như vậy?Anh! Phải làm sao bây giờ? Linh Linh đi đi lại lại trong phòng vẻ lo âu.
-Không sao đâu!Bọn mày vẫn giận nhau hoài đấy thôi,Làm lành ngay ấy mà.
-Không!Em linh cảm thấy có chuyện không lành. Em lo lắm!
-Thôi!Ngủ đi!Mai còn dậy đi học nữa
…
-Ê!Ê!Hình như anh Tiểu Long chở con bé ấy đi học đấy!
-Lại còn thế nữa.Chắc lại giả vờ đau chân để rủ xin lòng tốt của anh ấy đấy.Trơ trẽn quá!
…
-Ê!Con bé đó! Chính nó đấy!
-Ừ! Giống hệt trong ảnh đây này.
-Đúng là nó,con yêu tinh đáng ghê rợn.
Điều đầu tiên Linh Linh thấy khó hiểu là mọi người ai cũng cầm một tờ rơi màu xanh.Vào lớp,bọn bạn nhìn cô với một ánh mắt khác thường.Lạ thật,bình thường tờ rơi thì ở đâu cũng có .Đằng này ai cũng có,chỉ riêng cô là không.
Cô đi đến đâu ,bọn bạn cũng tản ra.Riêng cô bạn thân Tiểu Linh thì hôm nay cũng chẳng đi học.
Chuyện gì thế này???
10 phút sau…
Chẳng hiểu sao Tiểu Long tay cầm một xập tờ rơi màu xanh khó hiểu đó xông vào lớp cô. Linh Linh còn chưa kịp nói gì thì anh đã nắm tay cô kéo ra khỏi khu vực trường học trước con mắt ngạc nhiên của bao người.
Tiểu Long !Anh làm sao vậy?Nhẹ thôi!Em đau tay!
Chuyện này là thế nào?Anh quát lên mặc cho cái nhìn mọi người,tay dúi xập tờ rơi kia vào cô.Chưa bao giờ cô thấy anh như vậy… Cô từ tư mở chúng ra…
…Đằng trong bức ảnh xanh là cảnh cô ngồi dưới mưa cạnh cổng nhà Kest với một hàng tiêu đề:
“BẤT CHẤP MƯA ĐỂ QUYẾN RŨ ”
Rối mấy bức ảnh Kest cầm ô đưa cô vào nhà.
“LÒNG THƯƠNG NGƯỜI BỊ LỢI DỤNG”
“TẤT CẢ CHỈ CẦN TiỀN” là bức ảnh cuối cùng khi cô vừa đi ra khỏi nhà Kest vừa cười.
-Tại sao?…Ai?…Ai?…Đã làm chuyện này?
-Có phải em đã đến nhà hắn không? Tiểu Long ôm lấy hai vai Linh Linh mà lắc mạnh.
-Vậy hóa ra hôm qua em không có ở nhà,không nghe điên thoại anh là vì việc này sao? Tiểu Long gục mặt xuống,anh nói trong đau khổ.
-Em…Em !Linh Linh quá bất ngờ,cô ấp úng trong phút chốc rồi đột nhiên cô ngẩng đầu quả quyết-Em sẽ làm rõ chuyện này!Anh không tin em ư? Cô nhìn anh,đôi mắt có chút rưng rưng lệ.Và hơn ai hết, Tiểu Long không muốn nhìn thấy cô phải khóc.
Nói xong , Linh Linh bước vào trong.Cô biết chỉ có Kest mới giải thích được điều này,và Kest sẽ giúp cô thanh minh.
Nhưng trớ trêu thay,khi nghe tin cô sẽ được nghỉ hai tuần cô lại đã xóa luôn số của Kest
Làm sao bây giờ?
Việc cô lôi từ trong căp chiếc máy đời mới nhất trong khi cô lại sống ở khu phố nghèo lại càng khẳng định cho mọi người thấy cô đang qua lại với Kest .
