Insane
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212584

Bình chọn: 7.00/10/1258 lượt.

à định sở và cũng không có lãnh chúa nào để thần phục. Năm năm trước, Thạch Đạt Lang cùng với Mãn Hà Chí đầu quân dưới trướng hệ phái Osaka cũng vì lòng trung thành cố hữu của gia

đình hắn đối với hệ phái ấy. Cha hắn làm quản giáo cho Yết Mân bấy giờ

là thuộc hạ thân tín của đảng tộc họ Hòa ở Osaka nên chỉ biết có họ Hòa. Lúc còn nhỏ trong những khi ngồi gần bên bếp lửa, nghe cha thuật lại

các chiến công hiển hách của đảng tộc, hắn hết sức thán phục. Lòng

ngưỡng mộ ấy còn lưu lại trong ký ức đến ngày nay và làm hắn có thành

kiến coi những lãnh chúa khác như những phe phản loạn. Thân phụ Hòa Giả

Nghị cũng như Yết Mân tuy đã khuất, nhưng bây giờ ai hỏi hắn là người

của phe nào, hắn chẳng ngần ngại nói hắn thuộc dòng họ Yết.

Những năm lang bạt làm hắn khôn lớn và chính chắn hơn. Hắn thấy những

điều hắn làm trong tuổi niên thiếu thật vô ích và rồ dại. Phụng sự chủ

soái đâu phải chỉ là nhắm mắt xông bừa ra trận, giết cho được nhiều

người, mà phải có khả năng, tận tụy và trung thành, nhất là trung thành

cho đến chết. Bấy giờ hắn và Mãn Hà Chí không hiểu và cũng không có một

chút ý niệm gì về lòng trung thành. Hai đứa mới chập chững vào đời, hăm

hở đi tìm công danh, không ngờ suýt nữa vong mạng trong tăm tối. Thiền

sư Đại Quán dạy cho hắn biết thân mình là quý, không ngờ vì thiếu suy

xét, hắn đã mang cái mạng sống trân quý ấy đổi lấy chút hư danh bèo bọt.

Trời đã gần trưa, sắp tới thị trấn Daigo, trán lấm tấm mồ hôi, hắn định

dừng lại nghỉ mệt. Bỗng có tiếng gọi sau lưng làm hắn quay lại.

- Ông ơi ! Ông đợi cháu !

Thạch Đạt Lang nhận ngay ra là Giang, thằng bé làm ở quán rượu. Nó chạy

theo, thở chẳng ra hơi, vừa chạy vừa gọi, miệng la tay vẫy rối rít. Đến

gần, chưa kịp yên chỗ, nó đã trách:

- Ông nói dối cháu ! Ông nói dối cháu ! Sao ông làm vậy ?

Mặt đỏ gay, lời nói đứt quãng, câu trách móc thật nghiêm khắc nhưng

trông vẻ mặt nó thiểu não như sắp khóc. Nó ăn mặc mới thật nực cười. Bộ

quần áo hầu bàn cũ lem luốc nay được thay bằng một chiếc kimono mới,

nhưng chiếc kimono lại quá ngắn, tay áo chỉ đến khuỷu và gấu áo chỉ vừa

quá bụng được một chút. Nó đeo bên sườn thanh kiếm gỗ dài hơn người và

sau lưng một cái nón nan thật lớn to như cái dù.

Thạch Đạt Lang nhìn thằng bé không khỏi phì cười. Hắn ôm lấy Giang và

lấy vạt áo chùi những giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống đôi má đen sạm

của nó. Thằng bé hình như vẫn chưa vừa lòng, còn sụt sịt ấm ức:

- Ông người lớn mà ông nói dối cháu, không biết xấu hổ ! Ông nhận cháu

làm đồ đệ rồi lại bỏ đi, không đợi. Người lớn nào cũng nói dối như thế

sao ?

- Ta thật không phải. Thôi ta xin lỗi.

Giang nhoẻn miệng cười.

- Ta không có ý định nói dối cháu đâu, nhưng vì cháu còn bố cháu, còn

chủ quán... Tối qua không thấy cháu sang, ta tưởng chủ cháu không bằng

lòng.

- Thì ít nhất ông cũng phải chờ để cháu nói cho biết chứ !

- Vì vậy ta xin lỗi. Thế chủ cháu có bằng lòng không ?

- Có.

Giang với tay hái chiếc lá dâu bên vệ đường hỉ mũi. Nó nói:

- Ông chủ bảo cứ đi, không có võ đường hay một kiếm sĩ nào biết tự trọng lại thu dụng cháu làm đồ đệ. Cháu bảo cháu theo ông thì ông chủ phá lên cười. Ông bảo:

“Thằng đó nhận mày là đúng rồi. Mày theo mang gươm cho nó chứ làm gì !”. Ông ấy còn cho cháu thanh kiếm này làm quà đấy !

Thạch Đạt Lang mỉm cười.

- Cháu chạy qua quán chỗ ông trọ, không thấy ai. Chủ quán không có đấy, cháu giật luôn cái nón này đội đầu.

- Bảng hiệu của người ta mà mày lấy đội đầu. Mày biết chữ gì viết trên đó không ?

“Giường cho thuê” đó !

- Mặc kệ. Khi mưa đội cũng đỡ lắm chứ !

Thái độ của thằng bé bấy giờ rõ ràng là bất cần. Điều quan trọng đối với nó là gặp Thạch Đạt Lang, được hắn cho thờ làm thầy để học võ. Cảm thấy vậy, Thạch Đạt Lang không muốn nói thêm gì làm cho nó bối rối. Hắn nghĩ có lẽ đây là điều tạo hóa đã an bài để hắn săn sóc thằng bé, đền lại

phần nào những bất hạnh mà bố nó phải chịu.

Thấy Thạch Đạt Lang vui vẻ, không có ý xua đuổi, Giang rụt rè:

- Từ nay cháu sẽ gọi ông bằng thầy.

Thạch Đạt Lang mỉm cười gật đầu. Thằng bé yên bụng, mặt tươi hẳn lên. Bỗng sực nghĩ đến chuyện gì, nó nói:

- Ấy quên ! Có cái này cho ông ...à cho thầy ...

Giang thò tay vào áo lấy cuộn giấy đưa ra. Thạch Đạt Lang ngạc nhiên:

- Gì thế ? Thư ai vậy ?

- Thầy nhớ không ? Hôm qua con đã nói có ông khách đi ngang vào uống

rượu hỏi con nhiều chuyện lắm. Ông ấy đưa thư này bảo con chuyển cho

thầy. Ông ấy uống rượu như hũ chìm.

Thạch Đạt Lang không đoán ra là ai, cậy khằn đóng trên bì thư, mở ra

nhìn xuống chữ ký ở dưới mời biết là của Mãn Hà Chí. Hắn càng ngạc

nhiên. Chữ viết nghiêng ngả, tuồng như người viết đã say lắm. Thạch Đạt

Lang thong thả đọc từng chữ, thấy ý tứ lộn xộn, câu kệ không rõ ràng,

nhưng cũng hiểu đại lược:

“Từ khi bỏ mày ở Ibuki, tao vẫn không quên làng cũ, không quên mày. Tao

nghe nói đến tên mày ở gần võ đường Hoa Sơn. Chúng tìm mày đó. Tao muốn

gặp mày, mà thôi, chẳng cần. Tao uống rượu ở quán này. Say quá !” Đến

đây thì một hàng chữ bị nhòe, có lẽ vì rượu đổ vào.

“ ... bị giữ trong thành lâu, s