Polly po-cket
Yêu Thương

Yêu Thương

Tác giả: Dạ Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211095

Bình chọn: 8.5.00/10/1109 lượt.

làm cho người ta phát rét.Cô nghi hoặc gọi nhỏ một tiếng: “Dịch Phong?”“Làm sao vậy?” Từ Dịch Phong lạnh lùng thu hồi tầm mắt.“Dịch Phong, anh thích trẻ con không?”Từ Dịch Phong ngẩn người ra, ánh mắt đột nhiên âm trầm xuống. Hai chữ kia làm cho lòng của hắn đột nhiên co thắt lại, trẻ con, một đêm năm đó… hắn chưa từng điều tra tìm hiểu xem lời nói của Mạnh Hạ cho đến cùng có phải là đùa giỡn hay không, nếu như…“Dịch Phong?”“Không có gì, đi vào trước đi.” Hắn khẽ ngước mắt nhìn, thân ảnh kia đã càng lúc càng xa. CHƯƠNG 6: CỬA HÀNG TIỂU VÔ ƯUVui lòng không sao chép dưới bất kỳ hình thức nào!——————————Chương 6: Cửa Hàng Tiểu Vô ƯuHiếm khi có được một Chủ Nhật thanh tịnh, Mạnh Hạ và Tiêu Ất một giấc chiêm bao đến hơn mười giờ mới miễn cưỡng rời giường. Mạnh Hạ khoác áo khoác màu xám tro ở trong phòng bếp nhỏ hẹp làm bữa sáng cho Nhạc Nhạc, nhìn miếng trứng chiên ánh vàng rực rỡ, cô có chút bàng hoàng, đã thật nhiều năm không có cảm giác được hưởng thụ một đêm tốt như vậy. Làm xong bữa sáng, cô lại vội vã đi đến khu chợ bán sỉ, gần đây trong tiệm làm ăn quá kém, cô muốn đi đến chỗ đó xem có thứ nguyên liệu nào mới mẻ độc đáo hay không.Trời đông giác rét âm lãnh dần dần rút lui khỏi thành phố C, nhiệt độ từng chút, từng chút một tăng lên.Trong Cửa Hàng Tiểu Vô Ưu, Tiêu Ất không biết đã ngáp mấy cái: “Nhạc Nhạc, tới đây ăn trứng gà đi.”“Nhạc Nhạc không muốn ăn trứng gà.” Tiểu nha đầu đối với trứng gà chán ghét vô cùng.“Ngoan ngoãn nghe lời, ăn thì dì có quà cho con.” Tiêu Ất nheo mắt dụ dỗ.“Dì làm như con là dì sao?” Nhạc Nhạc khoanh hai tay lại, nghiêm trang nói: “Mẹ đã nói, ăn cơm là vì thân thể của mình, không thể mượn việc này để đòi quà.”“Vậy con mau tới ăn đi?”“Nhưng mà, dì Ất Ất, trứng gà thúi quá!” Nhạc Nhạc nhíu mi khéo léo, bàn tay nhỏ bé thật nhanh quạt quạt vài cái.“Dì đếm từ một đến ba, con ăn cho nhanh, nếu không mẹ con trở về tức giận thì dì cũng mặc kệ.” Nhạc Nhạc, đứa nhỏ hiểu chuyện này sợ nhất chính là Mạnh Hạ thương tâm.“Con không muốn ăn.” Nói xong, chân ngắn từng bước nhỏ nhanh nhẹn chạy ra ngoài.“Mạnh Vô Ưu!”...Nhạc Nhạc ôm lấy trái banh nhỏ, cười hì hì đập từng cái từng cái xuống đất, cẩn thận không để cho trái banh nhựa văng lên quần áo mới. Bé con từ khi còn rất nhỏ đã rất nâng niu mỗi một bộ quần áo mới.Điều kiện của Mạnh Hạ có hạn, khi đó quần áo của Nhạc Nhạc phần lớn đều là quần áo cũ của những đứa bé hàng xóm cho, trẻ con mau lớn, cô căn bản không có nhiều tiền như vậy để mua quần áo mới cho con, cũng chỉ mỗi khi đến năm mới, cô mới có thể mua cho Nhạc Nhạc một bộ đồ mới. Mạnh Hạ vẫn cảm thấy chính mình đã làm thua thiệt Nhạc Nhạc rất nhiều.Mà đứa bé này lại có hiểu biết làm cho cô đau lòng. Thời điểm Nhạc Nhạc mới vừa lên nhà trẻ, trong lớp có sinh nhật của người bạn nhỏ, người nhà của bạn nhỏ này mua bánh kem đưa đến nhà trẻ, cô giáo cắt cho mỗi đứa bé một miếng bánh ngọt. Cho đến khi tất cả những đứa bé đã ăn bánh xong, Nhạc Nhạc vẫn không hề động, cô giáo hỏi thăm, bé con liếm liếm khóe môi: “Cô ơi, con muốn đem bánh ngọt mang về cho mẹ ăn, mẹ giống như chưa từng nếm qua bánh ngọt.”Kể từ sau sinh nhật 20 tuổi, Mạnh Hạ không còn làm sinh nhật nữa. Nhưng năm này trong khi bận rộn, cô sớm đã quên đi sinh nhật của mình.“1, 2, 3,… 9”Năng lực phối hợp các động tác của Nhạc Nhạc không phải là tốt nên Mạnh Hạ mua banh nhựa cho cô bé, mỗi lúc không có chuyện gì làm thì vỗ chơi, đồ chơi của cô bé đều là của những người khác cho, đứa nhỏ này cũng chưa bao giờ ầm ĩ muốn những món đồ chơi khác.Từ Dịch Phong đã ngồi ở trong xe nhìn một hồi lâu: “Cửa Hàng Tiểu Vô Ưu.” Sắc mặt của hắn không chút thay đổi, hết sức chậm rãi nhìn vào những chữ này. Khi hắn chứng kiến một đứa bé từ trong tiệm chạy ra, cả người hắn đếu cứng đờ không cách nào chuyển động được. CHƯƠNG 6: CỬA HÀNG TIỂU VÔ ƯU (2)Lần đầu tiên hắn liền nhận ra đứa bé đó, ánh mắt bỗng dưng ngẩn ra, là đứa bé chiều hôm đó.Từ Dịch Phong cũng là lần đầu tiên cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ như thế này.Từng bước từng bước đi về phía cửa hàng nhỏ kia, tay của hát sít sao siết chặt, phía trên còn nổi gân xanh.“7, 8, 9…” Còn chưa đếm tới 10, trái banh nhỏ nghịch ngợm đã chạy trốn khỏi bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, dọc theo ven đường dơ dáy bẩn thỉu, lăn tới bên chân của Từ Dịch Phong.Từ Dịch Phong dừng bước lại, từ từ ngồi xổm xuống, trái banh nhỏ đã cũ kỹ, những hình vẽ trên bề mặt đã bị mài mòn đến không nhìn rõ được. Hắn mím mím môi mỏng, đưa tay nhặt trái banh lên, phía trước có một giọng nói mềm mại nhẹ nhàng vang lên: “Thúc thúc, đây là banh nhỏ của con.”Âm thanh mềm mại ngọt ngào, hắn từ từ ngẩng đầu lên, hướng đến nhìn, trong nháy mắt như ánh dương chói lòa, trước mặt là hư vô sáng ngời, hắn mị nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào cô bé.Nhạc Nhạc cong môi cười một tiếng: “Thúc thúc, là thúc a.”Từ Dịch Phong ngắm nhìn nụ cười của cô bé, khóe miệng không kiềm được mà hơi động một chút.Nhạc Nhạc cũng không sợ hãi, đưa tay cầm lấy ban nhỏ, khóe miệng mím chặt, tay kia vung lên vừa vỗ vào vừa nói: “Nói ngươi không nghe lời, hừ, ngươi không nghe lờ