Teya Salat
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328372

Bình chọn: 10.00/10/837 lượt.

hêu tiện tay gấp vào trong sách.Chiều hôm ấy nàng và Địch sư ca cùng đến sơn động, màng theo cuốn sách đi, về sau cứ để luôn trong động, sao bây giờ nó lại ở đây? Phải chăng Địch sư ca đả bảo vị lang trung kia đưa tới đây?Rồi nàng lại nghĩ:– Vị lang trung này... chẳng lẽ năm ngón tay phải ỵ.. ỵ.. bị Ngô Khảm chặt đứt? Tại sao... Tại sao thủy chung không thò bàn tay mặt ra ngoài?Nàng chợt nghĩ tới vụ này, liền ngưng thần nhớ lại lúc lang trung nâng đỡ con gái, lúc lấy bình thuốc, lúc mở nắp bình và lúc đổ thuốc rạ..Nàng còn nghĩ tới lúc y đón lấy chung rượu của nàng đưa ra, đặt chung rượu kề môi uống cạn... bấy nhiêu cử động dường như đều bằng một bàn tay trái, có điều lúc đó nàng không lưu tâm nên không nhớ được rành mạch.Thích Phương lại tự hỏi:– Chẳng lẽ... chẳng lẽ vị lang trung kia chính là sư ca? Sao mặt mũi y chẳng giống sư ca chút nào?

Tìm Ra Bí Ẩn Về Kiếm Phổ

Thích Phương lòng dạ rối bời, nàng không nhịn được mối bi ai, bất giác dòng châu nhỏ giọt vào cuốn sách cầm trên tay.Giọt nước mắt nhỏ lên trang giấy, mà là tờ giấy cắt thành hình hai con bướm thường gọi là Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, hai người này chỉ mong sau khi chết rồi sẽ được đoàn viên...Bỗng nghe Vạn Khuê trong phòng cất tiếng gọi:– Phương muội! Tiểu huynh buồn quá, muốn dậy đi lại cho khuây khỏa.Nhưng Thích Phương đang chìm đắm vào những luồn ký ức xa xưa nên không nghe thấy.Nàng đang nghĩ:– Hôm ấy Địch sư ca đánh chết một con bướm khiến cho mối tình của chúng ta vỡ, phải chăng đây là đức hoàng thiên nhân vụ đó mà trừng phạt bắt chàng phải chịu đau khổ, gian truân?...Đột nhiên sau lưng có tiếng người la:– Đây là.. là... là Liên Thành Kiếm Phổ.Thích Phương giật mình kinh hãi quay đầu nhìn lại thấy Vạn Khuê lộ vẻ vui mừng.Gã cao hứng dị thường, cất tiếng hỏi:– Phương muội! Phương muội! Nàng lấy được đâu cuốn sách này? Té ra nó như vậy, đúng rối! Đúng như vậy rồi.Gã đưa hai tay ra đón lấy cuốn “Đường Thi Tuyển Tập”.Sách đã mở sẵn đến bài thơ “Thánh Quả Tự” bên cạnh nhan đề hiện ra ba chữ màu vàng lợt “Ba Mươi Ba” chữ này đã bị nước mắt Thích Phương làm cho ướt hết.Vạn Khuê mừng quá quên cả tự kiềm chế, gã la lên:– Bí mật ở đây rồi! té ra có ướt mới nổi chữ lên, tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!Rồi gã lại hô:– Không Tâm Thái! Không Tâm Thái!Tiếng gã hô hoán lớn quá làm cho con gái tỉnh giấc, gã bảo con:– Không Tâm Thái mau đi mời nội tổ lên, nói là có việc khẩn yếu.Con nhỏ “Dạ” một tiếng chạy đi ngay.Vạn Khuê giữ chặt lấy cuốn Thi Tập, quên cả đau tay, miệng không ngớt lảm nhảm:– Nhất định đây rồi! Nhất định đây rồi! Không sai một chương nữa, gia gia thường nói pho kiếm phổ đó bổ sung vào Đường Thi Tuyển Tập thì còn sai thế nào được? Các vị lần mò mãi không ra điều bí ẩn bên trong, té ra trang sách có thấm nước, chỗ bí ẩn mới nổi lên.Gã mừng quá vừa nhảy vừa reo.Thích Phương hiểu rõ phân nữa, nghĩ bụng:– Gia gia và công công tranh chấp pho Liên Thành Kiếm Phổ gì đó té ra là cuốn sách này, nếu vậy thì gia gia ta lấy được đem về sau đó không biết, dùng nó để gấp những hình thêu giầy, nhưng không thấy cuốn sách này sao lị không tìm kiếm? Ồ! Chắc gia gia tìm kiếm mà không thấy lão gia tưởng là cuốn sách đã bị sư bá lấy cắp, Giả tỷ gia gia hỏi ta thì ta đưa ra rồi, nhưng sao người không hỏi mới thật là kỳ?Nếu Địch Vân ở vào địa vị Thích Phương thì chàng chẳng lấy gì làm lạ, vì chàng đã biết Thích Trường Phát là con người tâm kế sâu xa. Dù lão đứng trước mặt con gái cũng không chịu tiết lộ chút gì, không thấy sách, lão một mình lẳng lặng tìm kiếm đến kỳ cùng. Tìm kiếm không ra, lão vẫn lờ đi như chẳng có chuyện gì chỉ ngấm ngầm dò xét và dùng mọi biện pháp bí mật điều tra xem có phải thằng lỏi Địch Vân vấy cắp không? Lão còn dò xét cả con gái lão nữa.Vì Thích Phương không có ý định lấy cắp cuốn sách nên nàng vẫn thản nhiên chẳng lộ vẻ gì, nên Thích Trường Phát không điều tra ra được.Vạn Chấn Sơn ra ngoài về nhà đang ngồi trong hoa sảnh dùng điểm tâm, bỗng nghe con nhỏ la gọi, lão cho là con trai bị độc thương bệnh thế biến chuyển, chưa ăn xong chén chè đậu vội buông đũa đứng dậy bồng cháu rảo bước lên lầu.Vạn Chấn Sơn đang đi trên cầu thang đã nghe tiếng Vạn Khuê mừng rỡ nói:– Việc thiên hạ thật lắm chuyện bất ngờ, Phương muội! Sao nàng lại dấu nước vào trang sách? Quả là ý trời! Quả là ý trời!Dĩ nhiên gã không biết vợ mình lúc tưởng nhớ chàng trai khác đã sa lệ.Vạn Chấn Sơn nghe âm điệu của con trai đã yên tâm được phần nữa, lão cất bước tiến vào phòng.Vạn Khuê cầm cuốn Đường Thi Tuyển Tập mặt mày hớn hở hỏi:– Gia gia! Gia gia! Thử coi xem cái gì đây?Vạn Chấn Sơn vừa ngó thấy cuốn sách giấy vàng mỏng dính đã chấn động tinh thần, vội đặt tôn nữ xuống, đón lấy cuốn sách của Vạn Khuê đưa cho. Trống ngực lão đánh thình thình, cuốn Liên Thành Kiếm Phổ mà lão đã đem hết huyết tâm tìm kiếm mười mấy năm không thấy, thì nay đột nhiên nó hiện ra trước mắt lão.Đúng rồi! Chính là cuốn sách này, lão cùng Ngôn Đạt Bình, Thích Trường Phát ba người liên thủ hợp lực mưu hại sư phụ để đoạt lấy rồi ba người ở trong khách sạn cùng nhau lật đi lật lại cuốn kiếm phổ n