bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người….cô còn cho rằng mình đang trông thấy Bữa Tiệc Mãn Hán!
Món khai vị, rau cải, món chính, có riêng ba món đã được sắp xếp kín trên bàn, súp nấm thơm ngào ngạt, rượu đỏ thuần túy, còn có ánh nến nhẹ nhàng nhấp nháy, tất cả tạo nên một bầu không gian vừa ấm áp, lại vừa lãng mạn….
Đây là …
Ai đã chuẩn bị những thứ này cho mình?
Chẳng lẽ là mẹ tới đây?
Không thể nào, nếu như mẹ đến thật, cũng không thể làm xong một bữa cơm rồi đi ngay? Lại nói, nếu quả thật như vậy, thì chí ít cậu em trai hiếu thuận của cô cũng phải gọi điện thoại thông báo một tiếng chứ.
Kể từ khi ba bị bệnh qua đời, mẹ cô vẫn ở yên trong nhà, không chịu chuyển đi đâu cả, rất nhiều lần Sầm Tử Tranh tỏ ý muốn mang mẹ về ở cùng với mình, nhưng mẹ lại đưa ra lý do là – trừ phi cô kết hôn, bằng không bà tuyệt đối sẽ không đến ở nhà cô.
Đây rốt cuộc là cái lý thuyết gì, Sầm Tử Tranh không hiểu lắm, bây giờ sự nghiệp của cô đang trên đà phát triển, vì lý do gì mà cứ thúc giục cô kết hôn?
Sau khi loại trừ giả thiết mẹ đến, nhất thời trong đầu Sầm Tử Tranh nghĩ đến ‘người có khả năng nhất’, nhưng từng người một đều bị loại trừ, mãi cho đến khi, trong đầu cô đột nhiên nhớ đến một câu nói như vầy….
“Tranh Tranh, sau khi tan việc phải về nhà sớm một chút nha, anh ở nhà làm cơm chờ em về!”
Đột nhiên, Sầm Tử Tranh cảm thấy một luồng khí lạnh trực tiếp xỏ xuyên qua sống lưng, lan rộng ra toàn thân!
Những món ăn này không phải đều do Cung Quý Dương làm chứ?
Mang theo nghi vấn này, Sầm Tử Tranh lại nghĩ đến một vấn đề đáng sợ hơn nữa – làm sao anh ta có chìa khóa nhà mình được? Nếu như trong tay anh ta có nó thật, vậy thì chẳng lẽ giờ khắc nào mình cũng phải sống trong tâm trạng lo lắng, sợ rằng anh ta tùy thời sẽ nổi điên chạy đến đây?
Nghĩ tới đây, dường như trước mắt Sầm Tử Tranh vừa xuất hiện một cái hố đen, một cơn lốc xoáy khổng lồ với sức mạnh dữ dội dần dần kéo cô vào trong, muốn giãy giụa nhưng lại không thể làm nên chuyện gì. . . . . .
Nhìn một bàn đầy thức ăn không hề chớp mắt, mồ hôi lạnh trên trán Sầm Tử Tranh lơ đễnh chảy xuống, bởi vì sau khi nghĩ đến người đã làm nên những món ăn này, thì chúng liền trở thành những con quái thú khiến cô không kịp tránh né.
Nhưng một lát sau, Sầm Tử Tranh lại nhếch môi cười khổ…
Mình đang nghĩ đi đâu vậy?
Làm sao Cung Quý Dương có thể biết làm những món này chứ? Cho dù đã từng qua lại mấy ngày, nhưng cô chưa hề trông thấy anh ta mò xuống phòng bếp, hơn nữa – anh ta đường đường là một tổng giám đốc của Cung thị tài phiệt, sao có thể biết đến những thứ này?
Nhất định là thím giúp việc thấy mình mệt nhọc quá độ mà dày công chuẩn bị, cô nhìn những món ăn ngon trên bàn, tất cả đều là những thứ mà mình thích, xem ra là dì ấy làm rồi, vì dẫu sao thì có rất ít người biết được sở thích ăn uống của cô.
Thà cô nói như vậy chứ không hề muốn tin rằng tất cả đều do Cung Qúy Dương làm, vậy thì cô mới có thể yên tâm dùng bữa một chút.
…..
Q.3 – Chương 14: Quái Dị (2)
Cả một đêm không mộng mị, Sầm Tử Tranh thức dậy giữa mùi hoa thơm ngát, mở mắt ra, trong đôi mắt còn chút mông lung, ngạc nhiên khi phát hiện thấy bản thân mình đang nằm giữa biển hoa!
Cô cho rằng bản thân mình đang nằm mơ, hung hắng véo cánh tay, sau đó mới xác định đây là phòng của mình!
Chuyện gì đang xảy ra?
Ngay khi Sầm Tử Tranh đang nghi ngờ, cửa phòng ngủ bị đẩy ra…..
“Tranh Tranh, em thức rồi sao? Mau rời giường dùng bữa sáng đi!”
Sầm Tử Tranh bị âm thanh quen thuộc này làm cho hoảng hốt, lập tức quay đầu lại, liền nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú đang cười tủm tỉm!
Cung Quý Dương hứng thú ngắm nhìn khuôn mặt hoảng hốt của Sầm Tử Tranh, lại thêm bộ dạng bị động trở thành chủ động: “Anh đã chuẩn bị cho em bữa sáng đẹp nhất, không đứng lên làm sao có thể ăn chứ!”
Nói xong liền xoay người đi ra.
Sầm Tử Tranh vẫn kinh ngạc ngồi trên giường, đầu óc không thể suy nghĩ, dường như cô vẫn không xác định người vừa xuất hiện có phải là Cung Quý Dương hay không!
Một lát sau, bỗng chốc cô phản ứng lại, liều mạng thắt dây lưng áo ngủ chạy đến phòng bếp!
Quả nhiên!
Cô nghe thấy âm thanh khóc thét trong lòng mình đang…..
Chỉ thấy Cung Quý Dương đã thay bộ âu phục, mặc bộ quần áo ở nhà màu hồng, còn đeo một cái tạp dề màu vàng nhạt, đang nghiêm túc nấu sữa đậu nành!
Biểu cảm của Sầm Tử Tranh lúc này giống như vừa nuốt phải một quả trứng gà, há to miệng nhìn cảnh tượng trước mắt!
Trời ơi! Anh……
“Tranh Tranh, đến đây, ngồi bên này……”
Cung Quý Dương nhìn thấy Sầm Tử Tranh đang trợn mắt nhìn mình, vẫn mỉm cười như trước, đem sữa đậu nành đặt lên bàn rồi nhẹ giọng nói.
Ngón tay Sầm Tử Tranh bám chặt vào cánh cửa, trong lòng khiếp sợ đến mức như nhìn thấy một quả bom nguyên tử.
“Anh…..Anh vào nhà tôi bằng cách nào?” Cô cảm giác bất lực, nên giọng nói cũng mềm mại hơn.
Trong mắt Cung Quý Dương là ý cười, bàn tay ôm lấy eo cô, mang theo lực cưỡng chế ấn cô ngồi xuống, sau đó bày bữa sáng đã chuẩn bị trước lên bàn ăn.
Đây đều là những món mà cô thích ăn!
“Anh còn chưa có trả lời v