Kiền:
- Lão đại, Lưu mặt rỗ cùng Khâu Lập Đức của Ủy ban Kỷ luật Trung ương đã ra mặt, không biết còn ai nữa không.
- Ừ, biết rồi.
Diệp lão gia tử Diệp Tương Kiền nghe xong chỉ đáp một câu.
Nhị lão gia tử Diệp Tương Khôn cũng không nói thêm, ông cũng biết trong lòng lão đại nắm chắc nên thông báo vậy là đủ.
**************
Không lâu sau, Diệp Khai cũng được biết việc này.
Chung Ly Dư gọi điện thoại tới, nói cho hắn biết tình huống mới nhất, ChungLy Thiên đã bị người của Ủy ban Kỷ luật Trung ương gọi lên thẩm vấn, mục tiêu dĩ nhiên là là hạng mục bất động sản ở Tây Thành.
- Chuyện này không có gì phải lo lắng. Diệp Khai đã sớm liệu đến tình huống này nên trấn an.
- Em lo bọn họ làm bậy.
Chung Ly Dư vẫn lo lắng, dù sao chuyện này liên quan đến cha nàng.
Tuy nàng cũng không rõ bên Ủy Ban Kỷ Luật phá án thế nào nhưng nghe nói cóquy định riêng,. Huống hồ những nghành có quyền lực như vậy khi hành sựkhông cần cố kỵ, nếu muốn áp dụng biện pháp gì với Chung Ly Dư cũng chỉcần một câu nói.
- Em yên tâm, bọn họ không dám xằng bậy đâu, trong tay chúng ta cũng có chứng cứ, chỉ chưa đem ra mà thôi.
Diệp Khai vẫn bình thản.
Trên thực tế, sau khi biết là Phó chủ tịch quân ủy Lưu cùng Bí thư Khâu củaỦy ban Kỷ luật Trung ương chủ đạo việc này thì trong lòng Diệp Khai đãcó tính toán.
Đối với hai vị đại nhân vật này, Diệp Khai cũng cóhiểu biết, tuy bản thân hai vị này không có vấn đề gì nhưng cấp dưới khó tránh khỏi tốt xấu lẫn lộn. Nhất là Diệp Khai biết rõ bên dưới Phó chủtịch Lưu có một trung tướng trẻ được trọng dụng, trên người tồn tại rấtnhiều vấn đề, dễ dàng nắm thóp.
Chẳng phải là nói làm trong sạch bộ máy quân đội sao,, lão Diệp gia đối với chuyện này dĩ nhiên cũng không đứng ngoài.
Lúc chiều, Chung Ly Dư lại gọi điện thoại tới, nói người của Ủy ban Kỷ luật tới công ty không tìm được chứng cứ gì quan trọng liền lấy cớ phục vụđiều tra bắt Chung Ly Thiên đi.
- Bọn họ không nói gì đã đemngười đi, hơn nữa thái độ không tốt, thật giống như cha em là phần tửphạm tội, đúng là quá đáng! Ông không phải là đảng viên, cũng không phải cán bộ quốc gia, ủy ban kỷ luật bắt làm gì?!
Chung Ly Dư phẫn nộ.
- Bắt đi rồi hả?
Diệp Khai nghe xong cũng sững sờ, không nghĩ tới người của Ủy ban kỷ luậtkhông hề kiêng nể, người ta tốt xấu gì cũng là xí nghiệp tương đối nổidanh ở kinh thành.
- Mang đi rồi, bốn người kẹp lấy nhét vào trong xe mang đi.
Chung Ly Dư tức giận nói.
- Ừ, anh biết rồi, để anh xử lý.
Diệp Khai tỏ thái độ.
Buông điện thoại xuống, Diệp Khai suy nghĩ một lát rồi gọi điện thoại cho Diệp lão gia tử:
- Ông nội, có chuyện như vậy...
- A......... A.........
Diệp lão gia tử sau khi nghe xong, hỏi lại một câu:
- Tin tức xác thực?
- Điều tra thêm chẳng phải sẽ biết sao? Diệp Khai đáp:
- Chuyện này nhất định là có, hơn nữa sẽ không nhỏ, ít nhất cháu đã thấy qua tòa biệt thự này, điều tra thêm là được.
- Ừ, ông biết rồi.
Diệp lão gia tử đáp, buông điện thoại xuống.
Diệp lão gia tử trầm ngâm một chút rồi bấm điện thoại cho Phó bí thư Lâm của Ủy ban Kỷ luật Trung ương:
- Đồng chí Lâm Viễn Hành, anh tới đây đi, có chuyện cần nói với anh. Ăn cơm tối xong, Diệp Khai liền đi tới trường học.
Đêm nay là buổi diễn tập cuối cùng của hội diễn Nguyên Đán, những tiết mục được chọn trúng đều biểu diễn qua một lần.
Có mấy lãnh đạo trường cũng tới, nhiệt tình cổ vũ. Sau khi bọn họ rời đi thì bắt đầu biểu diễn theo chương trình chính thức.
Tiết mục “Thiết huyết đan tâm” của Diệp Khai cùng Ninh Sương được xếp vàomột số tiết mục sau, dĩ nhiên là tiết mục chính. Nghe nói thầy giáo phụtrách hoạt động lần này rất coi trọng tiết mục của hai người.
- Sao Ninh Sương chưa đến?
Diệp Khai cảm giác hơi nóng ruột.
Nói ra cũng thấy lạ, lẽ ra Diệp Khai có thêm mấy chục năm kinh nghiệm phảicàng trầm ổn bình tĩnh nhưng sau khi gặp Ninh Sương thì lại thấy như trẻ con.
- Chắc sắp tới rồi.
Trần Phương cũng không dám khẳng định: - Cũng may tiết mục hai người xếp sau.
Lại đợi hơn nửa canh giờ, những tiết mục xếp trước đều sắp diễn xong.
Trần Phương cũng thấy bối rối:
- Sao còn chưa tới?
- Đến rồi, đến rồi!
Ninh Sương từ bên ngoài chạy ào vào, mặc áo khoác ngoài bằng nhung, còn dính rất nhiều bông tuyết:
- Đi đến nửa đường, đột nhiên tuyết rơi, làm tới chậm.
Nguyên do lúc chiều Ninh Sương đi ra ngoài luyện múa, sau khi ăn cơm liền thấy tuyết bắt đầu rơi, lái xe rất khó, có thể chạy tới đã là tốt.
- Tuyết rơi dày thật.
Diệp Khai nhìn ra cửa sổ, thấy trên mặt đất đã phủ một tầng trắng xóa.
Hai người hợp tác, vẫn như cũ nhận được từng đợt hoan hô.
Lúc thu dọn đạo cụ, Trần Phương hỏi Ninh Sương:
- Ninh Sương, nhà của cậu đã dọn đi rất xa phải không? Muộn như vậy sợ là rất khó đánh xe tới rồi.
- Cũng không sao, không tới được thì còn xe buýt mà.
Ninh Sương đáp.
Diệp Khai nghe xong, không nói gì, chỉ vội vàng thu dọn mấy thứ đồ vật rồi quay đầu rời đi.
Trần Phương mất hứng, bĩu môi thầm nói với Ninh Sương:
- Tên này đúng là bỏ đi, mỹ nữ trước mắt cũng không biết nịnh bợ một lát, không có tiền đồ ah.
Ninh Sương mỉm cư