!".
"Tôn thúc thúc, Tôn thúc thúc...". Thanh âm của một nữ tử vang lên, cố giúp cho nam nhân vì sợ quá thành ra suy sụp tinh thần kia bình tĩnh trở lại: "Tất cả đường đi dưới núi đều đã bị ‘người đó' khống chế, ông làm sao có thể xông ra chứ? Người xông ra trước đây đều bặt vô tăm tích, không thấy ai về. Ca ca ta đã phóng phi cáp cầu viện Trung nguyên Đỉnh Kiếm Các, Nam Cung thế gia và bọn ta là thân nhân, tất sẽ lập tức phái người đến. Mọi người chỉ cần chi trì một thời gian là có thể...".
"Nữ nhân mẹ họ ngươi lại lừa người! Diệp Thiên Chinh có thể nghĩ ra phương pháp chó chết gì nữa?". Thanh âm nhanh nhẩu của nữ tử lại bị cắt đứt một cách cộc cằn, Tôn Phùng cũng có thể coi là một trong Tứ đại danh kiếm của Thí Kiếm Sơn Trang, giờ phút này lại hoàn toàn không còn phong độ kiếm khách tiêu sái ngày thường nữa, mắt đỏ ngầu khản giọng mắng lớn: "Bị vây trong sơn trang đã nửa năm, cả đối thủ là ai cũng không biết! Bao nhiêu lần bồ câu bay ra, có lần nào thấy bay về đâu? Nói hãy chờ đợi, cứ chờ đợi! - - - Đợi thêm nữa, Thí Kiếm Sơn Trang này sớm muộn gì cũng sẽ biến thành cương thi!".
"Tôn thúc thúc". Thanh âm của nữ tử lại vang lên lần nữa, nhưng giọng nói đã biến thành nghiêm trọng: "Ông cũng là tiền bối Thiên Lại kính ngưỡng, sao lại nói những lời bộp chộp để người ta cười vậy? Ông...".
"Bớt cái sáo đó với ta đi. Ngươi là gì chứ?". Lời nói còn chưa dứt, lại một lần nữa bị Tôn Phùng ngắt ngang, khoé miệng lão lộ một nụ cười cay nghiệt: "Người khác không biết, ta sao lại không biết rõ về ngươi chứ? Đừng nghĩ có thể quát la ta đó!".
Diệp gia nhị tiểu thư vốn đã tận lực kéo giữ phải ngẩn người, sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt.
"Nếu Tôn tiền bối cố chấp muốn đi, Thiên Lại, muội bất tất phải ép giữ". Bạch y nhân bước ra khỏi cửa đại đường của Thí Kiếm Sơn Trang lên tiếng ngăn muội muội, nhãn thần hờ hững - - - Một câu "tiền bối" đó đã tách ly cựu thuộc hạ có ý đồ bỏ đi kia. Tôn Phùng bàng hoàng nhìn chàng thanh niên.
"Tôn tiền bối cũng là một kiếm khách tên tuổi hiển hách trong võ lâm, sóng gió gì mà chưa gặp qua? Tại sao cũng bị dọa đến mức không nhẫn nhịn được vậy?". Diệp Thiên Chinh thong dong từ trong các bước ra, đi vào giữa đám đông đang hoang mang, nhìn Tôn Phùng: "Mười năm trước Bái Nguyệt Giáo đến xâm phạm, thanh thế ra làm sao? Trăm ngàn giáo chúng xông vào sơn trang, còn phóng hỏa ngay trong Thí Kiếm Các, lúc đó có coi là tuyệt cảnh không? - - - Nhưng cuối cùng mọi người tề tâm hiệp lực, không phải cũng đã đánh lùi tà giáo dưới sự dẫn dắt của gia phụ, bảo vệ được sơn trang sao? Lần này đám cương thi kia còn chưa xuất hiện ở sơn trang, mọi người lại hoảng hốt đến như vậy?".
Quét mắt nhìn chúng nhân, trang chủ trẻ trung của Thí Kiếm Sơn Trang từ tốn kể, nhắc lại chiến tích năm xưa, quả nhiên có tác dụng cổ vũ rõ rệt đối với người trong sơn trang từng trải qua trường chiến dịch đó, chúng nhân tuy không nói, trong mắt lại có thần sắc đồng tình, vẫn là người giang hồ, ai ai trong lòng cũng có hào khí, tuy bị đám cương thi bao vây lâu ngày mà sản sinh nỗi sợ hãi, giờ phút này lại đã ổn định trở lại.
Cả Tôn Phùng cũng không nói gì, xách kiếm đứng tại chỗ, rõ ràng đã có dao động, lại ngượng ngùng chưa chịu thu hồi lời nói hồi nãy.
"Năm xưa Ma Giáo phá cửa lớn của sơn trang, hai vị hộ pháp dẫn gần trăm giáo đồ lại không xông vào Thí Kiếm Các được - - - Là ai đã thống lãnh đám đệ tử tử thủ cửa lớn, huyết chiến suốt một ngày trời?". Tiếp tục kể chuyện quá khứ năm xưa, mục quang của thiếu trang chủ dừng lại trên mặt Tôn Phùng: "Tôn thúc thúc, cho dù ông hiện giờ có muốn rời khỏi Thí Kiếm Sơn Trang, nhưng năm xưa ông đã chảy máu vì sơn trang, Diệp Thiên Chinh ta vĩnh viễn không thể quên được. Không có các người, sơn trang mười năm trước đã sớm bị diệt vong, nói gì tới hôm nay".
Đệ tử của lão vây quanh nghe được chiến tích huy hoàng của sư phụ năm xưa, trong mắt ai cũng hiển lộ ánh ngưỡng mộ. Phảng phất có hơi không dám tiếp nhận thứ mục quang đó, Tôn Phùng cúi thấp đầu, ấp úng nói một câu bất tất phải cám ơn, sắc mặt lại thoạt đỏ thoạt trắng.
"Tôn thúc thúc, nếu ông chịu ở lại kiên trì một thời gian với bọn ta, ta càng cảm tạ ông hơn nữa". Nhìn thấy Tôn Phùng đã bình tĩnh lại, trong mắt có ánh do dự, thiếu trang chủ của Thí Kiếm Sơn Trang tiếp tục nói, thanh âm lại càng thành khẩn: "Nếu tin Diệp Thiên Chinh ta, xin ở lại. Ta tất sẽ như phụ thân, tận lực bảo toàn Thí Kiếm Sơn Trang".
"...". Đối phương đã bắc thang cho, trung niên kiếm khách cúi đầu, đang đắn đo có nên leo xuống hay không, nhưng nghĩ tới những bộ mặt tái nhợt vật vờ, bụng dạ lại run sợ.
Lần này đâu như Bái Nguyệt Giáo đến tấn công mười năm trước - - - Mười năm trước tốt xấu gì cũng vẫn là người, nhưng kẻ lần này đến lại là...!
Không khí đột nhiên ngưng đọng lại, đợi chờ hồi đáp của Tôn Phùng, tất cả mọi người đều trầm mặc. Diệp Thiên Chinh nhãn thần trấn định, phảng phất ung dung không chút bối rối, ngấm ngầm phẩy phẩy tay với muội muội, ngăn không cho Diệp Thiên Lại lên tiếng. Diệp gia nhị tiểu thư cũng một tà bạch y gắng gượng nhẫn n
Cùng chuyên mục
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp