Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211025

Bình chọn: 9.5.00/10/1102 lượt.

m ! Tuyệt diệu ! Bà đã dụ cho hắn tắm. Thật diệu kế ! Lần này có chạy đằng trời !

Rồi chia hai toán, mọi người cẩn thận nằm rạp xuống theo hướng bếp lửa bò vào như đàn cóc châu vào đốm lửa sáng.

Đột nhiên Thạch Kinh Tử linh cảm một điều gì khác lạ khó tả làm hắn nhột nhạt.

Ghé mắt nhìn qua khe cửa, hắn nổi da gà, tóc dựng ngược.

- Chết rồi ! Ta bị trúng bẫy rồi !

Nhà tắm nhỏ và chật. Hắn thì trần như nhộng, ngoài cửa, người mang gậy

gộc giáo mác lố nhố sắp tiến vào. Trông trước trông sau vô kế khả thi,

hắn đâm liều. “Được rồi !

Nếu chúng bay muốn, ta sẽ cho biết tay !”.

Hắn chẳng cần biết bên ngoài có bao nhiêu người. Từ trước đến nay hắn

vốn là tên liều mạng, luôn luôn tấn công trước. Trong khi mọi người đang theo nhau từ từ bò vào, không do dự, hắn đột nhiên đạp tung cửa phòng

ra, thét một tiếng rợn người !

Không mảnh vải che thân, tóc bay tung tứ phía, Thạch Kinh Tử cướp ngay

ngọn giáo của tên lính gần nhất đang chĩa vào hắn, thuận chân đạp tên

kia bắn văng vào bụi. Hai tay cầm ngang ngọn giáo, hắn quay cuồng như

điên trong đám đông, mạnh tựa vũ bão.

Trong trận Sekigahara, hắn đã học được bài học này và thấy thật hiệu

nghiệm khi phải đối đầu với số địch thủ đông gấp bội. Cán giáo nhiều khi còn lợi hại hơn ngọn giáo. Hắn đá đông, phạt tây, đâm nam, gạt bắc, ào

ào như gió cuốn làm mọi người sợ hãi dạt ra hai bên. Toán binh sĩ không

cho người vào phá nhà tắm trước khi tấn công, đến khi biết lầm thì đã

muộn. Lính và dân chỉ đứng vòng ngoài la hét, rõ ràng ai cũng sợ không

dám xông vào. Khi ngọn giáo của hắn giáng xuống lần thứ mười thì bị gẫy

làm hai đoạn. Thạch Kinh Tử nhặt hòn đá lớn ném vào phía quan quân và

thừa cơ nhốn nháo phóng ra khỏi vòng vây.

- Nó chạy vào nhà rồi !

Mẹ con Hồ Điểu Anh bỏ chạy ra vườn. Thạch Kinh Tử vừa chạy vào nhà vừa hét:

- Áo tao đâu ? Áo tao đâu ?

Trong nhà quần áo ngổn ngang, có cả một chiếc rương to đựng đầy kimono

mở nắp, nhưng Thạch Kinh Tử không để ý. Hắn đảo mắt nhìn quanh tìm bộ áo rách bươm của hắn. Thấy nó cạnh bếp, hắn vơ quàng nhảy vội lên lò đất,

chui qua lỗ trần leo lên mái nhà.

Dân chúng ở dưới chỉ trỏ, mắng nhiếc và đổ lỗi cho nhau đã để hắn trốn thoát.

Đứng trên nóc nhà, Thạch Kinh Tử khoan thai mặc lại bộ kimono cũ, lấy

răng xé một miếng thắt lưng buộc mớ tóc ướt. Hắn thắt sợi dây vải chặt

đến nỗi chân tóc bị kéo mạnh ra đằng sau, làm đôi lông mày hắn xếch

ngược.

