XtGem Forum catalog
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328650

Bình chọn: 9.5.00/10/865 lượt.

ẫm chưa có thì giờ đưa đến yết kiến khanh. Thôi được, bây giờ trẫm truyền nàng bái kiến khanh cũng vừa.

Quang-Vũ nói với Tường-Qui:

– Chu mỹ nhân, mau lại bái kiến Chính-cung nương nương đi.

Tường-Qui xuất thân là con nhà quí tộc. Ông ngoại làm đô úy, đệ nhất

danh nhân Lĩnh Nam. Nàng chưa quen với lễ nghi triều đình nhà Hán. Thấy

Chánh-cung hoàng hậu, nàng coi thường không phủ phục tung hô, còn thản

nhiên đứng nhìn. Luật lệ nhà Hán, cho Hoàng-hậu rất nhiều uy quyền.

Quyền thứ nhất làm mẫu nghi thiên hạ, tức mẹ của trăm họ. Quyền thứ nhì, xử lý mọi việc khi Hoàng-đế vắng mặt trong triều. Vì vậy Lã hậu mới

thay Cao tổ giết cả ba họ Hàn Tín. Quyền thứ ba là quyền cai quản, mọi

việc trong cung, phong chức tước Thị vệ, Cấm quân, Thái-giám, Cung-nga.

Các Phi-tần tuy được vua tuyển, nhưng phải tới bái kiến Hoàng-hậu. Một

tháng hai lần đến cung Hoàng-hậu chầu, nghe dạy bảo.

Quang-Vũ dùng cường lực cưỡng bức cướp được Tường-Qui. Y say mê quá độ,

nên mải vui, không đưa nàng đến bái kiến Quách-hậu. Y còn mang nàng đi

Trường-an. Hoàng-hậu biết hết, nhưng bà không nói gì. Cho đến nay có

người tâu với bà rằng Tường-Qui người Việt. Hơn nữa nàng có chồng, có

con. Chồng nàng làm thị vệ trong cung.

Luật nhà Hán tuyển Hoàng-hậu, Quí-phi, Cung-nga rất ngặt. Thứ nhất phải

thuộc giòng dõi trung lương trong triều. Thứ nhì, phải còn đồng trinh,

dưới mười sáu tuổi. Thứ ba phải qua Mỹ quan khám xét: Người có thơm tho

không? Nếu có mùi hôi, thì thuộc giống Chồn cáo, hồ ly không được tuyển. Có khỏe mạnh không ? Vì sợ lây bệnh trong cung khuyết. Thứ ba khám cả

nhũ hoa, âm hộ, xem có màu hồng, tươi thắm không? Nếu nhũ hoa dài quá

biểu thị dâm đãng, bị loại. Nhũ hoa xẹp quá, thuộc loại vô tình, tàn

nhẫn cũng không được nhận. Âm hộ thì da không quá dăn deo, lông phải

phơn phớt, óng mượt mềm mại. Cuối cùng tiếng nói có thanh tao không?

Bây giờ Quách-hậu nghe nói Tường-Qui đã trên hai mươi tuổi, lại là gái

đã có chồng. Chồng thuộc loại đê tiện. Hơn nữa nàng người Việt, một thứ

người bị coi như Man di. Vì vậy Quang-Vũ chưa muốn bảo nàng bái kiến

Quách-hậu. Không ngờ đêm nay đang lúc yến nhạc, Quách-hậu đến.

– Bệ hạ đã phong nàng làm Tây-cung quí phi rồi phải không? Trời đất ơi, việc như thế mà thần thiếp không biết gì !

