XtGem Forum catalog
Vợ ơi chào em (MinYeon)

Vợ ơi chào em (MinYeon)

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213472

Bình chọn: 10.00/10/1347 lượt.

cửa quán, lấy điện thoại ra gọi người thân tới đón.

Người có chồng thì gọi chồng, người có người yêu thì gọi người yêu, người không có chồng cũng không có người yêu thì gọi bạn bè. Ji Yeon nghiêm túc suy nghĩ không biết có nên gọi Hyomin hay không, người ta là tổng giám đốc của cả một công ty, không biết hiện giờ có việc phải làm hay không.

Khi Ji Yeon còn đang phân vân, điện thoại trong túi xách của cô vang lên, cô lấy điện thoại ra nhìn, người gọi tới là Hyomin.

“Trời mưa rồi, buổi liên hoan của các em kết thúc chưa, chị sắp tới nhà hàng rồi.”

“Kết thúc rồi.” Ji Yeon nở nụ cười, nhìn đám người đang nôn nóng, loại cảm giấc yên tâm này khiến người ta khó nói thành lời, làm cho nụ cười trên mặt cô ngày càng rõ ràng.

“Ji Yeon, người kia nhà cậu tới kìa.” Đồng nghiệp ở bên cạnh chọc chọc cánh tay Ji Yeon, chỉ vào người đang xuống xe cách đó không xa, trong bóng đêm, chiếc ô màu xanh trở nên thật nổi bật.

CHƯƠNG 56: SỰ DỊU DÀNG CỦA HYOMIN… (2)

Một số đồng nghiệp nữ bắt đầu cười vang, đợi Hyomin đến gần, bọn họ cũng thức thời mà không tới gần giúp vui.

Ji Yeon bước vào trong tán ô của Hyomin, nói với mấy đồng nghiệp: “Bọn tớ đưa các cậu về nhé?”

Mấy đồng nghiệp đồng loạt xua tay: “Không cần, không cần, bọn tớ có người đón rồi, hai người mau về đi.” Lúc này mà làm bóng đèn thì bọn họ quá không biết điều rồi.

Hyomin đưa chiếc áo khoác trong tay cho Ji Yeon, bảo cô mặc vào rồi mới ngẩng đầu nói với mấy người đồng nghiệp của cô: “Mọi người đừng khách sáo, lát nữa có lẽ mưa sẽ càng lớn, cùng nhau đi đi.”

“Không cần, thật sự không cần.” Mọi người lại đồng loạt xua tay.

Ji Yeon cũng không cố chấp nữa, xoay người đi theo Hyomin lên xe, xe nổ máy, cần gạt nước liên tục hất những hạt mưa rơi trên cửa kính ra ngoài, tiếng mưa rơi tí tách khiến cho Ji Yeon có một loại cảm giác rất đặc biệt.

“Không phải chị nói tối nay chị có việc hay sao?” Ji Yeon cười hỏi.

“Xong việc rồi thấy trời mưa, nhiệt độ ban đêm hơi lạnh nên thuận tiện mang áo khoác đến cho em.” Hyomin nhìn chiếc áo khoác trên người Ji Yeon: “Thời tiết thế này rất dễ bị cảm, em phải cẩn thận một chút.”

Hyomin đưa Ji Yeon về đến nhà, thuận tiện lên phòng Ji Yeon ngồi: “Ngày mai em có kế hoạch gì không?”

Ji Yeon suy nghĩ một chút: “Không có, em vốn định về quê, nhưng mẹ em lại đi Hồng Kông rồi.”

“Vậy mấy ngày tới em tới chỗ chị đi.” Hyomin lo lắng nói: “Mấy ngày này nhất định em lại quấn lấy máy tính viết tiểu thuyết, sẽ quên ăn uống đúng giờ, như vậy không tốt cho cơ thể.”

Ji Yeon sửng sốt, nhớ tới một loạt tiểu thuyết của cô trên giá sách nhà Hyomin: “Chị biết em đang viết tiểu thuyết à?” Suy đoán của cô đã được chứng thực, cảm giác này thật… kỳ lạ.

“Khụ.” Hyomin vội ho một tiếng, thấy trên mặt Ji Yeon dường như không có dấu hiệu tức giận mời giải thích: “Khi em đi tham gia hội ký tên, một người bạn của chị nhìn thấy nên đã nói cho chị biết.”

“Bạn của chị biết em à?” Ji Yeon thong thả ngồi xuống sô pha, chậm rãi nói: “Đây đúng là có duyên.”

Hyomin tiếp tục ho khan, làm sao có thể không biết xấu hổ mà nói cho Ji Yeon biết, Hyomin đặt ảnh chụp của cô trong ví tiền, người bạn kia của chị nhìn thấy vài lần nên ngày đó đã dùng điện thoại chụp Ji Yeon, gửi tin nhắn hỏi Hyomin có phải là cô hay không.

Nói đến chuyện này là một loạt sự trùng hợp không biết nên giải thích thế nào, Hyomin suy nghĩ một lúc, đành nói: “Bạn chị biết em, sau khi biết bút danh của em đã nói cho chị biết.”

Ji Yeon không ngờ trên đời lại có nhiều chuyện trùng hợp như thế, cô đưa mắt nhìn Hyomin, phải chăng bọn họ thật sự có duyên phận? Khi Hyomin thích cô, cô không biết; khi Hyomin học nấu ăn vì cô, cô không biết; nhưng lúc nào Hyomin cũng biết cô đang làm gì. Trong lòng cảm thấy ấm áp, cô đứng dậy đi vào trong phòng.

Hyomin lo lắng nhìn cô: “Em giận à?”

Ji Yeon nhìn dáng vẻ bất an của chị, bật cười nói: “Không phải chị bảo em tới nhà chị à? Em đi chuẩn bị quần áo, chẳng lẽ mấy ngày tới em chỉ mặc một bộ này?”

“Vậy chị tới giúp em.” Hyomin vui vẻ cười, nhiệt tình muốn tới giúp đỡ.

“Thôi, chị cứ chờ ở đây đi.” Ji Yeon đẩy Hyomin ngồi xuống sô pha, trở về phòng thu dọn đồ đạc.

Những vật dụng trong nhà đều là những đồ tốt nhất, trước đây cô tưởng Hyomin xa xỉ, ngay cả căn nhà bỏ không cũng lắp những vật dụng tốt như vậy, hiện giờ cô mới biết, thì ra không phải Hyomin xa xỉ. Mà là đặc biệt lắp đặt vì cô.

CHƯƠNG 56: SỰ DỊU DÀNG CỦA HYOMIN… (3)

Mọi thứ trong phòng đều có chất lượng tốt và thoải mái, lớn thì giường nằm, bàn máy tính; nhỏ thì rèm cửa, ghế ngồi; nơi nơi đều thể hiện sự quan tâm của chủ nhân căn phòng.

Khi thu dọn xong mọi thứ xuống lầu, trời đã đổ mưa lớn hơn, Ji Yeon nhìn trời mưa một lúc lâu rồi lẩm bẩm nói: “May mà ngày mai không cần đi làm, loại thời tiết thế này nằm trong chăn ngủ là thích nhất.”

Hyomin che ô cho cô để cô lên xe: “Được rồi, sau này em gả cho chị, nếu muốn, mỗi ngày có thể ngủ đến khi nào chán thì thôi.”

“Ai muốn gả cho chị?” Ji Yeon cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình bắt đầu cao hơn nhiệt độ không khí, cô nghiêng đầu, không nhìn thấ