thường, mới thở vào nhẹ nhõm. Ngay lúc đó cái bụng lại lần nữa kêu lên Ọt.... Ọt.
Bàn tay đặt trên cổ Tiểu Điệp phút chốc cứng đờ lại, hắn có cảm giác đầu mình có vài con quạ vừa bay qua, mặt khác lại cảm thấy yên tâm. Phù, hóa ra chỉ là xỉu vì quá đói.
Một thân hắc y, hắn nhẹ nâng nàng dậy, hai người lập tức lẫn vào bóng đêm. Trong hang động chỉ còn lại tiếng tích tách của ngọn lửa đang cháy......
Hoắc Dĩnh trên tay bế Tiểu Điệp, hắn nhẹ nhàng phi thân vào bên trong vương phủ. Lướt qua dãy hành lang, cuối cùng ngưng lại tại một căn phòng, hắn khéo léo mở cửa ra đi vào bên trong, đặt Tiểu Điệp lên giường.
Tiểu Điệp vì bất ngờ bị bỏ xuống, tư thế bị thay đổi nên cựa mình một chút, rồi lại ngủ tiếp, nàng không ngừng nói mớ đùi gà, đùi gà.
Nhìn dáng ngủ trẻ con của nàng, bất giác cơ mặt Hoắc Dĩnh từ từ giản ra, ánh mắt tỏa lên một chút ấm áp.
Quả thật rất giống, nhưng bộ trang phục này có phần hơi kỳ lạ. Hoắc Dĩnh lấy tay kéo chăn lên ngang người Tiểu Điệp, sau đó xoay người rời khỏi.
Cánh cửa vừa khép lại khuôn mặt Hoắc Dĩnh lập tức thay đổi. Chúng lạnh lẽo tựa như hố băng vạn trượng, âm u lạnh lẽo, không có một chút gì gọi là ấm áp.
Hoắc Dĩnh quét ánh mắt về một phía của mái nhà. Nơi tưởng chừng như không có người, lập tức vang lên tiếng động, người kia dường như hiểu ý, liền xuất hiện, quỳ xuống cúi đầu nói: "Vương gia, ngài có việc gì sai bảo"
"Mau điều tra xem ai đã bán tin tức, đem hắn về đây".
Khuôn mặt của Hoắc Dĩnh đã lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại càng thêm lạnh khiến cho người kia không khỏi rùng mình một cái. Hắn cúi đầu xuống, vội trả lời: "Đã rõ". Ngay sau đó lập tức biến mất.
********************...............**************************
"Woa, đùi gà.... Loại supper big big nha" .
Trước mặt Tiểu Điệp bỗng dưng xuất hiện đùi gà siêu lớn, kích thước dường như gần bằng nàng. Nhìn đùi gà bóng bẩy không ngừng huơ huơ trước mặt, nàng bị nó làm cho ứa cả nước miếng . Không chịu nổi nữa, Tiểu Điệp như con hổ đói lập tức lao vào đùi gà, nàng không ngừng cắn cắn, cạp cạp.
Chợt đùi gà chợt la thất thanh: "Á".
Tiểu Điệp bị tiếng la làm cho giật mình, mơ mơ tỉnh tỉnh nói: "Hửm?!!! Đùi gà đâu rồi?"
Đáp lại câu hỏi của nàng, người kia không ngừng khóc thút thít: "Cô nương, tiểu nữ không phải đùi gà".
Tiểu Điệp tỉnh ngủ, nàng phát hiện tay nàng đang nắm tay vị tiểu cô nương kia. Hơn thế nữa, trên cánh tay nàng ấy còn có dấu răng do nàng cắn. Tiểu Điệp giật mình vội buông ra: "Á xin lỗi". Nàng xấu hổ không ngừng gãi đầu.
Người hầu mắt ngấn nước, cố gắng lắc đầu nói: "Tiểu nữ không sao, cô nương thau nước đã được chuẩn bị, mời ngài rửa mặt sau đó dùng điểm tâm".
