XtGem Forum catalog
Vợ ơi là vợ!

Vợ ơi là vợ!

Tác giả: Lạc Hồng Bảo (Hồng Linh)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215071

Bình chọn: 8.00/10/1507 lượt.

cao cấp hơn các pg thông thường, cô liếc nhìn Khả Vy.

– Cô gái này à? Ha, Cô ta đến để gặp tôi, Khả Vy, cô không phải muốn nói rất nhiều điều với tôi hay sao? Chúng ta ra ngoài nói chuyện! – Vũ Gia Minh thông minh hơn Tuấn Kiệt nhiều, nếu anh chàng Tuấn Kiệt không thể tìm cách đuổi Triệu Đông Kỳ đi trong buổi gặp mặt của anh và Nhược Lam thì ngược lại, anh luôn có cách biến lạ thành thân.

Khả Vy chẳng hiểu gì đã bị kéo ra ngoài, trong phòng chỉ còn Lạc Trung và Phi Hàm.

*

“Lạc Trung” hoàn thành miếng thức ăn cuối cùng, bụng no căng, toàn thực phẩm béo nhiều chất bảo quản. Anh đã “vô ý” bỏ giày khỏi chân và vắt hẳn lên một cái ghế bên. Dáng ăn hao hao họ hàng nhà lão Trư, nếu nói anh tuổi Hợi hay sinh tháng Hợi vào hoàn cảnh này thì mặc nhiên là đúng. Dương Mẫn trái lại, cô chỉ dùng nước ép trái cây. Theo như anh được biết, phụ nữ ghét nhất đàn ông tham ăn, keo kiệt và hay để ý vặt.

– Cô có nhìn thấy anh chàng ngồi cách chúng ta hai bàn không? Anh ta mặc cái áo màu chóe lọe, phảm cảm quá! Đã thế cái bà béo ngồi đằng sau cô cứ nhìn tôi chớp chớp mắt hoài! – Anh nhổm người tiến sát gần mặt Dương Mẫn để nói, ra bộ bí hiểm.

– Hì hì, chắc do anh… hay hay… nên cô ấy quan tâm ! – Cô rất biết cách nói giảm nói tránh cho “Lạc Trung”.

Bó tay, hay cái gì hả cô em, tôi phải làm thế nào cô mới về bảo cha tôi dẹp cái vụ mai mối này đi. Lạc Thiên thi thoảng lại đưa tay lên mũi, giả vờ ngoáy rồi bắn gỉ ra ngoài không trung. Nhưng động tác của anh dứt khoát và không thật nên càng khiến đối phương hiểu lầm, rằng: anh đang làm dáng, và những hành động đời thường này vô cùng nam tính.

– Của ai người ấy trả! Tôi ăn thì tôi trả, còn cô ăn thì cô tự trả! Ok?… Bồi bàn!

– Vâng ạ, em rất thích phong cách của người phương Tây, không ràng buộc chuyện tiền nong! – Dương Mẫn lại cười, quả thực cô cũng không biết âm mưu của ông Trương đối với mình. Đứng trên một phương diện của kẻ bị hại thì Khả Vy và cô tương đồng, có điều giữa hai người có một kẻ chịu thiệt hại nhiều hơn.

Sao con bé này dở hơi thế nhỉ, Lạc Thiên lại nghĩ.

– Ấy chết, tôi quên ví rồi, cô trả tiền đi, hôm nào đó tôi sẽ trả lại! – Hãy nghĩ tôi bủn xỉn đi nào… cô gái ơi!!!

– Vâng ! – Dương Mẫn cười híp mắt, cô nàng trẻ con gửi tiền cho phục vụ bàn.

Lạc Thiên chẳng ngại ê mặt, dẫu sao Lạc Trung mới là người chịu xấu hổ.