Đầu óc quay cuồng,phải làm sao đây? Linh Linh ngồi phịch xuống ghế.Mọi sự chú ý trong lớp đổ dồn về phía cô.
“Chắc chắn đây là cái giá mà anh ta đã nói,quả là một con người nham hiểm.Hắn đã sắp đặt trước tất cả mọi thứ.”Cô thầm nghĩ.”Cũng đúng thôi,Kest còn được mệnh danh là kẻ mà ai cũng biết.Nhắc đến cái tên này có khi còn khiến người ta kinh hãi y như cái tên chúa tể trong harry poster ấy chứ.Còn gì đáng bị sỉ nhục hơn khi bị xem là thấy tiền thì sáng mắt.Thế này thì mình chết mất!”
Lê từng bước nặng nề về nhà.”Biết giải thích với anh mình sao đây chứ?”
Vừa vào tới cửa đã thấy Tiểu Long đứng ở đó,ánh mắt không mấy vui,anh nhìn cô.Chẳng biết nói gì với anh,Linh Linh cố gắng phớt lờ nó ,đi thẳng vào nhà.
-Không có gì để nói sao? Tiểu Long lên tiếng.
-Em biết nói gì đây? Anh tin em? Linh Linh quay đầu lại.
– Em có thể giải thích!
-Không! Nếu anh đã không tin thì có giải thích trăm ngàn lần cũng vô ích. Linh Linh thở dài,cô đi vào phòng nhưng Tiểu Long đã giữ cô lại,càng cố vùng vẫy, anh càng nắm chặt hơn.
Đau đớn…
Cô buông xuôi,thôi không chống trả nữa.Lúc này,sự im lặng sẽ giải quyết tất cả thay cô.
-Tất cả, tất cả đó là sự thật? Tiểu Long ném xếp tờ rơi xuống sàn,văng tung tóe.-Hãy cho anh một lời giải thích, được không?
-Không! Anh buông tay em ra đi.
-Tại sao?Tại sao chứ? Tiểu Long hét lên,anh dằn mạnh tay đấm vào cửa kính.-Chẳng lẽ là vậy thật sao? Em và Kest ?Máu từ ngón tay anh bắt đầu rỉ ra.
Gió lạnh ùa vào… Buốt giá…Nỗi đau dường như ngấm tận vào tim…
-Anh sẽ không nói với ba chứ? Linh Linh dừng lại,hoảng hốt trước hành động của anh,cô lo lắng cho tay anh.
-Em đi đi…Đi đi! Anh… xin lỗi đã làm em sợ. Tiểu Long lắc đầu,tóc anh xõa xuống phủ kín đôi mắt đang xúc động đến nghẹt thở của mình.-Anh…Không sao! Máu càng lúc rỉ ra càng nhiều hơn.-Em có thể …đi đi!
Gió tưởng như chỉ chờ đợi giây phút này để ào tới…
Linh Linh vào phòng mình,khép cửa và khóc. Chưa bao giờ cô thấy anh xúc động như vậy và cũng chưa bao giờ cô phải khổ như lúc này. Cô cảm giác mình thật là tồi tệ. Không ai nghe cô,hiểu cô và bênh vực cô. Người bạn thân nhất cũng nghĩ xấu,không tin cô. Cô tự thề với bản thân là sẽ hận Kest suốt đời.
Có thể chăng nỗi hận này sẽ thành một kí ức …ngọt ngào?
Ngày thư hai sau vụ việc đấy.
Trường vẫn đầy rẫy những tờ rơi được phát một cách nham nhảm. Tiểu Linh vẫn chưa đi học. Cô vẫn không dám nhìn mặt anh,vẫn là một”sao hot”trong trường này. Mọi chuyện thật kinh khủng!
– Mày nhìn con bé đó kìa. Đó ,con nhỏ đó kìa,nó mang ba lô vàng đứng nơi gốc cây đó! Một cánh tay nữa lại hướng về phía Linh Linh.
-Con