Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Tác giả: Cửu Bả Đao

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326542

Bình chọn: 9.00/10/654 lượt.

phó bang chủnày huynh đệ không làm thì ai nữa? Tiền thưởng của chúng ta cộng lại, mẹ nóchứ, kinh thiên động địa! Ha ha.” Triệu Đại Minh hớn hở, mấy trăm khất cái cũngcười nghiêng ngả, vỗ tay khen hay rầm trời, hiển nhiên không ai phản đối việcThất Sách trực tiếp lên làm phó bang chủ.

“Tại hạ quyết không làm, muốn thưởngthì thưởng Trọng Bát. Hiện tại bang chủ cười vui thế này toàn nhờ vào y đưa tạihạ đến đây, ngài thưởng phạt phân minh mới là đường đường bang chủ Cái Bang!”Thất Sách nhân thể giúp Trọng Bát để thoát thân.

Triệu Đại Minh nghe đến mấy chữđường đường bang chủ Cái Bang liền miễn cưỡng trầm ổn lại, liên tục gật đầu mócmũi quan sát Trọng Bát. Y vội quỳ xuống, lòng vui mừng vô hạn.

“Trọng Bát, ngươi còn ít tuổi mà đãlà đệ tử ba túi, trước đây ai cũng cho rằng ngươi chỉ biết lôi kéo người chứkhông có bản lĩnh thật sự, hừ hừ, hóa ra ngươi cũng có chút thủ đoạn, được lắm,được lắm.” Triệu Đại Minh móc mũi mãi đến mức chảy cả máu. Hay cho bang chủ CáiBang.

“Không dám, toàn nhờ vào vận maythôi.” Trọng Bát mô phỏng ngữ khí Triệu Đại Minh, ngẩng đầu lên.

“Vận may cũng không dễ đạt được,giang hồ cứ giết lẫn nhau, không có may mắn thì chưa sống đến lúc võ công đạithành đã mất mạng rồi.” Triệu Đại Minh móc đến trào máu, “nói chung ngươi làmđược lắm. Nói đi, muốn thưởng gì, trực tiếp thăng lên làm đệ tử sáu túi?” Quầncái tặc lưỡi hâm mộ, Trọng Bát dứt khoát lắc đầu.

Triệu Đại Minh gật đầu bảo: “Lẽ nàongươi muốn làm phó bang chủ? Ha ha, trẻ tuổi mà tham quá không tốt, ít nhấtcũng phải tiếp được nửa chưởng Kiến Long Tại Điền của ta.”

“Không, đệ tử tịnh không phải loạitham lam, bang có bang quy, hà huống là thiên hạ đệ nhất đại bang chúng ta, nênthưởng phạt phân minh. Đệ tử bất quá may mắn gặp được Thái Cực đại hiệp, chưađủ để phá cách đề bạt, nếu thăng thẳng lên làm đệ tử sáu túi mà không có đượckiến thức và bản lĩnh tương xứng chẳng phải sẽ khiến Bạch Liên giáo cười nhạoư, nói là Cái Bang chúng ta ngay cả một tiểu tăng bỏ trốn cũng lên làm đệ tửsáu túi được thì làm gì còn nhân tài nữa.” Trọng Bát nói năng chân thành, quầncái vốn không coi trọng y cũng liên tục gật gù, nhìn bằng con mắt khác.

“Vậy ngươi muốn gì?” Triệu Đại Minhbúng một viên gỉ mũi dính máu ra, Thất Sách sử dụng Thiết bản kiều tránh đi,viên gỉ trúng Thường Ngộ Xuân đứng sau Trọng Bát. Thường Ngộ Xuân xanh lét mặtmũi.

“Đệ tử nhát gan như vậy, lại sứctrói gà không chặt, xin giáo chủ dạy cho hai hảo huynh đệ Từ Đạt, Thường NgộXuân một chiêu nửa thức để đệ tử an tâm, tương lai càng thuận lợi góp sức chobản bang.” Trọng Bát vòng tay.

Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân đều sữngngười, cùng quỳ xuống theo Trọng Bát, không dám ngẩng lên.

Cái Bang làm gì có một chiêu nửathức? Trọng Bát nói thế là hàm ý yêu cầu bang chủ truyền Hàng Long thập bátchưởng cho Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân. Hàng Long thập bát chưởng không phải làbí học chỉ truyền cho bang chủ nhưng muốn học cũng không đơn giản, phải lậpcông lao trọng đại, cộng thêm võ công căn bản không tệ mới được bang chủ thântruyền, tránh trường hợp kẻ học võ công kém quá, không sử dụng được uy lựckhiến uy phong Cái Bang giảm sút.

“Cái gì, ngươi nói truyền là truyền?Hai tên đầu to này không có nửa điểm nội lực, xuất Hàng Long chưởng ra mà khôngkhiến người khác cười rụng răng mới lạ.” Triệu Đại Minh xua xua tay.

“Trọng Bát dùng sinh mệnh bảo đảmvới bang chủ, hai huynh đệ này nếu được bang chủ đồng ý, tuyệt đối không khiếnHàng Long thập bát chưởng mất mặt, võ công chưa đại thành, bang chủ chưa hàilòng thì không sử dụng, sai lời trời tru đất diệt.” Trọng Bát lớn tiếng thềđộc, Từ Đạt, Thường Ngộ Xuân quỳ hai bên cũng thề độc theo, tim đập thìnhthịch.

Triệu Đại Minh đang vui vẻ nên đồngý.

Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân vốn hiếuvõ, nghe nói mình được học võ lâm tuyệt học thì hoan hỉ đến phát cuồng, nghĩđến đại ca đổi cơ hội thăng chức để thành toàn cho mình, cả ba ôm nhau khóclớn.

“Hà, hôm nay tất cả đều cao hứng,còn không mau mang rượu thịt lên chiêu đãi Thái Cực đại hiệp! Đừng để người tabảo bản bang chỉ có xú trùng cùng Hàng Long chưởng.” Triệu Đại Minh lớn tiếng,quần cái hớn hở.

Rượu của Cái Bang thiên hạ vô song,tiếng mấy trăm khiếu hóa tử hô rượu vang lên cũng quả thật độc nhất vô nhị, aicũng kính rượu Thất Sách, khen ngợi gã thẳng thắn, Trọng Bát được thưởng bịquần cái ép uống đến say mèm.

Thất Sách mừng thay Trọng Bát, nhưngcũng thoáng buồn, gã xuất thân Thiếu Lâm, luyện công chăm chỉ, vốn tưởng thểnội chân khí tăng trưởng không ít, nhưng một chiêu đã bại trong tay cao thủchân chính, lẽ nào gã chỉ có thể làm … một con rối nhăng nhít? Gã chợt thở dài.

Triệu Đại Minh nhận ra sắc mặt gã uuất, vỗ lên cái đầu còn chưa mọc dài tóc, nói thẳng: “Thái Cực huynh đệ, bấttất để tâm chuyện võ công của mỗ cao hơn huynh đệ năm sáu bảy tám chín tầng, kỳthật mỗ chính là võ lâm chính phái đệ nhất cao thủ, Hàng Long thập bát chưởnglại thiên hạ vô địch, mỗ không xuất thủ thì thôi, đã xuất thủ là thiên băng địaliệt, nhật nguyệt vô quang. Một chiêu đã bại trong tay mỗ cũng là bình thường.Uống đi.”

“Ban nãy Kiến Long Tại Điền q


XtGem Forum catalog