pacman, rainbows, and roller s
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215150

Bình chọn: 7.00/10/1515 lượt.

: "Đi thôi!" Kim Thế Di thi triển khinh công lướt ra mười mấy trượng như một làn khói, Côn Luân tản nhân không hề phát giác.

Lệ Thắng Nam cười nói: "May mà không phải Mạnh Thần Thông trực đêm, nếu không chúng ta không qua nổi mắt y. Này, tôi kêu có giống tiếng con chim lạ ấy không? Chắc nó tưởng tôi là đồng loại bay đi tìm bạn. Côn Luân tản nhân thì nhát gan!"

Kim Thế Di cười nói: "Cô nương thật lắm trò! Nhưng cô kéo tôi đến đây làm gì?" Lệ Thắng Nam nói: "Đương nhiên là đi tìm bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh!"

Kim Thế Di rất lấy làm ngạc nhiên, nói: "Cô nương làm sao biết bí kíp võ công giấu ở đâu?" Lệ Thắng Nam nói: "Đừng hỏi nhiều, cứ theo tôi là được. Khó khăn lắm chúng ta mới đến được đây, vốn tìm bí kíp võ công, chả lẽ để cho Mạnh Thần Thông nẫng tay trên? Tìm không được cũng phải tìm!"

Kim Thế Di bước theo Lệ Thắng Nam mà lòng đầy thắc mắc, đi đến chân núi thì Lệ Thắng Nam chọn một con đường lên núi, trong chốc lát đã lẩn vào một vùng cây cối xum suê, Kim Thế Di nói: "Quái nhân đang ở trên núi, nếu gặp phải y thì làm thế nào?" Lệ Thắng Nam cười nói: "Sao huynh lại nhát gan đến thế, nếu sợ thì cứ cầm kiếm của tôi mà dùng". Kim Thế Di đang định từ chối thì Lệ Thắng Nam nói: "Huynh cứ cầm đi, nếu gặp quái nhân ít nhất cũng chống cự được vài ba mươi chiêu. Ngày hôm ấy y không hại tôi, nếu gặp lại thì cũng chẳng sao. Cho nên tôi không cần thanh kiếm này".

Kim Thế Di cầm thanh, kiếm, nói: "Thắng Nam, chắc chắn cô có chuyện gì đó giấu tôi". Lệ Thắng Nam nói: "Nếu tôi giấu huynh, còn dắt huynh đi theo làm gì?

Huynh đừng lo, tôi sẽ cho huynh biết ngay thôi". Kim Thế Di cố nhịn không hỏi nữa, đi một hồi thì Lệ Thắng Nam dừng lại ở dưới một cây to.

Cây này to đến kỳ lạ, cành lá xum suê, tựa như một cây dù rất rộng, che phủ đến cả mấy mẫu, thân cây thì thẳng đứng như cây bút, mấy mươi người cũng không thể nào ôm xuể. Còn có một điều lạ nữa là xung quanh không có cây cối gì khác, tựa như vùng đất ở đây chỉ hợp với cái cây này.

Lệ Thắng Nam đứng im một hồi, mặt lộ vẻ vừa lo vừa mừng, nàng vẫy tay Kim Thế Di rồi trèo lên, Kim Thế Di thắc mắc thầm nhủ: "Chả lẽ bí võ công giấu ở trên cây?" khi leo lên đến ngọn cây, Lệ Thắng Nam vặt cành lá ra, té ra ở trên ngọn có một chỗ lõm xuống, Lệ Thắng Nam dùng tay đè nhẹ, xoay qua trái qua phải mấy vòng, nay lõm xuống đột nhiên xuất hiện một cái lỗ, té ra cái cây này rỗng ruột, Lệ Thắng Nam nói: "Đúng rồi. Quả nhiên tôi đã tìm thấy". Thế rồi nàng chui tọt vào cái lỗ ấy.

Kim Thế Di không kịp hỏi nàng, chỉ đành chui vào theo nàng. Cả hai người thi triển công phu Bích hổ công, từ từ bò xuống thân cây, khi chân chạm đất thì chỉ thấy phía trước là một địa đạo dài hun hút, vừa tối tăm vừa bí hiểm đến mức đáng sợ.

Lệ Thắng Nam lấy ra một viên dạ minh châu, viên dạ minh châu này có thể chiếu sáng mấy thước, nàng khẽ nói: "Vào thôi!" Kim Thế Di vẫn đứng yên, lạnh lùng nói: "Thắng Nam, đến lúc này mà cô nương vẫn chưa chịu nói thực cho tôi biết? Có phải cô nương đã từng đến đây không?"

Lệ Thắng Nam cười nói: "Nếu thế tôi đâu cần huynh đi cùng tôi". Kim Thế Di nhớ lại chuyện nàng bị choáng váng trên thuyền, quả thực rõ ràng là nàng chưa từng đi biển, nỗi nghi ngờ trong lòng càng nhiều hơn, chàng hỏi: "Cô chưa từng đến đây, làm sao có thể tìm ra nơi bí mật này?" Lệ Thắng Nam chỉ cưới chứ không đáp. Kim Thế Di gằn giọng nói: "Tôi liều mạng cùng cô tìm bí kíp võ công, còn cô lại giấu tôi, coi tôi như người ngoài. Thôi được, giờ đây cô đã lấy được bí kíp võ công, tôi chẳng còn có ích gì đối với cô nữa, nếu cô không nói thực thì tôi cũng chẳng cần, chúng ta cứ chia tay ở đây. Cô hãy vào một mình đi!"

Lệ Thắng Nam kéo tay chàng, cười nói: "Sao lại nổi nóng như thế? Mấy ngày trước tôi nghĩ chưa chắc tìm được nơi này, giờ thì đã có thể nói cho huynh biết". Nàng ngập ngừng rồi đột nhiên hạ giọng, chậm rãi nói: "Không phải bí kíp võ công giấu ở đây, tôi đến đây là tìm quái nhân". Kim Thế Di thất kinh, nói: "Tìm quái nhân?" Lệ Thắng Nam nói: "Phía trước là họa hay phước, tôi cũng chẳng biết. Nếu tìm nhầm người, chúng ta không thể nào thoát nổi. Tôi không muốn liên lụy huynh, nếu huynh muốn đi thì tôi không ngăn cản". Kim Thế Di hỏi: "Chuyện này là thế nào? Chỉ cần cô nói cho rõ ràng, tôi quyết chẳng phải là người tham sống sợ chết". Lệ Thắng Nam nói: "Được, vậy chúng ta đi thôi!" nàng vừa đi vừa nói khiến Kim Thế Di kinh ngạc.

Đó chính là: Ba trăm năm qua bao nhiêu hận, người trên hoang đảo sống kiếp thừa.

Muốn biết sau đó thế nào, mời xem hồi 25 sẽ rõ.

Hồi Thứ Hai Mươi Lăm

Hai đời tìm sách ở lại đảo

Một đời gục ngã trước giai nhân



Lệ Thắng Nam nói: "Huynh đã biết sơ qua về câu chuyện của Kiều Bắc Minh, năm xưa ông ta bại dưới kiếm của Trương Đan Phong, bị trọng thương, người thời ấy đều tưởng ông ta đã chết, ai ngờ ông ta chạy ra biển mai danh ẩn tích, chỉ có nhà tôi mới biết được bí mật này. Cho nên các đời nhà tôi đều muốn tìm hòn đảo Kiều Bắc Minh đã sống, tìm bí kíp võ c