ói hộ cho ông.
Cho đến khi oán thù kết thúc, cha con chúng ta sẽ tìm một nơi non xanh nước biếc ẩn cư, cùng hưởng niềm vui thiên luân!" Mạnh Thần Thông thở dài nói: "Giờ đã quá muộn, cha đã hẹn Đường Hiểu Lan ngày sau tỉ võ, nếu cha chấp nhận ba điều kiện của con, người trong thiên hạ chỉ nghĩ rằng ta sợ y!" Cốc Chi Hoa nói: "Không, không! Nếu ông có thể hối lỗi, họ chỉ khen ông là bậc đại trí đại dũng..." Mạnh Thần Thông hừm một tiếng, không đợi nàng nói xong đã trả lời như chém đinh chặt sắt:
"Không được! Con chẳng hề hiểu ta, chỉ cần ta còn một hơi thở thì quyết không cúi đầu trước người khác! Huống chí ta đã phí tâm lực cả đời mới luyện được võ công như ngày hôm nay, mục đích là muốn võ lâm công nhận là đệ nhất cao thủ. Cha không thể cúi đầu trước người khác, giờ đây cha đã hẹn Đường Hiểu Lan thì phải quyết một trận thư hùng với y!" Cốc Chi Hoa rất thất vọng, nàng buồn bã nói: "Vậy giữa chúng ta chẳng còn gì để nói nữa!" Mạnh Thần Thông lại thở dài, sắc mặt nặng nề vô cùng, đột nhiên ánh mắt của y trở nên dịu dàng, nói: "Nhưng cha có thể hứa một điều kiện với con, đó chỉ là vì con!" Cốc Chi Hoa nghe tim mình đập mạnh, nàng vội vàng hỏi: "Điều kiện nào?" Mạnh Thần Thông nói: "Cha sẽ giao bí kíp võ công cho con! Còn hai chuyện kia cha không thể làm được, này, con có hiểu dụng ý của cha không?" Cốc Chi Hoa chưng hửng, trong nhất thời chẳng đoán được dụng ý của y. Mạnh Thần Thông nhìn sâu vào mắt nàng, khẽ nói: "Con có biết triều đình đang bắt người của phái Mang Sơn không, đặc biệt là muốn bắt con? Người lúc nãy muốn bắt con là thống lĩnh ngự lâm quân Tư Không Hóa, kẻ ác đấu với Phùng Lâm là đại nội tổng quản Khấu Phương Cao. Với võ công của con vẫn còn có thể miễn cưỡng đối phó với Tư Không Hóa, nhưng còn Khấu Phương Cao, dù con có luyện năm năm nữa chỉ e không phải là đối thủ của y, vả lại cao thủ trong đại nội không chỉ có hai người họ, cha làm sao không lo cho con?" Cốc Chi Hoa cao giọng nói: "Khi sư phụ còn sống đã từng dạy tôi, hành sự phải quang minh chính đại, dù lấy yếu địch mạnh, lấy ít địch đông, xông vào chốn dầu sôi lửa bỏng cũng chẳng hề chi. Khi sư phụ tôi còn sống chỉ dùng thanh kiếm ba thước xông vào hoàng cung, giết chết bạo quân, nào có màng đến sự sống chết của bản thân?" Cốc Chi Hoa nói như thế có nghĩa là không chịu lấy nửa cuốn bí kíp, nhưng nàng nghĩ đến ý tốt của y cho nên ánh mắt trở nên dịu dàng.
Mạnh Thần Thông gật đầu nói: "Mặc dù chúng ta hành sự khác nhau nhưng con có được chí khí như thế cũng không hổ là con gái của ta!" Y ngập ngừng rồi lại chậm rãi nói: "Lần này cha hẹn Đường Hiểu Lan tỉ võ, thắng bại vẫn chưa biết, nếu cha may mắn đắc thắng thì sẽ trở thành võ lâm chí tôn, đương nhiên có thể bảo vệ cho con. Nhưng ta tự thấy cuộc tỉ võ này chỉ e lành ít dữ nhiều, bởi vì nếu ta thua thì đó là ngày tàn của ta! Năm xưa ta lạc mất hai mẹ con của con, chẳng thể nào chăm sóc cho con, phải để cho con làm con của người khác, mang họ của người khác, đó là việc đáng tiếc suốt đời của cha. Giờ đây ta truyền nửa bộ bí kíp võ công cho con, chẳng qua là chỉ muốn chuộc một chút lỗi lúc trước, khi còn sống cha không thể lo lắng cho con, khi chết đi cũng có thể bảo vệ cho con. Con đã được Lữ Tứ Nương chân truyền, học được tâm pháp nội công chính tông, nếu có thể tham ngộ được các loại võ công kỳ ảo trong bí kíp, không khó trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ! Dù con có gọi ta một tiếng cha hay không, con cũng giúp cha hoàn thành tâm nguyện này!" Lời lẽ Mạnh Thần Thông thê lương cùng cực, tựa như đó là lời dặn lúc lâm chung! Lúc này Cốc Chi Hoa mới biết nỗi khổ tâm của cha mình, nghĩ bụng y đã liều mạng trải qua trăm cay ngàn đắng mới có thể lấy được nửa cuốn bí kíp võ công, nay lại tặng cho đứa con gái chỉ coi mình là kẻ địch, mặc dù nàng hận y nhưng rất cảm động, trong nhất thời lệ tuôn trào, suýt nữa bật ra hai tiếng "cha ơi" nhưng cuối cùng vẫn kìm được.
Mạnh Thần Thông thấy cuối cùng con gái nhận nửa cuốn sách của mình thì như trút được gánh nặng, rơi nước mắt, y biết rõ con gái không muốn đi theo y nhưng vẫn không nỡ xa rời nàng! Mạnh Thần Thông đưa tay ra, Cốc Chi Hoa chỉ đứng lặng yên, y buồn bã nói: "Đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng của cha con ta, con hãy cho cha hôn một cáí" Ngay lúc ấy chợt nghe bên tai có tiếng nói vang lên: "Mạnh lão tặc, ngươi chỉ biết bắt nạt kẻ yếu đuối, có dám quyết một trận thư hùng với ta không?"
Mạnh Thần Thông giật mình, Cốc Chi Hoa chẳng nghe được giọng nói ấy, nàng vẫn đang thẫn thờ ra ở đấy! Mạnh Thần Thông nghe giọng nói này, lại nhìn con gái, thấy Cốc Chi Hoa vẫn đang đờ đẫn, ngay lúc này giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai: "Mạnh lão tặc, ngươi có dám đánh với ta một trận không?" Mạnh Thần Thông biến sắc, khẽ nói: "Con phải giữ cho kỹ quyển bí kíp này, đừng để rơi vào tay người khác!" Nói đến câu cuối cùng thì y đã vọt qua tường!
Cốc Chi Hoa chỉ tưởng rằng vì mình không màng đến y nên đau lòng tuyệt vọng bỏ đi, tay cầm nửa quyển bí kíp võ công mà lòng hoang mang! Nàng nào biết Mạnh Thần Thông đã bị Kim Thế Di dùng Thiên độn truy