Nói đến đây. Quách-hậu lộ vẻ phẫn nộ, bà đưa mắt nhìn Tường-Qui từ đầu

đến chân. Cơn giận dần dần biến tan. Bà thấy Tường-Qui đẹp nhu mì, ủy

mị. Thêm vào dáng dấp linh hoạt, da dẻ tươi hồng, thân thể cân đối, của

con nhà võ. Bất cứ phi-tần, cung-nga nào của triều Hán cũng không có vẻ

đẹp tươi sáng, hấp dẫn như nàng. Bà thấy Tường-Qui đẹp quá, mới hiểu tại sao Quang-Vũ say mê đến điên đảo thần hồn. Bà nghĩ thầm:

– Đứa con gái Việt này quả thực đẹp hơn bất cứ phi tần nào trong cung. Y thị lại hát hay, đàn ngọt, trách nào hoàng-thượng không say mê.

Bà hất hàm hỏi Tường-Qui:

– Ngươi được hoàng thượng phong làm Tây-cung quí phi mấy tháng nay. Tại sao ngươi không đến bái kiến ta?

Tường-Qui không biết luật lệ của hậu cung nhà Hán. Nàng suy nghĩ theo

phong tục Lĩnh Nam. Vợ bé, vợ lớn, đều có quyền như nhau. Chả việc gì

phải viếng thăm, bái kiến ai. Đám cung nữ hầu cận nhắc nhở nàng đôi lần. Song nàng không quan tâm đến. Bây giờ nghe Quách-hậu hạch hỏi, nàng

đáp:

– Tôi từ Lĩnh Nam sang đây, hạnh ngộ được hồng ân hoàng thượng sủng ái.

Ngoài ra, tôi không quan tâm đến cái chức vị Tây-cung quí phi hay

Nam-cung quí phi. Không lẽ ngoài Thái-hậu, hoàng thượng ra, tôi còn phải khấu đầu trước người khác nữa sao?

Quách-hậu rút kiếm để lên bàn:

– À, con tiện tỳ này hỗn! Mi xuất thân từ chốn bần tiện, thuộc loại con

chó Việt được tuyển vào cung ngoài luật lệ. Thế mà mi còn muốn đảo lộn

cung thất hay sao đây ? Bây đâu, bắt con tiện tỳ này đánh đủ năm mươi

roi cho ta!

Bọn thị nữ theo hầu Quách-hậu, xáp đến nắm tay Tường-Qui định đè xuống

đánh đòn. Tường-Qui liếc nhìn Quang-Vũ. Thấy y ngồi im, nàng hiểu rằng y không bênh mình, cũng không bênh Quách-hậu. Trước sự tranh dành của hai bên, ai mạnh người ấy được. Nàng co hai tay, giật mạnh một cái, bọn

cung nữ bật lui lại đến bốn bước. Nàng quát lớn:

– Đứa nào muốn mất mạng thì vào đây.

Bọn cung nữ sợ lệnh hoàng hậu, nhảy vào ôm Tường-Qui. Tường-Qui học võ

với Chu Bá, Lê-thị Hảo từ nhỏ. Nàng được huấn luyện võ công căn bản vững chắc. Nếu Đào Kỳ, Trần Năng, Phương-Dung không gặp kỳ duyên, e bản lĩnh không theo kịp nàng. Nàng được kể vào hạng nữ lưu hiếm có của Lĩnh Nam, thì bọn cung nữ kia làm sao thắng nổi? Nàng chỉ bước tréo hai bước, đám cung nữ ôm vào chỗ không. Vồ hụt, chúng lại nhảy vào ôm nàng. Tường-Qui muốn tỏ cái ôn nhu, văn nhã, nên nàng chưa dùng võ. Mặc cho bọn cung nữ chạy bên đông, đuổi bên tây, cũng không bắt được nàng.

Hoàng-hậu quát lên:

– Chúng bay đều là đồ ăn hại, chỉ có một con chó Việt mà bắt không được, nuôi tụi bay để làm gì? Gọi Diệu-Dung lên cho ta.

Ba cung nữ vội chạy xuống lầu, một lát, chúng trở lên với một cung nữ khác. Hoàng hậu chỉ Tường-Qui nói:

– Diệu-Dung, ngươi bắt con chó Việt này cho ta.

Diệu-Dung dạ một ti