Liên Thành Quyết - Full
Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328081
Bình chọn: 9.5.00/10/808 lượt.
với trượng phu của nàng, chẳng lẽ nàng không nghĩ gì đến mối tình thâm trọng?Đột nhiên chàng cảm thấy trước ngực tựa hồ bị đè chặt cơ hồ nghẹt thở, đầu óc chàng trống rỗng cơ hồ ngất xỉu, chàng bồng Không Tâm Thái từ căn nhà từ đường đổ nát xông ra ngoài.Dĩ nhiên chàng không thể đoán được mụ khất cái toàn thân dơ dáy này chính là Đào Hồng, con người đã vu hãm chàng ngày trước.Địch Vân vượt qua tường vây vào đến thư phòng ở Vạn gia thì trời đã bình minh.Dưới ánh sáng lờ mờ chàng ngó thấy một người nằm thẳng cẳng dưới đất phảng phất giống Thích Phương.Địch Vân giật mình kinh hãi, vội lấy hỏa đao hỏa thạch quệt lửa lên châm vào ngọn nến để trên bàn.Dưới ánh đèn nến chàng thấy Thích Phương toàn thân đẫm máu bụng dưới còn cắm lưỡi đoản đao.Bên mình nàng những phiến gạch xếp thành đống, chỗ hổng tường đã mở ra, cha con họ Vạn không còn ở trong đó nữa.Địch Vân quì bên mình Thích Phương cúi xuống gọi:– Sư muội! Sư muội!....Chàng sợ quá toàn thân run bần bật, thanh âm nghẹn ngào cơ hồ không thốt ra được.Chàng đưa tay sờ mặt Thích Phương thấy hãy còn nóng, lỗ mũi còn hô hấp, mới tĩnh tâm được một chút, chàng lại gọi:– Sư muội! Sư muội!Thích Phương từ từ mở mắt ra, khóe môi lộ một nụ cười đau khổ nói:– Sư ca!.... Tiểu muội đành chịu tội với sư ca.Địch Vân đáp:– Sư muội đừng nói nữa để tiểu huynh... cứu trị.Chàng khẽ đặt Không Tâm Thái xuống một bên, tay phải ôm lấy người Thích Phương, tay trái chụp chuôi đao muốn rút ra. Nhưng chàng ngó thấy lưỡi đao đâm vào rất sâu mà rút ra là nàng phải chết ngay lập tức.Địch Vân không dám rút đao, đầu óc rất đỗi bồn chồn mà chẳng biết làm thế nào, chàng hỏi liền mấy câu:– Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Ai... ai đã sát hại Phương muội?Thích Phương nhăn nhó cười đáp:– Sư ca ơi! người ta bảo:Nhất dạ phu thệ.. hỡi ơi! Thôi không nói nữa... Sư ca đừng trách tiểu muội, tiểu muội không nhẫn tâm được, trở lại thả trượng phu rạ.. ỵ.. ỵ..Địch Vân nghiến răng hỏi:– Ỵ.. ỵ.. lại đâm sư muội một đao phải không?Thích Phương cười gượng gật đầu.Địch Vân lòng đau như cắt, chàng nhìn thấy Thích Phương phải chết trong khoảnh khắc vì nhát đao của Vạn Khuê đâm sâu quá, chẳng còn cách nào cứu vãn được nữa. Trong nội tâm chàng vừa bất bình vừa đố kỵ, chẳng khác nào bị rắn cắn, chàng lẩm bẩm:– Rút cuộc nàng... vẫn thương yêu trượng phụ, chẳng thà nàng chịu chết cũng quyết tâm cứu gã.Thích Phương ngập ngừng nói:– Sư ca! Sư ca hãy hứa hết lòng chiếu cố cho Không Tâm Thái và coi ỵ..như con gái mình vậy.Địch Vân buồn rầu không đáp, chỉ lẩm nhẩm gật đầu.Rồi chàng nghiến răng hỏi:– Tên tặc tử kiạ.. đi đâu rồi?Thích Phương nhãn thần tán loạn, tiếng nói hàm hồ, nàng thều thào:– Trong sơn động kia, hai con bướm lớn bay vào rồi, Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài... đại ca coi kìa... coi kìa... một con là sư ca, một con là tiểu muội, chúng tạ.. cứ bay đi bay lại như vậy hoài... vĩnh viễn không dời nhau thật hay biết mấy!Thanh âm nàng mỗi lúc một nhỏ, hơi thở yếu dần đi.Địch Vân một tay bồng Không Tâm Thái, một tay ôm thi thể Thích Phương nhảy qua tường vây ra ngoài.Chàng đã định cho một mớ lửa đốt cháy sạch tòa nhà họ Vạn nhưng chàng lại nghĩ:– Những tòa nhà này mà cháy hết thì vĩnh viễn cha con hắn không trở lại nữa, ta cần để vậy mới còn ngày trả được thù cho sư muội.Địch Vân chạy thẳng đến khu vườn hoang mà ngày trước, Đinh Điển từ giã cõi đời ở đó, chàng đào huyệt mai táng thi thể Thích Phương, thu cất thanh đoản đao bên mình, chàng quyết tâm dùng thanh đao này để kết quả tính mạng cha con họ Vạn.Chàng thương tâm quá đỗi khóc hết nước mắt và không ngớt tự trách mình:– Tại sao ta không đánh chết cha con nhà họ Vạn trước đi mà cứ để sống liệng vào khe tường? Tại sao ta lại bất cẩn để đến nỗi sư muội phải thác oan?Không Tâm Thái không ngớt vừa khóc vừa la gọi:– Má má! Má má...Nó gào khóc khiến Địch Vân càng rối loạn tâm thần, chàng muốn ở lại quanh quẩn gần Vạn gia chờ cha con họ Vạn Chấn Sơn trở về để hạ thủ, nhưng Không Tâm Thái kêu khóc thế này há chẳng khiến cho chúng kinh hãi bỏ đi?Chàng liền tìm đến một nhà nông ở ngoài thành Kinh Châu, đưa cho họ mười lượng bạc để kiếm một nông phu chiếu cố cho con nhỏ.Địch Vân suốt ngày đêm vẫn quanh quẩn ở phía sau Vạn gia, chàng chờ nửa tháng trời chẳng thấy tông tích cha con Vạn Khuê đâu. Lạ hơn nữa, bọn Lỗ Khôn, Bốc Viên, Phùng Thản, Thẩm Thành cũng đều mất tích, chẳng một ai trở lại Vạn gia, kẻ ăn người ở nhà này rối loạn cả lên như nhặng không đầu. Đã có kẻ bắt đầu lấy cắp đồ vật, có người gây lộn cãi nhau.Trong thành Giang Lăng rất nhiều nhân vật võ lâm từ bốn mặt tám phương đổ đến tụ hội.Một hôm vào buổi tối, Địch Vân nghe mấy vị hào khách giang hồ đối đáp với nhau.Một người nói:– Bộ Liên Thành Kiếm Phổ đó nguyên dấu trong pho Đường Thi tuyển tập, bốn chữ đầu là “Giang Lăng Thành Nam”.Người khác hỏi:– Phải rồi! Mấy bữa nay khá nhiều nhân vật giang hồ nghe phong thanh đã tới thành Giang Lăng này, nhưng không hiểu sau bốn chữ đó là những chữ gì?Người nữa đáp:– Bất luận sau còn những chữ gì, chúng ta cứ giữ ở phía nam thành Giang Lăng, hễ có người đến đào bảo tàng
Cùng chuyên mục
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp
