Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3216820
Bình chọn: 10.00/10/1682 lượt.
Minh lắc đầu:
– Ta chả yêu ai đến độ đó. Ngoại trừ công chúa. Em bịa ra để trêu anh. Người mà em nói đó, hiện ở đâu, tên gì?
Cu Bò cười:
– Em không biết tên. Chỉ biết nàng hiện ở Đăng-châu. Nàng chính là phu
nhân của nhân vật khét tiếng, được Trưng đế phong làm Đăng-châu đại
vương. Nàng đẻ ra ba người con anh hùng: Hiển-Hiệu, Quí-Minh,
Phương-Dung.
Quí-Minh bật cười:
– Thì ra em muốn nói mẫu thân anh?
Cu Bò lắc vai, nheo mắt khoái chí:
– Có đúng không? Bác gái bảo anh quì, anh quì. Bảo anh nằm cho bác đánh
đòn, anh nằm. Xa nhau thì bác lẫn anh đều khóc. Có sai đâu?
Quí-Minh gật đầu:
– Anh thua keo thứ nhì.
Cu Bò tiếp:
– Còn nữa! Người đàn bà này xinh đẹp vô cùng, võ công cao, chí muốn nuốt cả sao Ngưu, sao Đẩu vào lòng, đó là Trưng hoàng-đế. Trưng hoàng-đế bảo anh chết, anh cũng chết. Bảo anh làm bất cứ việc gì, anh có dám chối
không? Thế là đủ rồi nhé: Nhất định anh yêu ba người đó hơn công chúa.
Công chúa đứng hàng thứ tư.
Công chúa Vĩnh-Hòa như trút được gánh nặng. Nàng cất tiếng ôn nhu nói:
– Thôi! Anh Quí-Minh, anh phải nhận Cu Bò là sư đệ, truyền thụ võ công cho em đi.
Quí-Minh quì xuống hướng về phương nam lễ bốn lễ, khấn:
– Con là Quí-Minh, kính xin anh hồn bố ở dưới suối vàng chứng cho. Bố
tuy đã tuẫn quốc, song con xin thay bố nhận Cu Bò làm sư đệ. Con nguyện
truyền hết võ công cho nó.
Cu Bò cùng hướng về nam lạy đủ tám lạy.
Đến đó, Trâu Xanh, Trâu Trắng truyền từ trên cành cây xuống nói:
– Thủy quân Mã Viện nhổ neo hướng về nam. Kị binh, bộ binh Hán đã xuất khỏi trại rồi.
Ngoài trời sương mù dăng kín mít. Đến độ dơ bàn tay ra không nhìn thấy gì. Đào Quí-Minh mừng lắm:
– Như vậy càng hay. Sương mù thế này, ta đốt trại Hán, Mã Viện, Chu Long ở xa, không biết được.
Đào Quí-Minh sai Thần-ưng truyền tin cho Phật-Nguyệt với Đào vương phi. Ông truyền lệnh các đạo quân xuất phát.
Xích-Hầu âm thầm dẫn đoàn Thần-hầu, truyền trên cành cây tiến đến phía
Bắc trại Hán. Cả khu Bắc, chỉ có bốn vọng canh. Chàng gọi bốn tráng sĩ
Tây-vu dặn:
– Các em dẫn Thần-hầu tới chân vọng canh, leo lên giết quân canh, sau đó đứng trấn tại đấy. Nhiệm vụ xong, huýt sáo báo hiệu cho anh biết.
Bốn tráng sĩ, mỗi người dẫn mười Thần-hầu, bò sát đến chân vọng canh.
Xích Hầu ngồi chờ tin tức. Mỗi khắc thời gian qua, đối với chàng lâu
bằng một năm. Chờ đã khá lâu, vẫn không tin tức gì. Chàng ngửa mặt lên
trời nhìn Thần-ưng tuần thám. Chúng vẫn lượn bình thản, khiến chàng yên
tâm.
