Disneyland 1972 Love the old s
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Tác giả: Cửu Bả Đao

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326305

Bình chọn: 8.5.00/10/630 lượt.

ớc lăng không thi triển xuất Tam Điệp thích. Trên mình Thất Sách toàn là vếtchân, dưới đất dính đầy máu.

“Quân Bảo ở trên giang hồ gặp địchnhân không phải chỉ thế này.” Mắt gã tóe hoa cà, nghĩ đến Quân Bảo. Gã trầmtĩnh lại, chân khí dâng lên cuồn cuộn, thuận tay gạt đi, dễ dàng hóa giải ngọncước đá vào cằm. Không ngờ công phu của Cấu Không phi phàm, thấy gã trầm ổn lạithì tốc độ tăng thêm khiến mắt gã không theo kịp, lập tức lãnh thêm mấy cước.

Thật ra trong lòng Cấu Không kinhngạc không kém gì Thất Sách, y đá càng lúc càng nhanh, Thất Sách liền khôngquan sát nữa mà cúi đầu nhắm mắt, dần dần mỗi cước đá tới đều bị gã đỡ được.

Cấu Không toát mồ hôi đầy mình. Tuyy dai sức nhưng tấn công hồi lâu vô hiệu thì không khỏi nóng lòng.

Thất Sách bất động, Cấu Không cũngbất động. “Ngươi chỉ biết chịu đòn hả?” Cấu Không cười nhạo, không hiểu mình đátrúng bao nhiêu cước như thế mà gã chỉ sây sát ngoài da, hơi thở không hề nặnghơn.

“Mấy hòa thượng cao cao tại thượngcác ngươi hiểu được công phu đó chăng?” Thất Sách từ tốn bước tới, hai mắt vẫnnhắm chặt, hai tay vẽ từng vòng tròn trên không.

Cấu Không đột ngột đá ngang mộtcước, vòng tròn của Thất Sách nhẹ nhàng gạt đi. Cấu Không không tin tà quái, đáthẳng vào huyệt Đản trung, vòng tròn của Thất Sách lại nhanh nhẹn chém xuống.

“Tiểu tử này biết thính âm biện vị.”Chân Cấu Không hơi đau, cả kinh không ngớt. Nên biết thính âm biện vị không khónhưng kịp thời đưa ra phản ứng lại không dễ, muốn đón đỡ khoái thoái lại càngkhó tin.

Thất Sách mỉm cười, biết mình đã đạtđến cảnh giới khác.

“Đừng giữ nghề.” Thất Sách dỏng tai.Cấu Không cười lạnh, luận kinh nghiệm thực chiến thì y cao hơn nhiều, từ từ giơchân lên, khi gót chân vượt khỏi đỉnh đầu Thất Sách mà không phát ra tiếngđộng.

“A!” Cấu Không gầm lên, hòng nhiễuloạn tai Thất Sách, đồng thời giáng gót chân xuống đỉnh đầu gã.

Thất Sách mỉm cười, thân thể hơingửa ra tránh khỏi, tay trái khẽ đẩy bắp vế Cấu Không, mượn lực hất y ra ngoài.

“Sao có thể như thế!” Cấu Không đạihãi, thính âm biện vị căn bản không thể nhanh đến thế.

“Nghe kình lực.” Thất Sách mở mắt,khí thuận tâm hòa, tay áo hơi phồng lên.

“Nghe kình lực?” Cấu Không bò dậy,ban nãy bị Thất Sách bất ngờ đẩy ngã, cú ngã khiến y mơ mơ hồ hồ.

“Mỗi động tác của thân thể ngươi,không, mỗi động tác tiếp theo đã bị khí hình, cơ bắp rung động tiết lộ.” ThấtSách rùn người như Hầu quyền, nhưng lại vô chiêu vô thức, “đánh tiếp nữakhông?”

