g lên, đưa tay nắm lấy sợi dây, phía dưới quả bóng màu hồng là 1 chiếc hộp nhỏ màu tím. Gỡ chiếc hộp khỏi sợi dây, nó cột quả bóng vào lan can, từ từ mở sợi dây ruy băng, rồi mở nắp hộp, nó mỉm cười.
– ý gì đây?
– Thì anh đã nói là tay em thiếu 1 thứ, và anh mang đến cho em rồi đó- Bin cười
– Chỉ có thế thôi à?!- nó chờ đợi.
– Làm vợ anh nhé, Bảo Nguyên?- Bin quỳ xuống, ngẩng lên nhìn nó.
Chạy xuống khuôn viên, đứng trước mặt anh, nó chìa tay ra
– đeo cho em đi
– tuân lệnh nữ hoàng- Bin nhẹ nhàng lồng vào tay nó chiếc nhẫn bằng bạch kim, bên trên có đính kim cương màu trắng.
Nó cười, Bin cũng cười, anh ôm nó vào lòng, cả 2 đang say trong hạnh phúc, có trăng sao, gió, cây cỏ minh chứng cho tình yêu của họ.
…….
11. Khi hạnh phúc là….
– em nghĩ cả 2 chúng ta đều cần 1 khoảng lặng, để cùng suy ngẫm về tình cảm của mình, em sẽ đi học Master ở Sing 18 tháng, em nghĩ đó là khoảng thời gian tốt nhất cho chúng ta suy nghĩ- nó nói nhanh rồi quay bước đi, để mình anh ở lại, sững sờ, ngồi bất động giữa ghế đá công viên.
Lại 1 lần nữa em ra đi, vì em không tin vào tình yêu của chúng mình, em cho rằng anh và em, tình cảm của chúng ta chưa đủ vững chãi để đi đến 1 kết thúc tốt đẹp. Em lại 1 lần nữa rời xa anh, cảm giác lạnh thật lạnh, như có tuyết đóng trong tâm hồn. Đau!
Nó bước đi, mỗi bước đi gần như mất hết sức lực, nó muốn ra đi cho lòng thanh thản, và cũng để kiểm chứng lại tình cảm của mình. Lần thứ 2 nó chọn giải pháp ra đi, trốn chạy ư?! Không lần này nó không hề trốn chạy, nó can đảm đối mặt với sự thật rằng nó đang có 1 tình địch.
Nhìn cô ta chăm sóc chu đáo cho anh ở công ty, nó không đành lòng. Nhưng cũng không làm gì khác được, vì cô ta có tài, là thư ký tốt cho anh, nhưng cô ta cũng là 1 người có nhan sắc. Trước 1 người đàn ông thành đạt và có địa vị xã hội như Đăng Nguyên, lại còn chưa vợ thì đó là ước mơ của nhiều cô gái.
Dù biết Đăng Nguyên không có gì với Trâm Thư, nhưng nó vẫn thấy khó chịu khi thấy cô ta gần anh, và như giọt nước tràn ly, nó đã quyết định đi học cao học cùng với Hiếu theo đề cử của khách sạn, khi thấy Trâm Thư và anh áo quần không ngay ngắn nằm trên giường trong khách sạn, khi nó mang điểm tâm lên phòng trong vai trò là nhân viên khách sạn.
Nhìn chuyến bay cất cánh, mang em rời xa anh, lòng Bin đau như cắt. Anh không thể làm gì cho tình huống này, vì chính anh là người có lỗi. nếu như buổi tiệc chiêu đãi hôm đó, anh không quá chén thì đã không xảy ra chuyện. Anh chỉ biết câm lặng, tiễn em đi, giờ đây, anh phải có trách nhiệm với những gì mình đã làm, đám cưới với Trâm Thư đang được gấp rút chuẩn bị.
Nhớ lại gương mặt cười như mếu của Đăng Nguyên khi tuyên bố lễ cưới với Trâm Thư, lòng Linh bực bội. Cô không tin Đăng Nguyên lại hồ đồ như thế, và Bảo Nguyên ra đi như vậy càng làm xấu thêm tình hình, nhưng biết thế nào được khi cô quá hiểu bạn mình, là 1 đứa cứng đầu, đã nói là làm, vì thật sự Bảo Nguyên đã bị sốc trước sự việc, và quyết định đám cưới của họ.
Rời khỏi sân bay, Linh đầy hy vọng với những suy tính của mình.
Nhân viên trong khách sạn Sheraton vốn là những học trò cũ của Linh, cô không khó để có thể xem xét lại sự việc thì khía cạnh khách quan nhất.
Và sự thật đã được phơi bày trước giờ phút Đăng Nguyên đặt bút ký vào giấy đăng ký kết hôn. Anh không tin vào những gì mình được nghe từ Linh, rằng Trâm Thư đã gài bẫy anh, cố tình tạo hiểu nhầm khi Bảo Nguyên vào phòng, nhưng sự thú nhận của Trâm Thư đã đánh 1 đòn mạnh vào anh.
………
18 tháng sau.
– Bảo Nguyên, I love you, could you marry me?- John đang quỳ xuống với chiếc nhẫn, cầu hôn nó trước mặt mọi người.
– Are you joking?- nó ngạc nhiên.
– No, I’m serious- John nhìn vào mắt nó.
Mỉm cười, lâu lắm rồi nó mới cười như thế.
Sân bay Tân Sơn Nhất 1 ngày mưa lạnh.
Về lại Việt Nam sau hơn 18 tháng, nó đã là thạc sỹ ngành quản trị, đáp máy bay chung với nó là Hiếu và John.
Ocean Bar nằm giữa con đường 3-2 nhộn nhịp, bên trong là không gian của mùi rượu tây, thuốc lá, nước hoa, tiếng nhạc nhảy vang đầu.
Nó dắt John vào quán, đây là lần đầu tiên 1 giảng viên người Mỹ như anh đặt chân đến Việt Nam.
Vì trót đem lòng yêu cô học trò của mình, nên John đã quyết định rời Singapore để đến thăm quê hương của nó, và cũng là lần đầu tiên theo chân nó đi Bar ở đây.
Cái không gian ngột ngạt và đầy âm thanh khiến nó thấy chóng mặt, khẽ đưa tay sờ trán, nó xoa 2 bên thái dương.
Thấy vẻ mệt mỏi của nó, john lo lắng nắm lấy tay nó, nhưng nó đã cố gắng cười để trấn an anh.
“ xoảng”- tiếng chai rượu vỡ ở góc bàn Vip gây sự chú ý. Nó cũng quay sang nhìn. Trong ánh sáng mờ ảo, nó nhận ra người đàn ông đang bị 4 thanh niên đánh tới tấp vào người mà không hề phản ứng lại chính là Đăng Nguyên.
Nó lao lại chỗ anh vừa kịp lúc bảo vệ giải quyết vụ việc.
Đỡ Bin đầy mùi cồn ra khỏi bar, nó bảo John đi taxi về khách sạn, còn mình thì chở Đăng Nguyên về nhà.
– anh có leo lên xe hay không thì bảo- nó nghiêm giọng
– anh!- Bin cố gắng đứng thật vững, nhưng anh cứ như người không xương, ngả nghiê