The Soda Pop
Tuyệt Thế Đường Môn

Tuyệt Thế Đường Môn

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328340

Bình chọn: 7.5.00/10/834 lượt.

Huyền Thủy Đan đối với bản thân mình không còn tác dụng lớn nhưng không chừng Đường Môn còn có nhiều thứ khác nữa. Hơn nữa nguyên nhân chính hắn gia nhập Đường Môn cũng không vì những thứ này.

Hoắc Vũ Hạo nhận lấy bình sứ rồi cất vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ, không hỏi nhiều cùng Đường Nhã ra ngoài học viện.

Vương Đông vội vàng theo sau:

- Ta cũng đi, dù gì ta với ngươi cũng là bạn cùng phòng, để ta mua giúp ngươi hai con.

Hoắc Vũ Hạo cười to:

- Thôi, để ta mời ngươi ăn.

Vương Đông lắc đầu:

- Không được, bạn là bạn nhưng bán là bán, cứ để ta mua.

Nói xong liền lấy ra một ngân hồn tệ bỏ vào tay Hoắc Vũ Hạo.

Lúc đầu hắn còn tưởng mình đang giúp đở Hoắc Vũ Hạo, sau khi ra khỏi học viện Vương Đông mới biết bản thân đã lời to rồi.

Ngoài học viện có ít nhất ba mươi người đang chờ Hoắc Vũ Hạo nướng cá, người đứng đầu không ngờ lại là Từ Tam Thạch vừa thua Bối Bối hôm trước.

Nhìn thấy Từ Tam Thạch, Hoắc Vũ Hạo khẽ dừng chân một chút, Đường Nhã lại bước nhanh ra:

- Không phục à? Không phục thì chúng ta lại đến khu Đấu Hồn.

Từ Tam Thạch tức giận:

- Bớt điên đi, ta không đánh con gái. Hôm nay ta đến để mua cá, không thấy ta đang xếp hàng sao?

Vừa nghe xong sắc mặc Đường Nhã liền hạ xuống, suy nghĩ một chút lại khẽ cười:

- Ngươi mua cho Giang Nam Nam ?

- Ừm.

Từ Tam Thạch gật đầu.

Đường Nhã trêu chọc:

- Không ngờ ngươi lại thích trồng cây si, tiếc là người ta lại ghét ngươi.

Từ Tam Thạch tức giận:

- Đừng chọc tức ta, chuyện hôm qua bị lừa ta còn chưa tính sổ với các ngươi!

Đường Nhã thè lưỡi, quay sang Hoắc Vũ Hạo:

- Bắt đầu đi Tiểu Hoắc, hôm qua người nào ủng hộ ngươi hôm nay bán hắn hai phần.

Hoắc Vũ Hạo lấy lò nướng ra bắt đầu nướng cá. Nhưng hai con cá đầu tiên hắn lại không đưa cho Từ Tam Thạch, dù sao hôm qua bị tên này đánh hắn vẫn còn tức, hơn nữa Vương Đông trả tiền trước, hai con cá đầu tiên hắn đưa cho Vương Đông.

Con thứ ba và bốn đưa cho Đường Nhã.

Đợi cho mặt Từ Tam Thạch đen dần, hắn mới tiếp tục nướng con thứ năm và sáu đưa cho hắn, nhận cá xong hắn lập tức xoay người rời đi.

- Ngon, không ngờ cá lại có thể ngon như thế.

Vừa cắn một miếng hai mắt Vương Đông đã tỏa sáng, bộ dạng ăn cá nướng không khác Đường Nhã lúc trước, chỉ vài phút sau hai con cá đã biến mất, hai tay đầy dầu lâu lâu còn đưa vào miệng…

Lúc này tại đảo nhỏ giữa hồ Hải Thần, trong mật thất, một người đang hôn mê dần tỉnh lại.

