Hiệp nữ khuynh thành - Quyển 1

Hiệp nữ khuynh thành - Quyển 1

Tác giả: Đường Khả Điền

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323481

Bình chọn: 7.5.00/10/348 lượt.

ớp, bé gái rút trong ống tay áo ra một lưỡi dao mà nó cất giấu từ lâu, nó chờ để ra một đồn chí mạng. Nó cũng từng đọc truyện thời hiện đại nói về những kẻ tu tiên có tham vọng muốn giết một kẻ tu tiên, chỉ là chuyện hoang tưởng huống chi nó chỉ là đứa trẻ lên 5, nó định giết kẻ tu yêu ư? Nhưng vì đối phương quá ngông nghênh không hề cảnh giác với nó nên nó mới có cơ hội hành động. Nó rất biết, muốn hạ sát kẻ địch cần phải một nhát thọc trúng tim, đoạt được kim đan của kẻ ấy. Cho nên, thọc lưỡi dao vào ngực Cốt Điểu rồi Khuynh Thành rút dao cực nhanh, thò bàn tay bé nhỏ vào lồng ngực bóp nát quả tim của con quái điểu.

Một viên kim đan từ trong mình con Cốt Điểu chầm chập bay ra, dâng cao. Khuynh Thành tung mình đưa tay đón lấy kim đan, rồi đến trước mặt Huyết Sâm, nói: “Khuynh Thành xin cảm ơn Huyết Sâm thượng nhân đã cứu mạng, thứ này, xin biếu ngài.”

Nó nhoẻn miệng cười với Huyết Sâm, nhưng lão không sao cảm nhận được đó là nụ cười của một đứa trẻ lên 5. Nó ra tay tàn sát cực nhanh, cực điêu luyện, rất tàn độc, chỉ một chiêu là chí mạng. Nếu không nhìn xác con quái điểu vẫn đang nằm đây, thì lão sẽ ngỡ mình đang ngủ mê. Lão không nén nổi xúc động nhìn kim đan đang trong lòng bàn tay mình. Lão còn chưa kịp định thần thì Diệp Khuynh Thành đã bước ra khỏi Thực Nhân cốc.

Nó tự cười mình: “Không ngờ, đường đường là đệ nhất sát thủ ở giới đánh thuê là ta, lại bị một đứa trẻ con ám toán. Chuyện này lan truyền thì thật là bẽ mặt.”

-------------

Diệp Khuynh Thành, đứa trẻ mồ côi.

Năm lên 10 nó được một nhân vật bí hiểm đưa ra khỏi cô nhi viện đem về nuôi nấng, kể từ đó nó được huấn luyện chẳng khác gì ác quỉ. Mười ba tuổi, nó bắt đầu cầm vũ khí đi giết người.

Trước khi xuyên không, suốt bảy năm trời nó chưa từng không hoàn thành nhiệm vụ được giao, danh tiếng của nó vang dội khắp giới đánh thuê. Cái tên Diệp Khuynh Thành đồng nghĩa với chết chóc.

Nhưng, trời mưa nắng thất thường, người họa phúc khó lường. Hôm đó là ngày xui xẻo của Khuynh Thành. Sao lại nói là xui xẻo? Đúng thế, là chẳng may, chứ không liên quan gì tới kỹ thuật cả.

Hôm đó cô nhận nhiệm vụ quan trọng: giết Lý Tử Minh, một Hoa kiều từ hải ngoại về tham dự diễn đàn kinh tế.

Đã làm xong nhiệm vụ nhưng cô cũng vui chơi xả láng cho xong.

Cô đứng dậy lau mồ hôi trán, tươi cười nói: “Tôi cứ tưởng nhiệm vụ lần này rất khó, không ngờ đã hoàn thành quá dễ dàng, nào đi uống rượu ăn mừng!”

Khuynh Thành nhắc khẩu súng bắn tỉa đặt lên vai, các đồng đội quan sát cũng hào hứng chạy lại tán chuyện.

“Không ngờ nhiệm vụ lần này dễ ợt, lát nữa chúng ta sẽ đi uống! Trời hôm nay nóng khiếp!” Khuynh Thành nói.

“Phải đấy!”

Khuynh Thành lại lau mồ hôi trán, nói: “Đi thôi!”

Mấy chiến hữu vui vẻ bá vai nhau bá cổ nhau bước đi, nhưng Khuynh Thành bỗng “Ối” một tiếng ngã lăn rồi trượt đi.

“Khuynh Thành” Họ muốn đưa tay ra cứu cô nhưng họ đã đi hơi nhanh nên cách cô quá xa, không kịp cứu.

“Đứa chó đẻ nào vứt vỏ dưa hấu ra đây thế này?” Khuynh Thành tiếp tục bị trượt đi rồi cô rớt xuống phía dưới kia. Tiếng thét phẫn nộ của cô vang lên trong không trung.

Các đồng đội nhìn đống vỏ dưa hấu trên sàn, gọi với theo Khuynh Thành đang rơi nhanh: “Chính sếp đã vứt vỏ dưa còn gì?”

Được thôi! Chính mình vứt rác thì mình phải gánh hậu quả. Cho nên, hỡi các bạn trẻ! Chớ vứt rác bữa bãi kẻo có ngày chính các bạn sẽ phải tự ăn quả đắng như chị Khuynh Thành này.

Kiêu hùng một thời. Sát thủ hàng đầu trong đội quân đánh thuê đã vĩnh biệt thế gian.

Bạn nói xem, tôi rất xui xẻo phải không? Rất bi kịch, đúng không?

Nhưng hình như mới chỉ là màn bắt đầu của tấn bi kịch. Chết đã đành, lại còn để cho thiên hạ thỏa sức chê cười.

-----------

Không! Khuynh Thành đã lại xuyên không! Và hiện thân vào một đứa trẻ đã rất xấu xí lại còn bốc mùi hôi kinh khủng, vừa chào đời nó đã suýt bị chính mẹ đẻ của mình bóp chết. Nó nhìn thân hình gầy còm của mình lúc này, hai bàn tay nó nắm chặt lại.

“Mấy năm nay vận số chẳng ra sao, nếu không, ta đâu đến nỗi xúi quẩy như thế này. Bị đứa nhãi ranh chơi khăm, rồi suýt nữa mất mạng. Ta đã một lần chết, ta không muốn lại chết một lần nữa! Lần trước chết, rồi chuyển thế vào một đứa tiểu quỉ ngày nay, nếu lại chết một lần nữa thì trời mới biết ta sẽ chuyển thế vào con mèo hay con chó đây?” Nó phủi bụi đất ở mông, rồi bước về phủ Thái úy.

Nếu không xuất thân từ đội quân đâm đánh thuê, thì cú ngã hôm nay Khuynh Thành dù không chết cũng bị con cự điểu lúc nãy ăn thịt rồi.

“Đây là cái thế giới gì vậy? Sao lại mọc ra những kẻ tu tiên, tu yêu? Nếu lúc này gặp phải kẻ tu yêu sừng sỏ, thì chắc ta đã chết không kịp ngáp. May sao nó mới chỉ là kẻ tu yêu sơ đẳng.”

Hiệp Nữ Khuynh Thành - Chương 1 - END



HIỆP NỮ KHUYNH THÀNH - CHƯƠNG 2




--------Phủ Thái úy--------

Trong đại sảnh của Đan Thanh Viện, Diệp Chấn Thiên mặt mũi xám ngoét đang ngồi đó, Diệp Chấn Nam, Diệp Chấn Bắc ngồi bên cạnh còn Diệp Tô


Duck hunt