lỗi, thật xin lỗi…..” Giờ phút này trong lòng Cung Quý Dương vô cùng rối loạn, ngoài những lời này anh cũng không biết nói gì nữa.
Nếu anh không nhớ nhầm, Ân Hà đã có người đàn ông mình yêu, thế nhưng bản thân mình lại cướp đi lần đầu tiên của cô……
“Anh Quý Dương, anh không cần xin lỗi em, có lẽ vì tối qua anh uống say mà thôi…..”
Nước mắt Ngải Ân Hà rơi xuống gò mà, cô kéo áo ngủ, thất tha thất thiểu rời khỏi phòng ngủ, dường như không muốn nhìn thấy Cung Quý Dương nữa.
“Ân Hà…..” Cung Quý dương phiền não vò vò tóc, bàn tay to đột nhiên nắm lại, một tiếng ‘Rầm’ nện vào bức tường, dường như bức tường bức tường rắn chắc cũng muốn rung theo…..
Đáng giận!
Anh chưa bao giờ cảm thấy hận bản thân như bây giờ!
Cung thị và Ngải Thị là có mấy đời quen biết với nhau, tuy rằng cha mẹ hai nhà đã làm đám hỏi, nhưng gặp trở ngại là hai đứa con đều không để ý đến, cũng tạm thời bỏ qua, nhưng trải qua chuyện tối hôm qua, anh có thể ăn nói như thế nào với Ân Hà? Ăn nói như thế nào với bác Ngải?
Nếu Ân Hà chỉ là một cô gái bình thường thôi, một đêm? Chỉ là chuyện bình thường, nhưng đây lại chính là cô gái mà cha mẹ mình chọn!
Sự buồn phiền vây quanh Cung Quý Dương, đột nhiên từ bên ngoài phòng khách truyền đến tiếng kêu thất thanh của Ân Hà…..
“Anh Quý Dương, cứu em…..”
Sắc mặt Cung Quý Dương nhất thời biến sắc, cầm lấy áo tắm bên cạnh mặc vào, sau đó lập tức chạy tới phòng khách, lại nhìn thấy một màn kinh hãi……
Chỉ thấy một người đàn ông cao to đang nắm lấy tóc Ngải Ân Hà, những quả đấm rơi xuống cơ thể cô như mưa, trên mặt đều là sát ý, dường như cảm thấy chưa đủ, cuối cùng nhấc chân hung hăng đá vào thân thể cô!
“Uổng công trước đây tao quý trọng mày như vậy, không nghĩ đến mày cũng chỉ là một con đàn bà dâm đãng, tao quý trọng mày để làm gì hả, lại còn giữ gìn cho tên phản bội?” Nói xong, lại hạ xuống khuôn mặt Ngải Ân Hà một bạt tai ngoan độc……
Lúc hắn đưa tay lên, lại cảm thấy cổ tay rất đau, ngay sau đó, khi hắn còn chưa kịp phản ứng lại, cả cơ thể liền bay ra ngoài…..
Một tiếng ‘Bộp…..’, người đàn ông hung ác bị ném xuống mặt đất!
Ngay sau đó, Cung Quý Dương tức giận đến mức không thể kiềm chế được bước đến, mạnh mẽ đấm hắn ta, mỗi quyền đều mang theo một lực mạnh mẽ, trong ánh mắt đều là sự tàn bào!
Lời xin lỗi dành cho Ngải Ân Hà bây giờ đều được trút hết ra!
“Anh Quý Dương…..” Ngải Ân Hà khó khăn nhào tới, ôm lấy cánh tay anh: “Đủ…… die»ndٿanl«equ»yd«on đủ rồi, đừng đánh nữa, đây là người đàn ông mà em yêu…..”
Một câu nói, khiến Cung Quý Dương đột ngột dừng tay, anh cảm thấy tim đập mạnh và loạn nhịp khi nhìn người đàn ông bị mình đánh đang nằm trên mặt đất, nửa ngày sau, anh mới thì thào nói: “Ân Hà, người đàn ông này đáng để em yêu sao?”
Ngay sau đó ánh mắt anh nhìn người đàn ông kia trở nên sắc bén: “Mày có phải là đàn ông không? Vậy mà lại đi đánh phụ nữ, hơn nữa lại là người phụ nữ mày yêu!”
“Ha ha…..” người đàn ông cười to, trong tiếng cười là sự khinh thường: “Người phụ nữ tao yêu nhất? Đã từng, nhưng đáng tiếc là, tối hôm qua nó lại nằm ở dưới thân của mày!”
“Không phải…..” Ngải Ân Hà lập tức bổ nhào đến bên cạnh hắn, nỉ non nói: “Không phải em cố ý phản bội anh…..Em…..Em thật sự yêu anh, anh đừng rời bỏ em…..”
“Đủ rồi!” Người đàn ông thất tha thất thiểu đứng lên, hung hăng lau đi vết máu ở khóe miệng nói: “Tôi và em kết thúc ở đây!”
Cung Quý Dương đột nhiên đứng lên, bước đến túm lấy cổ áo hắn ta, giọng nói kinh hãi: “Nếu mày vẫn còn là một thằng đàn ông, sẽ không đến để nói những lời thóa mạ Ân Hà như vậy!”
“Hừ!” Người đàn ông dùng ánh mắt khinh thường nhìn hai người ở trước mặt: “Tao không thể chấp nhận một con tiện nhân dâm đãng về làm vợ!”
Nói xong, liền dùng sức thoát khỏi tay Cung Quý Dương, sập cửa đi ra.
Cung Quý Dương nhíu chặt mày lại, anh vừa muốn động tay, lại bị Ngải Ân Hà ngăn lại.
“Anh Quý Dương, thôi đi……” Âm thanh vô lực ‘Vô cùng thương tâm’.
“Tất cả đều là do em, em hiểu rồi……”
“Ân Hà……” Trải qua một màn này, Cung Quý Dương càng thêm áy náy, anh không nghĩ rằng mình lại phá hủy đi hạnh phúc cả đời của Ân Hà!
Toàn thân Ngải Ân Hà đều là vết thương chồng chất, cô mệt mỏi ngẩng đầu, nhìn Cung Quý Dương: “Anh Quý Dương, anh có thể ôm em một chút không? Em rất mệt…..”
“Thật xin lỗi, Ân Hà, thật xin lỗi, tất cả đều là lỗi của anh….. die»ndٿanl«equ»yd«on ” Trong lòng Cung Quý Dương đều bị cảm giác bất lực chi phối, anh chỉ có thể ôm Ngải Ân Hà vào lòng, lẩm bẩm từng lời xin lỗi….
Q.3 – Chương 1: Dây Dưa Lần Nữa(1)
Ngoài cửa xe, trời nhá nhem tối.
Tương lai còn có một người đang đợi chờ
Hướng bên trái, hướng bên phải, rồi nhìn về phía trước
Phải đi qua bao nhiêu khúc ngoặc mới tìm được tình yêu.
Người gặp lại người sẽ phải ăn nói thế nào
Ta chờ người ấy giữa một tương lai xa xôi mờ mịt.
Nghe tiếng gió vi vu đến từ những chuyến xe điện ngầm và giữa biển người vô tận.
Ta đứng đây lặng lẽ xếp những lá bài yêu. . . . . .
☆☆☆☆☆☆☆☆
Hồi ức sẽ ngưng đọng…..
Mà Sầm Tử Tranh cũng không biết mình về nhà bằng cách nào, cô chỉ biết rằng sau khi mình đụng độ n