- A…

Cô gái áo hồn khẽ nhúc nhích, tay đưa lên ngực:

- Nóng quá, thật là khó chịu…Hả?

Hai mắt nàng dần mở ra, đôi mắt đầy tia máu lúc trước đã dần trong veo, nghi hoặc tự hỏi:

- Kì lạ, tại sao không nóng nữa?

Nàng xoay người ngồi dậy, cúi xuống nhìn thân thể. Y phục vốn ướt đã gần khô, nàng nhảy xuống giường gỡ mặt nạ. Khuôn mặt trẻ trung lạnh lùng nhưng không làm mất đi vẻ tuyệt sắc, lúc này toàn thân đứng thẳng lại lộ ra dáng người đầy đặn thành thục ngọt ngào như quả táo chín.

- Tỉnh rồi à.

Một thanh âm già nua vang lên:

- Tiểu Đào, lần này ngươi đã phạm sai lầm lớn, cũng may cơ duyên xảo hợp lại gặp được một cỗ năng lượng thuộc tính băng từ ngoài tiến vào thân thể trấn trụ tà hỏa. Ngươi có nhớ rõ bên ngoài đảo Hải Thần đã xảy ra chuyện gì không?

TUYỆT THẾ ĐƯỜNG MÔN

Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu

Quyển 3: Vũ Hồn Dung Hợp

Chương 15: Ba tháng (1-3)

Dịch: ahnkaze

Biên: Minh Minh

Nguồn: 4vn

Cô gái này chính là Hồn Đế lúc nãy suýt đánh chết Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Nếu tuổi tác nàng gần đúng với khuôn mặt thì thật kinh khủng, chỉ trên dưới hai mươi mà có tu vi như vậy quả thật không thể chỉ dùng hai chử thiên tài để miêu tả.

Hồn Đế ở tuổi hai mươi, trong lịch sử Đấu La Đại Lục vô cùng hiếm có, thậm chí có thể so sánh với Thất Quái Sử Lai Khắc.

Thanh âm già nua kia kéo nàng về thực tại, nàng suy nghĩ một chút rồi trả lời:

- Con không biết nữa, đệ tử chỉ nhớ được một mảng màu đỏ, sau đó dường như gặp phải uy hiếp trí mạng đệ tử liền phảng kháng, sau đó lại quay về đây…

Ông lão áo trắng tiến tới trước mặt nàng trầm giọng nói:

- Áp chế không nổi tà hỏa trong cơ thể tại sao không báo cho ta? Ngươi có biết ngươi suýt gây nên đại hạ hay không, có hai đệ tử ngoại viện suýt bị ngươi giết chết.

Tiểu Đào ngơ ngác nói:

- Đệ tử không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như thế, đệ tử cứ nghĩ mình sẽ trấn áp được nó, không ngờ…

Ông lão áo trắng thở dài:

- Dồn nén càng lâu khi bùng nổ lại càng khủng khiếp. Tiểu Đào, từ lúc này ngươi tạm dừng tu luyện đi, cho dù ngươi là thiên tài đệ nhất học viện Sử Lai Khắc trong vòng vài trăm năm trở lại nhưng cũng không thể vì thế mà tự hủy minh. Nếu cứ tiếp tục tu luyện tà hỏa sẽ hủy diệt tâm trí của người, lão sư này sẽ hối hận suốt đời.

Tiểu Đào quật cường nói:

- Không, đệ tử vẫn muốn tu luyện. Lúc này đệ tử cảm giác được tà hỏa đã bị áp chế, trong thời gian này chắc sẽ không xảy ra chuyện gì. Chỉ là không hiểu được thứ gì có thể áp chế được tà hỏa Phượng Hoàng của đệ tử.

Ông lão áo trắng trầm tư:

- Đó là một luồng khí băng chí hàn, nồng độ còn kinh khủng hơn tà hỏa Phượng Hoàng nữa, nó có chút giống với khí tức Băng Long thượng cổ nê