họp báo để gặp truyền thông là mục đích chủ yếu, không đơn giản vì cứu Lăng thị rơi vào cục diện bất lợi, nhưng lại lôi kéo được tổ chức tham nhũng, bởi bọn chúng quá nóng lòng muốn thu mua Lăng thị, ddlqd khi bọn chúng biết Lăng thị tổ chức họp báo, lqd lại sợ rằng Lăng thị sẽ xoay chuyển được tình hình khó khăn nên đẩy nhanh tốc độ hoạt động, cứ như vậy, tổ điều tra có thể nhanh chóng thu thập chứng cứ rửa tiền.
Lúc tài chính của Lăng thị xuất hiện hao hụt, tam đại tài phiệt đã ngỏ lời muốn hỗ trợ, do Lăng thị nên thị trường chứng khoán hỗn loạn, không chỉ riêng Lăng thị chịu uy hiếp, mà các công ty doanh nghiệp khác cũng bị ảnh hưởng, cho nên bọn chúng sẽ không ngồi yên.
Cảnh tượng hôm nay, được đưa lên trang nhất của các tờ báo, lời nói đúng trọng tâm, lời văn đều thể hiện tin tưởng vào sự phát triển của Lăng thị.
Sau đó không lâu, nhờ tài năng hoạt động tài chính chuyên nghiệp của Viên Hoàn Vũ, Lăng thị bắt đầu khôi phục, giá cổ phiếu ổn định vững chắc, toàn bộ hoạt động mạnh mẽ và trật tự.
***********************************
“Hoàn Vũ, anh thật sự không dự định ở lại sao?”
Ánh mắt buổi trưa chiếu vào, trong một nhà hàng sang trọng, giọng nói của Kỳ Hinh mang chút mất mác hỏi Viên Hoàn Vũ.
Ngay khi hoạt động của Lăng thị khôi phục bình thường và đi vào quỹ đạo, Viên Hoàn Vũ đột nhiên đề nghị xin rời khỏi, điều này ít nhiều nằm ngoài ý muốn của Kỳ Hinh.
Viên Hoàn Vũ nở nụ cười ấm áp, uống một ngụm cà phê rồi nói: “Kỳ Hinh, hiện tại toàn bộ Lăng thị hoạt động trở lại, anh cũng yên tâm rồi !”
“Nhưng anh cũng không cần phải khỏi nơi này!” Kỳ Hinh nhìn Hoàn Vũ, nói.
Viên Hoàn Vũ cười lắc đầu, đặt cốc cà phê xuống, nhìn Kỳ Hinh nói: “Kỳ Hinh, thật ra lần này anh trở về đều vì em !”
Chương 252: Nói Rõ Ràng
Kỳ Hinh ngẩn người, hơi mất tự nhiên: “Hoàn Vũ, em biết, thời gian này nhờ có anh và Chad, nếu không một mình em khẳng định sẽ không ứng phó được!”
Viên Hoàn Vũ nhìn gương mặt Kỳ Hinh, xúc động nói: “Thật ra, lần này anh trở về vẫn còn mang chút hi vọng tưởng tượng, nhưng qua việc này, cuối cùng anh biết người trong lòng em
vẫn chỉ có Lăng Thiếu Dương, cho nên Kỳ Hinh, trái tim anh hoàn toàn buông xuống, về sau anh sẽ coi em như người bạn tốt nhất của mình!”
Kỳ Hinh biết ơn Viên Hoàn Vũ: “Hoàn Vũ, cảm ơn anh, nhưng anh đi rồi, em sẽ thiếu mất một người bạn tốt!”
Nụ cười hiện trên môi Viên Hoàn Vũ, hắn khẽ nói với Kỳ Hinh: “Người bạn này sẽ ở bên em bất cứ lúc nào, chỉ cần em gọi điện, anh đều có thể bay từ Pháp về giúp em!”
