Pair of Vintage Old School Fru
Vân Trung Ca – Phần 2

Vân Trung Ca – Phần 2

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327435

Bình chọn: 9.5.00/10/743 lượt.

lâu sẽ nhớ tới tiếng mưa mùa xuân, rơi không tiếng động, nhưng lại hữu tình. Một mảnh nhỏ ẩn trong mộng của nàng, dường như là vui mừng, có đại mạc nắng gắt, có tiếng ríu ra ríu rít kể chuyện xưa, có tiếng cười hi hi ha ha.

Nhưng sau khi nàng tỉnh lại, sẽ cố gắng quên. Thời gian tỉnh táo, tất cả đều là thống khổ, đủ loại thống khổ, căn bản không thể suy nghĩ tường tận, nàng chỉ có thể không nghĩ tới gì nữa, muốn quên đi tất cả.

Một hôm ngay sau giờ Ngọ, công hiệu của thuốc mới vừa hết, Vân Ca đang lúc nửa tỉnh nửa mê, mắt nửa nhắm nửa mở, nhìn thấy một bóng dáng mờ mờ cô độc in trên tấm màn cửa sổ bằng bích sa*. Nàng lập tức nhắm hai mắt lại, tự nói với mình rằng cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không biết.

*Sa là một loại lụa mỏng, ở đây là tấm màn cửa bằng lụa mỏng màu ngọc bích.

Mặt trời giữa trưa, đúng là chiếu sáng mãnh liệt.

Hình bóng đơn độc kia vẫn chưa biến mất, nàng thì ngay cả một cử động nhỏ cũng không dám. Nghe được tiếng nói nhỏ vụn của Vu An, bóng dáng kia cúi đầu phân phó một câu gì đó, cuối cùng biến mất.

Trong lòng nàng vốn luôn bị kéo căng có chút chùng xuống, tiếp theo đã có cảm giác muốn khóc. Nàng vừa tự nói với mình, không có lý nào lại như vậy, tại sao có thể tùy tiện khóc như vậy? Đây chẳng qua là một người xa lạ có lòng tốt cứu nàng, nhưng một bên gối đã ướt đẫm nước mắt.

Từ hôm đó về sau, mỗi một buổi trưa, thân thể Vân Ca nằm ở trên giường, tuy rằng mới vừa uống thuốc xong, vốn nên rất buồn ngủ, nhưng tinh thần lại luôn vô cùng tỉnh táo.

Mỗi một buổi trưa, hắn đều lấy thời gian nàng vừa uống thuốc xong để tới nhìn nàng, cũng đều chỉ cách một tấm bích sa, lẳng lặng đứng ở trong sân, chưa bao giờ bước vào trong phòng.

Lặng yên không một tiếng động đến, lại lặng yên không một tiếng động rời đi. Có khi thời gian dài, có khi thời gian ngắn.

Trong phòng, ngoài phòng, thời gian này vừa đúng hai tháng.

Buổi tối một hôm.

Sau khi Mạt Trà hầu hạ Vân Ca dùng thuốc xong, Vân Ca chỉ chỉ chiếc ghế tựa bằng mây trong phòng, lại chỉ chỉ giàn tử đằng trong sân. Mạt Trà cho là nàng muốn đi ra ngoài ngồi, vội nói: “Tiểu thư, không thể đâu! Thương thế của cô còn rất nặng, còn phải dưỡng thêm một thời gian ngắn, mới khỏe lại được.”

Vân Ca lắc lắc đầu, lại chỉ chỉ cái ghế mây. Mạt Trà rốt cục hiểu ý, mặc dù không rõ Vân Ca muốn làm gì, vẫn theo lời mang chiếc ghế mây tới phía dưới giàn tử đằng. Vân Ca nhìn ra ngoài qua song cửa sổ, lại nhắm mắt ngủ.

Ngày hôm sau.

Khi Lưu Phất Lăng đến, thấy trong phòng vẫn im lặng như những ngày trước. Hắn vẫn đứng dưới ánh mặt trời chói chang như cũ, đứng cách một tấm màn cửa sổ bằng bích sa, lẳng lặng đứng bên nàng. Cho dù nàng không muốn gặp hắn, cũng biết nàng cách song cửa sổ an ổn ngủ, biết nàng cách hắn gần như thế, không phải là một khoảng cách xa xôi, hắn mới có thể an lòng.

Khi Vu An đến mời Lưu Phất Lăng trở về, nhìn thấy chiếc ghế mây dưới giàn tử đằng, nhíu mày. Mạt Trà lập tức sợ hãi thấp giọng nói: “Không phải nô tỳ lười nhác thu dọn, là do tiểu thư cố ý phân phó đặt ở chỗ này.”

Lưu Phất Lăng đã sắp rời khỏi sân, nghe được câu trả lời, bước chân lập tức dừng lại, tầm mắt nhìn về phía bên trong cửa sổ, giống như đã xuyên qua tấm màn cửa sổ bằng bích sa, thấy rõ ràng người ở bên trong.

Vu An kinh hỉ hỏi: “Tiểu thư nói chuyện?”

Mạt Trà lắc đầu.

Vu An không biết hoàng thượng và Vân Ca rốt cuộc tại sao lại thế này, không dám hỏi nhiều hơn, nhưng nếu là Vân Ca phân phó, hắn đương nhiên không dám lệnh Mạt Trà thu dọn ghế mây, vì thế chỉ khoát tay cho Mạt Trà đi xuống.

Vu An quay sang phía Lưu Phất Lăng thấp giọng nói: “Hoàng thượng, Thất Hỉ đến bẩm tấu, Hoắc Quang đại nhân đã chờ ở đại điện được một lúc rồi.”

Lưu Phất Lăng không hề để ý tới lời Vu An vừa nói, ngược lại xoay người đi tới chỗ ghế mây. Một lời cũng không nói chỉ ngồi xuống ghế mây.

Vu An vừa sốt ruột, lại vừa khó hiểu, đang định hỏi có nên gọi người tới truyền lời cho Hoắc Quang quay về hay không. Lưu Phất Lăng lại chỉ ngồi trong chớp mắt, đã đứng dậy, vội vàng rời đi. Vu An càng nhìn càng thấy hồ đồ, chỉ có thể lau trán, hận cha mẹ sinh mình ra thiếu mất hai cái đầu.

………………………….

Vết thương của Vân Ca phục hồi rất chậm, một nửa là bởi vì thương thế rất nặng, một nửa cũng do tâm bệnh. Chờ khi miễn cưỡng có thể ngồi dậy được, đã là cuối mùa thu. Nằm ở trên giường hai tháng, Vân Ca sớm đã nằm nhiều tới ngứa ngáy xương cốt, thật vất vả đợi cho đến khi đại phu nói có thể rời giường, lập tức muốn phải ra khỏi phòng đi lại một chút.

Mạt Trà muốn nâng Vân Ca dậy, nàng đẩy Mạt Trà ra, tự mình bám lấy bờ tường chậm rãi đi. Nàng vẫn không biết mình ở nơi nào, cũng không biết mình tại sao lại ở chỗ này, nhưng việc này đối với thế giới của nàng đột nhiên điên đảo không đáng kể chút nào. Vân Ca dọc theo bờ tường chậm rãi đi ra sân. Một đoạn đường không xa, nhưng đầu đã đầy mồ hôi. Lâu lắm không bước ra đường, nàng thật sự chán ghét bản thân mình yếu ớt như vậy. Nàng còn muốn theo bậc thang đi lên trên một đoạn, nhưng đã hết sức, sau đó chân đã nhũn ra té ngã, người phía sau vội đỡ