Old school Swatch Watches
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328875

Bình chọn: 9.00/10/887 lượt.

óng người y phục năm màu khác nhau, bay tới đáp xuống hiện trường.

Diệp Đại Thúy biết tình thế càngthêm nghiêm trọng vội lướt tới đứng bên cạnh Đông Phương Thanh Vân.

Cùng lúc có tiếng quát của Quỷ TinhLinh :

- Đi mà gặp tổ tiên của các ngươi.

Bốp? Bốp?

Hai lục y thiếu nữ đã bị văng ra xa.

Đồng thời một thanh âm của nữ nhânvăng vẳng truyền lại.

- Ba trưởng lão hãy lui về.

Tích Thư Nhân thét :

- Ai cho lui về.

Đoạn vung song chưởng bổ mạnh tớimột vị trưởng lão. Vị này vội đưa hai tay ngang ngực đẩy ra.

"Binh" một tiếng. Vịtrưởng lão rú lên, bắn văng ngoài năm trượng chết tươi tại chỗ.

Gần như đồng thời có tiếng thét củaThần Quan Tú Sĩ :

- Nhân thế không có đất cho cácngươi, thì còn dưới địa ngục.

Bùng? Một tiếng nổ to, ba tiếng hự,chỉ thấy Thần Quan Tú Sĩ loạng choạng lùi hai bước, ba vị trưởng lão kia nhưnhững trái bóng bị văng xa mấy trượng, bán sống bán chết.

Đông Phương Thanh Vân đã đại thắngcả mừng nói :

- Thỉnh ba vị tiền bối trở lại vịtrí cũ.

Tích Thư Nhân, Thần Quan Tú Sĩ vàQuỷ Tinh Linh cùng đáp :

- Tuân lệnh?

Rồi trở về vị trí cũ, ở bên ngoài Tứtiên.

Thạch Lan Dật Tiên cười ha hả :

- Ba vị xuất thủ đắc thắng, thỉnhhãy tạm nghỉ, từ đây đến lượt Tứ tiên.

Đoạn bước ra trước, ba lão Tiên cũngchẳng nói chẳng rằng bước theo, tạo thành thế trận hình vuông ở bên ngoài bangười tùy tùng.

Tích Thư Nhân, Quỷ Tinh Linh và ThầnQuan Tú Sĩ đứng quay lưng vào nhau, nhắm mắt cúi đầu, tựa hồ vận khí điều tức.

Lúc này Băng Tâm Hoa Cử Ngọc Linhcũng đã ngồi xuống phía sau năm nữ nhân mới tới mà nhắm mắt vận công điều trịthương thế.

Hai lục y nữ sứ giả đã hồi phục, trởvề lại đứng bên cạnh mười sứ giả. Mấy trưởng lão thì xem chừng thương thếnghiêm trọng vẫn đang nằm ở ngoài xa.

Chợt từ xa có tiếng xe ngựa lọc cọcchạy tới. Từ trên xe hai hán tử khôi vĩ nhảy xuống, ôm mấy vị trưởng lão đặtlên xe, thoáng chốc chiếc xe ngựa đã chạy đi.

Đông Phương Thanh Vân nghe mấy nữnhân nói nhỏ với nhau rằng Mê điện điện chủ đã tới.

Quả vậy, một thanh âm dõng dạc cấtlên :

- Bổn Điện chủ đối với các hạ luônluôn tôn kính, nhất là các hạ đã chủ trì bảy đại môn phái mà đại phá Ma cung vàQuỷ lâm, thực khiến cho mọi người sung sướng.

Suốt hai chục năm nay, bổn điện chưahề phái môn hạ bôn tẩu giang hồ, vì có nỗi niềm khó nói, do đó chưa thể hiệptrợ các hạ hoàn thành đại nghiệp, thực hổ thẹn trong lòng, những mong các hạchỉ giáo cho.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ thầm :

"Hắn là Mê điện Điện chủ mà saolại kính trọng ta như vậy, ắt là xảo trá. Hắn

Bèn cười nhạt :

- Không dám? Không dám.