Làm một cuộc dự đoán nhé, mọi người cho rằng ai sẽ là kẻ bị “hố” nặng nhất từ vụ hoán đổi Lạc Trung <-> Lạc Thiên:

A. Lạc Trung

B. Lạc Thiên

C. Khả Vy

Chương 41

– Tôi có chuyện gì để nói với anh chứ ?

– Không có, giờ mời cô về cho ! – Vũ Gia Minh vừa bước ra khỏi phòng lập tức gỡ tay khỏi bả vai Khả Vy. Anh dự định đi làm một việc thay thế.

– Xì! Thế mà cứ làm như… – Khả Vy nhăn mặt, cô còn chưa hỏi hết chuyện về Lạc Thiên mà giờ không được tiếp xúc với người trả lời nữa.

Vũ Gia Minh đi được hai bước, sáng nay anh mới bị va đầu vào bậc cửa trên cao, may mà vị trí va chạm ở nửa đầu sau nên có bị u một cục nho nhỏ thì đã có tóc che, anh dừng lại:

– Bà cô, mấy hôm nay tôi xui xẻo lắm rồi, đừng động đến tôi nữa, nể mặt Lạc Trung lắm lắm tôi mới cho cô bước chân vào đây, … vĩnh biệt!

Một cuộc khảo sát cho thấy phần lớn những người nói lên từ “vĩnh biệt” với bất kì đồ vật hay người nào khác thì phần trăm tính đúng đắn của câu nói là zero. Vĩnh biệt đơn giản chỉ tồn tại trong một trường thời gian vô cùng ngắn.

Khả Vy chưa từng gặp ai thô lỗ hơn con người này, hắn luôn mọc ra những cái gì đó rất chi vớ vẩn như áp đặt mọi căn nguyên của việc đấu khẩu giữa cả hai là do riêng mình cô gây ra. Cô lườm một cái rồi cũng đi, về phía khác. Nhưng chưa đầy hai phút sau, họ lại gặp nhau ở nơi từ “vĩnh biệt” đã được phát ngôn, trước cửa phòng 108.

– Điếc hay sao mà không nghe tôi bảo cô xéo ra khỏi nơi làm ăn của tôi !!! – Vũ Gia Minh sắp sửa có một hành vi không lành mạnh, nhưng có một con kì đà lù lù trước mắt không cho phép thực hiện.

– Tôi… ở lại để đợi anh chồng tôi! Mắc mớ gì đến anh! Anh định làm gì ?

Thì ra cả hai đều bị sự tò mò của đôi nhân vật trong phòng kia thôi thúc quay lại. Một Lạc Trung đứng đắn, đường hoàng, lịch lãm và Phi Hàm đỏng đảnh, cao sang có thể nói với nhau những chuyện gì.

– Thì… tôi đi qua đây, chỉ thế thôi ! – Vũ Gia Minh không muốn thừa nhận mình hứng thú với việc quan sát chuyện trai gái, anh vờ vịt.

– Thế anh đi đi!

– Cô… tìm chỗ khác để đứng đi chớ ! Cứ đứng đây làm sao được!

– Tôi thích đứng ở đâu là quyền của tôi!

– Đây là địa bàn của tôi, tôi không cho!

Cô lườm anh một cái rồi giả bộ đảo vài bước, anh cũng đi vài bước,… để rồi ánh mắt lại gặp nhau.



Cách hòa bình nhất để cùng thỏa mãn trí tò mò là cả hai trật tự lắng nghe những gì đôi nam nữ kia nói chuyện. Dù không buồn tỏ thái độ khinh bỉ nhau nhưng anh và cô ngầm hiểu ý định của bản thân và người kia. Cửa phòng dần dần mở ti hí, Khả Vy và Vũ Gia Minh cùng nhòm vô, bởi cô thấp hơn anh gần một cái đầu nên việc phân chia diện tích góc nhìn ban đầu không gặp khó khăn.

Trong phòng, chiếc điều hòa bình thản phả ra lu