Vương phi 13 tuổi – Phần 3
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217423
Bình chọn: 8.00/10/1742 lượt.
nóng muốn đổ mồ hôi như vậy.
Tình huống lúc này không đúng, thiếu niên lập tức ra phán đoán.
Mà ba người Hiên Viên Triệt đang đối lưng chém giết trong đại sảnh.
Cho dù hết sức chăm chú cũng thấy nhiệt độ không bình thường.
Không khỏi dùng ánh mắt trao đổi với nhau, không đúng.
Đột nhiên, bọn họ mới động ý nghĩ như vậy trong lòng, thì ngoài đại sảnh đột nhiên từ cửa sổ phóng ra một ngọn lửa.
Ở nơi toàn màu đen này, có thể thấy rất rõ ràng.
“Lửa, tại sao lại có lửa?” Thiếu niên kia vừa thấy nó, khuôn mặt liền hoảng sợ.
Ở chỗ này của hắn chưa từng có lửa, lửa này…
“Có người phóng hỏa, đánh lén.” Thiếu niên nhất thời hoảng sợ kêu một tiếng, nhảy dựng lên, xoay người liền đi ra ngoài đại sảnh.
Đánh lén, phóng hỏa, trong lòng ba người Hiên Viên Triệt lập tức kêu lên một tiếng không tốt.
Tình huống này, ở nơi này, ngoài Lưu Nguyệt ra thì còn có ai.
“Mau, phá chỗ này.” Hiên Viên Triệt rống to một tiếng, lực trong tay tăng lên hết sức.
Cùng lúc này, tốc độ trong tay của Âu Dương Vu Phi và Vân Triệu càng phát ra nhanh hơn.
Mà lúc này, Lưu Nguyệt đã đem khu vực bên phải tưới được một nửa, hiện đang ở trong một phòng kho cất giữ hơn ngàn Mộc Đầu Nhân.
Nàng đứng thẳng trên cái bàn tròn chính giữa phòng, trong tay nắm mấy tờ giấy, hai mắt lóe lên tia sáng tà ác, cười cười.
Chương 725: Loài cua.
Edit: Hằng Trần
Beta: Pracell
**************************
Trên tờ giấy thật mỏng, vẽ những bản vẽ đường nét thiên kỳ bách quái ( vô cùng kỳ quái).
Mà những đường nét ngang dọc đó, tạo thành hình dạng những Mộc Đầu Nhân lợi hại mà mọi người đều quen thuộc kia.
Đây vốn là bản thiết kế gốc dùng chế tạo Mộc Đầu Nhân.
Lưu Nguyệt nắm trong tay mấy tờ giấy đó, cười hưng phấn.
Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu (đi khắp nơi tìm chẳng thấy, lại tình cờ ngẫu nhiên mà phát hiện ra được).
Ánh mắt nhanh chóng nhìn lướt trên giấy vài lần.
Nguyên lý này nhìn có vẻ thật phức tạp, nhưng thực ra lại rất đơn giản.
Chẳng qua chưa từng có ai nghĩ đến chuyện làm theo cách như thế này, nên cũng không có ai chế tạo ra được Mộc Đầu Nhân lợi hại như vậy.
Mà nhìn được bản chế tạo chép tay này, mới tỉnh ngộ, thì ra là đơn giản như vậy.
Nguyên lý và phương pháp chế tạo này đơn giản đến mức nàng nhìn một cái là hiểu được.
Thả thùng gỗ còn có chút dầu hỏa xuống, Lưu Nguyệt liếc nhìn tờ giấy trong tay, lại nhìn hàng đống đồ vật chi chít bên cạnh.
Là những Mộc Đầu Nhân mới được tạo ra, còn chưa mở cơ quan khởi động.
Khóe miệng Lưu Nguyệt nở rộ nụ cười tà.
Liền vén tay áo lên, cầm dụng cụ gỗ trên bàn và mấy tờ bản vẽ, cười lạnh ‘hắc hắc’, đi tới chỗ những Mộc Đầu Nhân đó.
Mà lúc này, bên kia, thiếu niên vừa xông ra đại sảnh.
Đã nhìn thấy cả khu vực bên trái của cửa ải đầu tiên đang bị thiêu trụi.
Ngọn lửa không phải rất lớn, nhưng lan tràn khắp mọi nơi, có cái gì đó đã dẫn vào.
Sắc mặt thiếu niên nhất thời đại biến, hét lên một tiếng, liền xông tới.
“Mộc Đầu Nhân của ta, Mộc Đầu Nhân của ta…”
Khuôn mặt lo lắng, thiếu niên xông thẳng vào trong ngọn lửa, dường như những ngọn lửa xung quanh rất nhanh sẽ bén đến người hắn, nhưng hắn đều không quan tâm.
Giống như một con ruồi không đầu, bay loạn trong ngọn lửa.
Những Mộc Đầu Nhân sắp hàng chỉnh tề hoặc vẫn còn đứng cố định dọc theo đường đi.
Lúc này, toàn bộ bị bao vây trong ngọn lửa.
Mộc Đầu, làm sao có thế phòng cháy.
Lúc này, từng người từng người bị bén lửa rất nhanh.
Những Mộc Đầu Nhân di động được, lại càng giống như một ngọn đuốc sống vờn qua vờn lại, thật là cổ quái.
“A…A…”
“Mộc Đầu Nhân của ta…”
Thiếu niên nhìn tình hình trước mắt, không khỏi nghiến răng nghiến lợi, tóc cũng muốn dựng đứng hết lên.
Cửa ải thứ nhất, chưa bao giờ cho phép dùng lửa, thậm chí là đèn dầu, một cái cũng không có.
Toàn bộ là dùng dạ minh châu chiếu sáng, lửa đây là từ đâu mà cháy, ở đâu tới…
“Oaaaa…” Bước như điên vào trong mấy chỗ phòng dự trữ, thiếu niên nhìn thấy Mộc Đầu Nhân bị cháy nghiêng ngả.
Dường như là quýnh đến mức vừa kêu vừa nhảy.
“Đáng chết, khốn kiếp, đáng chết, khốn kiếp, ta nhất định phải lột da của ngươi, rút gân ngươi, Mộc Đầu Nhân của ta, oa oa, Mộc Đầu Nhân của ta…”
Thiếu niên vừa giận dữ, vừa khóc lên cùng với thần thái quỷ dị.
Lúc xông vào mấy phòng dự trữ, nhìn thấy ngọn lửa phía trước làm cho hắn không vào sâu bên trong được, cũng hiểu hiển nhiên là Mộc Đầu Nhân bên trong đã không còn nữa rồi.
Thiếu niên hung hăng dậm chân, xoay người, vẻ mặt hung ác, hai mắt ngấn lệ.
Giương nanh múa vuốt xông về hướng cũ: “Ta muốn diệt ngươi, ta muốn giết ngươi…”
Dù tiếng rống giận bao hàm phẫn nộ cùng cực, nhưng nghe qua, lại chỉ như một đứa trẻ chừng mười tuổi đang dỗi.
Thiếu niên vừa đấm đá lung tung vừa đi trở về.
Mà Hiên Viên Triệt, Âu Dương Vu Phi và Vân Triệu, cũng đang chém giết túi bụi trong sự liên thủ của đông đảo Mộc Đầu Nhân.
Hiện tại, giữa rừng đại đao sáng loáng hạ xuống.
Bọn hắn vừa điên cuồng chém giết, vừa tìm cách lui về phía sau đại sảnh.
Nhất định là Lưu Nguyệt đang quấy rối ở phía sau.
Bình thường, bọn h