà bật cười: "Tương kính như tân có nghĩa là gì huynh biết không? Cứ nói vớ vẩn."
Giang Nam nói: "Sao tôi lại chẳng hiểu? Tôi đối với cô nương cũng tương kính như tân." Trâu Giáng Hà cười ngặt nghẽo, đẩy chàng rồi nói: "Không hiểu thì đừng nói càn!" Thật ra Giang Nam cũng hiểu, chàng cố ý đùa với Trâu Giáng Hà mà thôi.
Kim Thế Di nói: "Cô nương biết tên tôi nhưng tôi vẫn chưa biết tên cô nương?" thiếu nữ ấy nói: "Tôi là Cốc Chi Hoa." Kim Thế Di nói: "Ồ, tên thật đẹp" Thiếu nữ bảo: "Nhưng tôi không thích tên của người lắm!"
Kim Thế Di mở to mắt hỏi: "Tại sao?" nàng thiếu nữ cười bảo: "Cái tên Kim Thế Di nghe ra tựa như suốt đời này người mãi mãi chẳng thèm để ý đến ai." Kim Thế Di đặt tên cho mình chính là vì ý này.
Thiếu nữ ấy cười xong thì chậm rãi nói: "Thật ra con người cũng không đáng sợ như người tưởng tượng"
Kim Thế Di ngửa mặt lên trời cười rộ rồi nói: "Tôi đã nghe nhiều người nói câu này. Thôi được, coi như nửa đời sau tôi sẽ đổi tên này."
Thiếu nữ cười nói: "Quê hương tôi có phong tục dù đi qua đường tá túc, gặp lúc người ta có con mới sinh cũng phải tặng quà." Câu nói ấy rất bất ngờ mà lại rất kỳ lạ, Kim Thế Di ngẩn người ra, chỉ nghe nàng thiếu nữ tiếp tục nói: "Nay người có ý đổi tên cũng giống như đứa trẻ mới sinh ra đời, dù thế nào đi nữa, từ câu này của người, người đã hoàn toàn khác hẳn với Kim Thế Di trước kia." Lời nói của thiếu nữ ấy đầy huyền cơ, hàm chứa tr