Bầu trời đêm ấy trên đầu hắn lấp lánh đầy sao Thạch Kinh Tử bị truy nã gắt. Khắp

ngả đường và trước cổng nhà xã trưởng đều có treo cáo thị trọng thưởng

cho ai giết chết hay bắt sống được Thạch Kinh Tử hoặc chỉ chỗ hắn ẩn

nấp. Cáo thị mang triện son của Phổ Đà Mã Tử, tổng trấn lâu đài Himeji.

Dân trong làng lo lắng ra mặt, nhất là gia đình bà Hồ Điểu. Công việc

đồng áng bỏ bê, chẳng ai có thì giờ cày cấy hay tầm tang gì nữa. Đêm nào bà Hồ Điểu cũng thúc giục gia nhân chặn hết mọi lối ra vào trang trại,

khóa cửa cài then kỹ lưỡng đề phòng Thạch Kinh Tử trở về báo thù. Dân

quân họp nhau nhiều bận bàn kế lùng bắt phạm nhân mà vẫn không kết quả.

Hôm nay, mới tinh sương, đã có thanh niên hớt hải chạy về báo cáo:

- Lại một người nữa bị giết !

- Ở đâu ? Lần này ai vô phúc vậy ?

- Một kiếm sĩ không rõ tên. Xác còn nằm ở đường mòn chân núi.

Dân xóm tuy sợ nhưng không nén được tò mò, kéo nhau đi xem. Xác nạn nhân dựng ngược, đầu chúi vào bụi cây bên cạnh cái cọc treo bảng cáo thị còn dính máu. Nạn nhân bị vỡ sọ, có lẽ bị đánh bằng cọc này.

Ai ai cũng lắc đầu lè lưỡi. Đọc cáo thị, mọi người không khỏi ngao ngán trước sự thật phũ phàng:

Thạch Kinh Tử mạnh quá. Nó ra tay tàn nhẫn như thế, ai còn lòng nào đi bắt nó hay dám chỉ chỗ nó trốn ?

Oa Tử cũng theo dân xóm đến coi xác chết. Rời khỏi đám đông, sắc mặt

nàng nhợt nhạt, hình ảnh kẻ bất hạnh còn lởn vởn trong trí. Trở về chùa, đến chân núi, nàng gặp viên đội trưởng dẫn năm sáu thuộc hạ đi tra xét. Oa Tử khép nép tránh sang vệ đường, không muốn cho gã trông thấy.

Nhưng đã muộn. Thấy thiếu nữ, gã cười toe toét:

- Oa Tử đi đâu về thế ?

- Đi mua đồ.

Oa Tử đáp cụt lủn, rồi không đợi gã nói thêm câu nào, vội vã trèo những

bậc đá để lên chùa. Nàng không có thiện cảm với viên đội trưởng, có lẽ

vì bộ ria lởm chởm như bàn chải của gã làm nàng gớm ghiếc và nhất là sau cái đêm hắn làm hỗn với nàng, nàng càng ghê sợ.

Đến cổng chùa, Oa Tử thấy Đại Quán đang đùa với một con chó hoang. Nàng

len lén tránh xa, ghê con vật bẩn thỉu, không ngờ nhà sư đã trông thấy,

gọi:

- Oa Tử ! Ngươi có thư đấy ?

Ngạc nhiên, nàng hỏi lại:

- Thư của con ư ? Ai gửi đến thế ?

- Không biết ! Nhưng vì ngươi không có ở chùa, ta giữ hộ cho đây.

Đoạn thò vào tay áo lấy ra một cuốn giấy trao cho thiếu nữ.

- Trông ngươi không vui. Có chuyện gì vậy ?

- Chuyện đau lòng, thầy ạ. Có người chết ở ven rừng, mắt còn mở và máu đọng ...

- Hừ. Những cảnh ấy chẳng nên xem. Ít lâu nay ta cũng thường thấy xác

chết, cứ đà này đi đâu có lẽ phải nhắm mắt lại mất ! Vậy mà mình cứ

tưởng đất này là tiên cảnh...

- Sao Thạch Kinh Tử hạ sát nhiều người quá vậy


XtGem Forum catalog