Nghe kình lực là cảnh giới võ họcchí cao gã lần ra từ Mạn quyền. Gã và Quân Bảo tối nào cũng theo lối vô chiêuvô thức diễn luyện, dần dần hiểu được tin tức từ cơ bắp đối phương để lộ, địchmạnh ta yếu, không thể chọi cứng thì tìm lúc đối phương lơi lỏng tinh thần màphát kình mới mong thắng lợi. Quân Bảo hạ sơn rồi, Thất Sách một mình quan sátcơ bắp biến hóa, khí tức chuyển di, không hề bỏ lơi môn công phu này.

Cấu Không nhìn gã, nhất thời lòng dạrối bời. Tiểu hòa thượng toàn thân sơn vàng kia tu luyện thế nào? Lúc tất cả ănchơi phè phỡn, vị Đệ bát đồng nhân này thật ra phải chịu bao nhiêu lăng nhục đểnỗ lực vươn lên? Dù, dù đã được định sẵn sẽ phải ở lại trong căn phòng nhỏ nảymười tám năm.

“Ta thua rồi.” Cấu Không vái dài,trong lòng hổ thẹn với Thất Sách hơn là khâm phục. Thất Sách ngẩn người.

“Sau này còn nhiều khổ nạn, mong đệgiữ được con đường của mình.” Cấu Không không dám nhìn thẳng vào mắt gã, ủ êbước đi.

Thất Sách nhìn theo bóng Cấu Không,lại nhìn hai tay mình.

“Quân Bảo, mau lên chứ, bằng khôngđệ sẽ bắt kịp huynh.” Gã lẩm nhẩm.

Từ sau hôm Cấu Không rút lui, cườngđịch lục lục tục tục đến phá ải.

Cấu Phong sư huynh thiện nghệ ĐạiLực Kim Cương chưởng đấu với Thất Sách suốt hai nén hương, đến khi kiệt lực mớilui, nghe nói vì chân khí hao kiệt mà ốm nặng một trận.

Cấu Độ tinh thông Phách Không chưởngpháp xuất liền mấy trăm chưởng trước mặt Thất Sách khiến gã chảy máy dầm dề,sau cùng vẫn bị gã nhân lúc lơi lỏng, dùng chiêu thức kì quái bẻ gãy tay ném rakhỏi đệ bát quan.

Niêm Hoa chỉ là công phu cực caothâm trong thất thập nhị tuyệt kĩ, Thất Sách suýt bị Viên Chân sư huynh điểmtrúng hồn phi phách tán, cũng may gã lợi dụng không gian nhỏ hẹp của căn phòng,liên tục nhảy nhít mê hoặc, buộc Viên Chân không có nhiều kinh nghiệm thựcchiến dùng chân khí ngạnh tiếp mới bẻ được ngón tay đối phương, đá văng khỏiải.

Trừ phương trượng ra, hành gia NhấtChỉ thiền Viên Phong sư huynh cực kỳ khó đối phó. Cá tính Viên Phong bảo thủ,cẩn thận biểu hiện rõ trên lối công kích đầy thủ đoạn. Thất Sách hoàn toànkhông tìm được kẽ hở, một nén hương qua đi, gã bất chấp tất cả bỏ tấn công quayvề phòng thủ, giữ vừng vòng tròn chỉ độ một tấc. Viên Phong khổ não không kém,Nhất Chỉ thiền lợi hại nhất ở chỗ vô hình khí kiếm, nhưng vô hình vô chất thìđã mất đi phần lớn sức mạnh, y lại không có nội lực cao thâm như phương trượng,khí kiếm không uy hiếp nổi Thất Sách sắp hình thành được tiên thiên chân khíphòng ngự trên mình. Muốn điểm trúng Thất Sách thì gã phòng thủ cực kỳ nghiêmmật. Cả hai đấu đến tận gà gáy hôm sau.

“Này, tiểu tử, nể mặt được không?”Trán Viên