Mê điện chủ nói :

- Các hạ nhất định kiên trì tìm kiếmlệnh tôn ư?

- Đúng thế?

- Ồ? Đây là đại sự của võ lâm, cáchạ sao lại có thể xung động như vậy? Bổn Điện chủ biết rằng từ năm lên ba cáchạ chưa được thấy mặt phụ thân, phụ tử cốt nhục, thương nhớ cũng là chuyệnthường tình, các hạ quyết đi tìm lệnh tôn, chứng tỏ các hạ là người trung hiếuvẹn toàn, nhưng tiếc thay... lệnh tôn gắn liền với sự an nguy của võ lâm, vôluận thế nào lệnh tôn cũng không thể xuất hiện trong võ lâm được.

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng nói:

- Về điểm này, tại hạ hoàn toàn chưarõ.

- Các hạ đương nhiên chưa minh bạchtại sao lệnh tôn lại gắn liền với sự an nguy của võ lâm, bao gồm cả hắc đạo lẫnbạch đạo, cho nên mới bảo rằng dù các hạ cố ý đi tìm lệnh tôn, lệnh tôn cũngkhông sao gặp các hạ được.

Đông Phương Thanh Vân cười ngạo :

- Điện chủ đã biết vậy, sao còn saingười ngăn cản tại hạ.

Thanh âm của người kia lại sang sảngcất lên :

- Không sai, bổn Điện chủ biết rằnglệnh tôn đã ẩn thân mười lăm năm nay. Mười lăm năm dài đằng đẳng, tóc bạc nhưcước, cô khổ muôn phần, ít ai chịu đựng nổi, nay hài nhi đã trưởng thành, khótránh động lòng thương cảm, mong được đoàn viên. Ôi?

Chuyện đó cũng là lẽ thường tình?

Đông Phương Thanh Vân trầm mặc khôngnói.

Thanh âm sang sảng lại tiếp :

- Nay các hạ luôn miệng nói phải đitìm lệnh tôn, khiến lệnh tôn há có thể cầm lòng, nhưng nếu lệnh tôn xuất hiệnthì sẽ ra sao? Thì đúng như ái thiếp của bổn điện chủ vừa nói, thây sẽ chấtthành núi, máu chảy thành sông. Ôi, các hạ thử nghĩ coi, lệnh tôn có nên xuấthiện hay chăng?

Đông Phương Thanh Vân đang định trảlời thì Diệp Đại Thúy thở dài, buồn rầu nói :

- Nghe Điện chủ nói nghiêm trọng nhưvậy, cần phải suy nghĩ cho kỹ.

- Phu nhân nói chí phải. Điều hiệntại chúng ta cần biết là Tam thư sinh thề với nhau thế nào, phải vậy không?

- Phải.

- Để rõ tình lý, bổn Điện chủ sẽ nóirõ ngọn nguồn thật minh bạch, hiềm một nỗi việc này rất nghiêm trọng, ngoài dựliệu của thường nhân, khiến bổn Điện chủ chưa biết nói sao đây?

Đông Phương Thanh Vân nhếch mép cười:

- Như thế thì có khác gì không nói.

- Các hạ nói rất đúng, nhưng các hạnên biết bổn Điện chủ không muốn cho những người khác biết.

Đông Phương Thanh Vân buột miệngthốt :

- Ồ?

- Cũng vì thế mà bổn Điện chủ thânchinh tới đây để giải thích việc bổn Điện chủ muốn mang các hạ đi là không cóác ý. Vì các hạ khăng khăng đòi tìm kiếm phụ thân, bổn điện nghĩ đến chúng sinhvõ lâm mà đành bắt các hạ giam vào Mê điện. Đó chỉ là điều bất đ