Bỗng Thần-ưng ré lên một tiếng, rồi lao thẳng xuống một chòi canh. Lập
tức năm Thần-ưng khác cũng lao xuống theo. Có tiếng người kêu ú ớ tại
chòi canh đó, một lát, lại im lìm. Mấy Thần-ưng bay lên.
Bây giờ mới có tiếng huýt sáo ở trên các vọng canh vọng lại. Xích Hầu mừng quá, ra lệnh cho các đội Thần-hầu, vào trại Hán.
Chàng đến vọng canh chỗ Thần-ưng lao xuống, hỏi tráng sĩ tại đó:
– Có gì lạ không?
Tráng sĩ trả lời:
– Em leo lên, tung trăn quấn tên lính canh. Tên này rơi xuống dưới. Em
đến định giết nó, thì một toán ba tên tuần tiễu đi tới. May nhờ Thần-ưng nhào xuống mổ mắt tụi nó. Bọn nó chưa kịp kêu một tiếng. Em đã giết
hết.
Xích-Hầu dặn bốn tráng sĩ:
– Ta vào khu chuồng ngựa. Khi thấy lửa cháy, các em cho Thần-ưng xuất
trận. Ba em chỉ huy Thần-ưng đánh địch. Một em chỉ huy Thần-ưng tuần
phòng, chính các em, bảo vệ bọn ta.
Chàng dẫn đoàn Thần-hầu nhập khu chuồng ngựa. Trong lịch sử loài thú
rừng. Có một điều lạ lùng nhất: Ngựa thấy khỉ, thường sợ hãi, co rúm
lại, kêu không thành tiếng. Đoàn Thần-hầu vào chuồng ngựa, lấy cỏ khô
cột thành đống trên lưng từng con. Chỉ trong chốc lát, trên hai ngàn
chiến mã, bị hai mươi tráng sĩ Tây-vu chỉ huy Thần-hầu cột cỏ khô lên
lưng như những bao hàng lớn.
Công việc hoàn tất. Xích Hầu dặn các tráng sĩ:
– Các em nhớ, khi thấy lửa cháy ở kho lương. Lập tức đánh lửa lên, cắt
dây buộc ngựa, đốt cỏ trên lưng chúng. Cần làm cho nhanh. Một Thần-hầu
phải đốt tới mười con ngựa.
Bỗng lửa cháy bừng lên một loạt khắp khu chứa lương thảo. Lửa đã bốc lên cao, mà trong trại chưa thấy quân Hán báo động.
Xích Hầu sai đánh lửa, mười đệ tử Tây-vu đồng đốt đuốc lên, dẫn
Thần-hầu, châm lửa vào cỏ trên lưng ngựa, cắt đứt dây buộc. Đàn ngựa hí
lên inh ỏi, chạy náo loạn trong trại. Chúng bị lửa đốt nóng, cứ lao đầu
chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia, làm các trại khác bị lửa lan vào cháy lên
ngút trời.
Quân Hán vừa choàng tỉnh giấc, thấy lửa dậy khắp nơi. Hiện tượng quái
gở: Trên lưng ngựa, một đám cỏ cháy rực. Ngựa nóng quá, đâm quàng, đâm
xiên. Đám quân Hán náo loạn hàng ngũ. Lúc chúng định thần lại, mới thấy
đàn đười ươi, đang cầm đuốc, châm lửa ở các trại.
Mã Anh chỉ huy hậu cứ, tay y cầm vũ khí, tập hợp binh tướng, chia làm
hai đoàn, một đoàn cứu hỏa kho lương thực. Một đoàn đánh đuổi bọn đười
ươi. Song đười ươi nhanh nhẹn, chạy vào rừng mất. Dinh trại Hán biến
thành một biển lửa.
Giữa lúc Mã Anh điều khiển binh tướng chữa lửa, thì trên trời, từng đợt
Thần-ưng lao xuống tấn công. Đợt đầu, gần ba trăm binh hán bị mù mắt.
Chúng ôm đầu hét la inh ỏi.
Mã Anh đã nghe nó