"À ờ.... Đa tạ.". Tiểu Điệp lúng túng nói. Thấy nàng ta vẫn đứng đó, không nhúc nhích, Tiểu Điệp khó hiểu. Nàng ta rụt rè hay phải nói là sợ hãi, run run hỏi: "Cô nương còn cần gì nữa không ạ".
Dường như hiểu ra vấn đề, Tiểu Điệp khoát khoát tay nói: "À... không cần, ta có thể làm được, nàng có thể đi".
Như được giải thoát, nàng ta vội cúi đầu chào sau đó dùng tốc độ ánh sáng chạy đi mất. Tiểu Điệp ngớ người ra, tự lẩm bẩm: " Ta đáng sợ đến thế à"
Sau khi rửa mặt sạch sẽ, Tiểu Điệp mới phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng rất là sang trọng, nàng tự hỏi: "Đây là đâu thế nhỉ?!!".
Cái giường, cái ghế, kể cả cái bàn đều làm từ vật liệu gỗ quý hiếm, ngay cả cái rèm cũng là loại lụa tốt, sờ vào rất êm tay. Ai đã đưa nàng đến đây? Vốn dĩ ở đây nàng đâu quen ai.
Trong đầu xuất hiện biết bao nhiêu nghi vấn, nhưng hiện tại nàng đang rất đói nên tạm gác qua mọi chuyện, lại bàn ăn sáng. Người ta có câu "Có thực mới vật được đạo", bởi thế điều quan trọng nhất bây giờ chính là lấp đầy cái bụng rỗng cái đã.
Tiểu Điệp kéo ghế ra, ngồi vào. Một chân gác lên ghế bên cạnh, tay cầm đùi gà nhai ngấu nghiến. Phút chốc cái gọi là thục nữ của nàng tiêu tan trong nháy mắt. Nàng vừa ăn vừa không ngừng khen ngợi ngon, như bão quét tích tắc mâm cơm đã bị nàng ăn hết một nửa.
Chợt cánh mở ra, Hoắc Dĩnh chậm rãi bước vào nhưng khi nhìn thấy Tiểu Điệp bước chân liền đứng sựng lại, sắc mặt tối sầm trông rất khó coi. Đây là dáng vẻ nữ nhân đang ăn hay sao.
Nhìn thấy Hoắc Dĩnh, Tiểu Điệp suýt bị mắc nghẹn, vội ngồi lại ngay ngắn, tay vỗ vỗ ngực ho khụ.. khụ... Trong đầu thầm nghĩ: Ai thế nhỉ? Thật đẹp trai nha.
Hoắc Dĩnh bước tới bàn, kéo ghế ra, ngồi đối diện Tiểu Điệp, giọng nhàn nhạt nói: "Nàng trông có vẻ rất đói". Nghe được ý vị trong đó, Tiểu Điệp xấu hổ cúi đầu, tay mân mê cái áo bị cắt hết một nhúm. Hoắc Dĩnh nhìn cái áo của Tiểu Điệp sắc mặt liền có chút dịu lại, trầm giọng nói: "Đa tạ cô nương đã cứu ta".
Tiểu Điệp bị bất ngờ nên ngớ người ra: "Ta cứu ngài? Khi nào kia chứ?", trên đầu nàng xuất hiện vô vàn dấu chấm hỏi.
"Hôm qua, ở trong rừng". Hoắc Dĩnh đáp ngắn gọn.
"Trong rừng?". Kì lạ, rõ ràng hôm qua nàng chưa từng gặp người này bao giờ. Hơn nữa lại còn bảo nàng cứu y nữa kia chứ.
Thấy Tiểu Điệp vẫn ngu ngơ, Hoắc Dĩnh không khỏi nhíu mày. Cô nương này định bày trò gì đây, sao lại một mực khăng khăng là chưa từng gặp hắn, hơn nữa d