“Cảm ơn anh, Hoán Vũ!” Kỳ Hinh nói lời từ đáy lòng.
“Không cần khách khí với anh, chúng ta là bạn bè tốt nhất mà. Nói cảm ơn chẳng phải là quá khách khí ư!” Viên Hoàn Vũ cười lớn, sau đó hắn xuống bụng của Kỳ Hinh, ánh mắt dần dần tối lại: “Kỳ Hinh, em đã nghĩ tới chưa, nếu Lăng tiên sinh vẫn chưa tỉnh lại, em và đứa bé – -”
“Hoàn Vũ, Đường nhất định sẽ tỉnh lại, anh ấy nhất định sẽ tỉnh!” Kỳ Hinh ngắt lời Viên Hoàn Vũ, giọng nói kiên định.
****************** Tiểu Huyền – ******************* *****************
“Kỳ Hinh? Không nghĩ rằng em sẽ đến thăm tôi!” Lăng Thiếu Nghị mặc trang phục tù nhân thấy Kỳ Hinh tới thăm, trên mặt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó, hắn nhìn kỹ Kỳ Hinh, chậm rãi ngồi đối diện cô, vẫn là gương mặt đặc biệt anh tuấn, nhưng trở nên đen hơn.
“Thật ra, khi tôi biết rõ tất cả mọi chuyện, thật sự không thể tha thứ cho anh, nhưng khi nằm trên giường, tôi quyết định tha thứ cho anh. Bởi vì Đường biết rõ anh sẽ không chịu để yên, nhưng vẫn không tiếc gì mà bảo vệ tính mạng của em trai anh ấy, mà tôi cũng không có lý do gì để hận!” Kỳ Hinh nhàn nhạt nói với Lăng Thiếu Nghị.
“Kỳ Hinh, từ đầu tới đuôi tôi đều không muốn làm hại em, dù là hai năm trước hay hai năm sau, nhất là khi tôi sắp xếp tổ chức tham nhũng nhân cơ hội thu mua Lăng thị, nhưng cuối cùng vẫn gây hại cho em!” Lăng Thiếu Nghị ở trong nhà tù hiển nhiên cũng biết toàn bộ sự việc liên quan tới Lăng thị.
“Anh đâu chỉ làm tổn thương tôi, Thiếu Nghị, anh có nghĩ tới bố không, từ khi anh gặp chuyện không may, bố già đi rất nhiều, tôi biết ông ấy càng ngày càng tiều tụy hơn, còn có Tiểu Phong – con trai ruột của anh, nó lúc nào cũng hi vọng được gặp bố của mình, còn có Vũ Ân, anh biết không, vì anh, cô ấy cầu xin Đường, mong Đường đừng truy cứu lỗi lầm của anh nữa, đương nhiên, còn có anh cả của anh – – bây giờ anh ấy vẫn đang năm trên giường bệnh, không có dấu hiệu tỉnh lại! Chẳng lẽ tất cả đều là kết quả mà anh muốn ư?”
Kỳ Hinh cố nén bi thương, gằn từng chữ nói với Lăng Thiếu Nghi.
Trong mắt Lăng Thiếu Nghi hiện lên vẻ đau khổ, hắn nhìn Kỳ Himh, giọng nói có chút mất tự nhiên: “Thật ra hôm nay em tới, vẫn vì Tiểu Phong là nhất!”
“Không sai, Tiểu Phong là con của anh, chẳng lẽ anh làm bố của nó, vẫn không quan tâm chút nào sao?” Kỳ Hinh đau lòng, mỗi khi nghĩ đến đứa bé Tiểu Phong kia, cô như bị ai bóp nghẹn.
Lăng Thiếu Nghị cũng không nói gì, hắn cúi thấp đầu, không rõ biểu cảm trên mặt.
Kỳ Hinh khẽ thở dài nói: “Thiếu Nghị, thực ra tôi biết bản tính của anh là người tố
