t rưng rưng: “Lần sau… đừng bao giờ… làm như thế nữa.”
“Câu này phải là anh nói mới đúng.” – Hắn ôm cô, hôn lên cái trán xinh đẹp, thở dài nói, – “Em hù chết anh mất.”
“Em mới là người bị hù chết.” – Cô nức nở vùi vào ngực hắn. – “Anh đã hứa sẽ ở cùng em, anh đã nói sẽ không để em ở một mình…”
“Xin lỗi…” – Hắn vỗ về lưng cô, – “Em không chết nhưng sẽ bị đau đớn, tuy vết thương lành lại nhanh chóng, nhưng nếu vết thương nặng sẽ phải mất mấy ngày liền. Em muốn anh mở to mắt để nhìn em lần thứ hai vì anh mà bị thương, sau đó không chết được, cũng không thể chạy chữa, chỉ có thể đau khổ chờ em khỏi sao?”
Cô ngẩng phắt lên, kinh ngạc nhìn hắn.
“Em nghĩ anh không nhớ rõ lần đó sao?” – Hắn xoa mặt cô, giọng chùng xuống – “Loại cảm giác bất lực chỉ có thể nhìn mà không làm gì được, một lần là đủ rồi. Anh không muốn em bị thương vì anh nữa, anh không chịu nổi khi thấy em đau đớn nằm trong lòng mình, còn anh chẳng thể giúp được gì…”
“Anh giúp được mà… thật đấy…” – Cô lại vùi mặt vào ngực hắn, rưng rưng, – “Thật mà…”
“Anh nghĩ anh sẽ phát điên mất.” – Hắn ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, khẽ nói – “Không bao giờ anh muốn em bị thương như vậy, không bao giờ… muốn nhìn thấy em đau đớn như thế nữa. Nếu người bị thương là anh, ít ra anh còn có thể chết được…”
Cuộn tròn người trong lòng hắn, cô lặng lẽ rơi nước mắt, thật lâu sau cũng không biết nói gì.
Cô không hề biết điều ấy. Từ trước tới giờ hắn chưa từng nhắc đến. Kiếp sống đó, sau khi vết thương của cô lành lại, hắn càng trở nên hung ác tàn bạo. Hóa ra, đấy lại là sự quan tâm của hắn dành cho cô…
Ngoài cửa sổ, trăng đã treo cao đỉnh đầu.
Gió heo may nổi lên mang theo chút se lạnh.
Cô lắng nghe nhịp tim hắn, lòng dần thấy bình yên. Rất lâu sau mới lên tiếng: “Vì sao… Cừu Thiên Lâm lại làm như vậy? Không phải anh ta đã được bổ nhiệm làm tổng giám đốc sao?”
“Có lẽ hắn không tin anh sẽ từ bỏ.” – Cừu Thiên Phóng nhếch miệng, – “Gã sát thủ kia theo dõi cha anh khi ông tới đây, có lẽ Cừu Thiên Lâm biết cha anh muốn anh quay về. Chỉ cần anh còn sống một ngày, đối với hắn luôn là một mối nguy hại. Anh chết hắn mới yên tâm được. Chắc hắn không ngờ sát thủ sẽ thất bại, lại khai ra cả hắn nữa.”
“Vậy… Hoàng Thống sẽ ra sao?”
“Không biết, đấy không phải là chuyện của anh.”
“Cừu Tĩnh Viễn ông ấy…” – Cô vẫn cảm thấy bất an.
“Ông ấy biết anh sẽ không quay về nữa.” – Hắn nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô – “Còn em không thể nào rời bỏ anh được đâu, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa em đều là của anh. Anh sẽ tìm được em, mãi mãi ở cạnh em.”
Cô nghẹn họng: “Đừng quên lời anh nói…”
“Anh không quên.” – Hắn thâm tình nhìn cô, hứa hẹn. – “Nếu anh có quên thì em cũng sẽ giúp anh nhớ lại. Nhớ rõ em, nhớ rõ anh yêu em như thế nào…”
Cô lại nép vào lồng ngực hắn, nhắm mắt, hai tay ôm chặt thắt lưng hắn. Người đàn ông này là của cô, đời này hay kiếp sau cũng là của cô, mãi mãi sẽ như thế.
“Em yêu anh…” – Cô dịu dàng khẽ nói.
“Ừm..” – Hắn ôm cô thật chặt, cùng cô chen chúc trên chiếc giường nhỏ.
Ánh trăng bàng bạc bao trùm khắp không gian, hắn thầm thì bên tai cô: “Anh cũng yêu em, rất rất yêu, mãi mãi yêu em…”
Bầu trời ngàn sao lấp lánh, gió đêm nhẹ nhàng thổi lướt qua.
Hắn và cô, mùa thu này cùng bên nhau, cho đến mãi mãi sau này…
[Kết thúc chính văn'>
Chương 40: Ngoại Truyện 01
Thư nhà
Cha và mẹ thương yêu.
Gần đây hai người có khỏe không? Con và Thiên Phóng đều rất tốt.
Đầu năm nay anh ấy lại xây thêm một gian phòng, và trồng mấy cây táo sau nhà, lý do rất đơn giản là vì con thích ăn táo mà thôi.
Anh ấy hình như rất thích thú với việc tự tay sửa sang lại nhà cửa, còn đòi tự mình làm tất cả mọi thứ, kể cả đến bàn ăn, cái bình hoa cũng không khiến người khác nhúng tay vào.
Tuy rằng công việc của anh ấy với phía đối tác ngày càng nhiều nhưng Thiên Phóng vẫn tình nguyện ở lại trên núi với con. Con đã từng hỏi anh ấy có thấy ghen tỵ với những người tài năng, nổi tiếng vẫn thường được lên báo, còn anh ấy lại làm người đứng sau giấu mặt không ai biết đến hay không?
Thế nhưng anh ấy lại chỉ cười cho qua chuyện, thật là đáng ghét mà.
Có rất nhiều việc con còn chưa nói ra anh ấy đã hiểu rồi.
Mỗi ngày Thiên Phóng đều dành thời gian để ghi lại những việc của kiếp trước, viết cũng được mấy năm rồi, số lượng chữ lên tới triệu từ, con muốn xem nhưng anh ấy không cho, sợ con sẽ nhớ lại quá khứ mà đau lòng.
Thiên Phóng nói cuốn nhật ký đó là để cho bản thân anh ấy ở kiếp sau xem.
Gần đây con vẫn bị giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya vì mơ thấy những chuyện xưa, nhưng con không còn cảm thấy khó chịu nhiều như trước nữa vì con biết anh ấy sẽ luôn ở bên cạnh con, bất luận hiện tại hay tương lai.
Hihi, báo cho ba mẹ một tin, đó là con đột nhiên bị đau bụng, đau quặn lại còn chảy máu không ngừng, chuyện này thật kỳ lạ, ba mẹ cũng biết nếu có bị thương con cũng sẽ tự lành rất nhanh.
Con sợ quá không biết phải làm sao để cầm máu, từ trước đến nay chưa từng xảy ra việc này. Thiên Phóng cũng sợ hãi, tụi con không dám mời bác sĩ tới chỉ sợ họ phát hiện ra thể trạng lạ lùng c