ấy rồi!’
Cung Quý Dương nở nụ cười khổ, ánh mắt đầy phức tạp: ‘Cậu muốn cười thì cứ cười đi, mình thừa nhận, lúc cô ấy mới rời khỏi mình, đúng là mình rất hận cô ấy, thậm chí đã từng nghĩ, nếu như gặp lại cô ấy, mình nhất định sẽ tìm cách trả thù một phen, nhưng tiếc là …’
‘Nhưng tiếc là, cậu không thắng được trái tim mình!’ Lăng Thiếu Đường vừa nói đã trúng tâm tư của anh.
Cung Quý Dương không trả lời, chỉ có điều, biểu tình bông lơn trên mặt không che dấu được sự cô đơn tịch mịch trong lòng.
‘Người phụ nữ này … có đáng để cho cậu bỏ ra lần nữa vì cô ấy không?’ Lăng Thiếu Đường nhịn không được hỏi.
Thân là bạn tốt, anh sao lại không hiểu rõ Cung Quý Dương chứ?
Nghĩ lại năm đó, Quý Dương vì xử lý sự nghiệp của gia tộc mà trì hoãn thời gian trở lại trường, sau đó lại phải đối mặt với sự thay lòng đổi dạ mà rời đi của Sầm Tử Tranh, tuy rằng anh không biết giữa hai người cụ thể đã phát sinh chuyện gì, nhưng sự đau khổ vì thất tình của Quý Dương anh nhìn thấy rành rành. Nhiều năm như vậy, Quý Dương vẫn hằng đêm chơi bời, có thể là vì muốn quên đi mối tình ấy.
Cung Quý Dương nghe vậy, đôi mày rậm hơi nhíu lại: ‘Mình vẫn luôn cảm thấy chuyện xảy ra năm đó không đơn giản như vậy!’
‘Ý cậu là sao?’ Lăng Thiếu Đường không hiểu hỏi lại.
‘Chỉ là trực giác thôi, hơn nữa thái độ và vẻ mặt của cô ấy khiến mình có cảm giác không đúng!’
Cung Quý Dương thở dài một tiếng, trên mặt lộ ra tràn đầy tình cảm, khiến phụ nữ nhìn thấy sẽ không thể kìm chế được mà điên đảo thần hồn.
Q.4 – Chương 14: Kế Hoạch Trộm Con (3)
Lăng Thiếu Đường càng lúc càng khó hiểu, nếu theo như tính cách của Cung Quý Dương, anh không nên để tình cảm làm cho bản thân hồ đồ vậy mới đúng chứ.
Cung Quý Dương ngẩng mặt nhìn Lăng Thiếu Đường, giọng nói trầm thấp mang theo một nỗi bất lực vô hạn: ‘Dường như Tử Tranh đối với chuyện năm đó rất phản cảm, hơn nữa khi nhắc đến chuyện tám năm trước, tâm trạng cô ấy cực kỳ kích động. Huống gì hiện giờ cô ấy rất chống đối mình, vì vậy mình muốn hỏi chuyện năm đó cô ấy cũng không chịu nói. Sầm Tử Tranh không giống những cô gái khác, mình không thể dùng bất cứ thủ đoạn xấu nào để ép buộc cô ấy làm chuyện gì!’
Lăng Thiếu Đường nhìn bạn tốt, bất lực lắc đầu.
‘Được rồi được rồi, cậu nhiều chuyện quá! Giữa đàn ông với nhau cứ nói chuyện tình cảm hoài không cảm thấy lạ sao. Thiếu Đường, tối nay cậu phải mời mình một ly đó, coi như giúp mình tẩy trần!’
Cung Quý Dương xua xua tay, trên mặt đã khôi phục lại vẻ bông lơn như trước giờ.
Lăng Thiếu Đường cười khổ một tiếng, cái tên Cung Quý Dương này, rõ ràng là anh nhắc đến chủ đề tình cảm trước, giờ lại quay trở lại trách mình!
***
Màn đêm dần dần buông xuống, đây là lúc mà cuộc sống về đêm bắt đầu nhộn nhịp, ánh đèn màu muôn hồng nghìn tía như tô điểm thêm màu sắc cho màn đêm, rực rỡ chiếu sáng cả thành phố khiến nó trở nên có chút không chân thực, mang một vẻ xa hoa lộng lẫy.
Cung Quý Dương cầm ly rượu đỏ trên tay, ánh mắt lơ đễnh nhìn cảnh tượng xung quanh mình, gương mặt anh tuấn đầy sức quyến rũ, dưới ánh đèn mờ ảo càng mang một nét gì đó không chân thật.
‘Thiếu Đường, có câu rượu ngon gặp được bạn hiền thì ngàn chén không say…’ Thân hình cao lớn của anh lười nhác dựa sát vào người Lăng Thiếu Đường, lẩm bẩm.
‘Quý Dương, đừng có làm ra vẻ như uống say kia nữa!’ Lăng Thiếu Đường buồn cười nhìn dáng vẻ lờ đờ như có chút say của Cung Quý Dương, tên kia trước giờ tửu lượng luôn rất khá, chắc sẽ không vì uống mấy ly rượu đỏ mà say chứ? Hay là … không phải say rượu mà là say tình?
Cung Quý Dương nhếch môi, động tác tao nhã nhưng dường như đã có vài phần men say: ‘Nhưng mà … người không hợp nhau, nói nửa câu cũng là nhiều …’
Cổ họng Lăng Thiếu Đường bật ra một tiếng cười khẽ, anh nâng ly lên hớp một ngụm rượu, mùi thơm dìu dịu mà nồng nàn của loại rượu ngon dường như vẫn còn lưu lại trong miệng, thật lâu vẫn chưa tan hết.
Quán bar vốn là nơi giải sầu tìm vui, mà hai người đàn ông có khí chất khác nhau, nhưng anh tuấn chẳng ai kém ai, đương nhiên dễ dàng thu hút sự chú ý của các cô gái.
Lăng Thiếu Đường gương mặt chính trực cương nghị, còn Cung Quý Dương thì tuấn suất đầy sức quyến rũ, tuy rằng quán bar huyên náo hỗn độn, nhưng vẫn ngầm tỏa ra một sức thu hút cực lớn, chỉ có điều trên mặt hai người lộ ra vẻ xa cách như đang treo một biển báo “đừng đến gần” khiến cho những cô gái đang muốn tiếp cận bắt chuyện nhìn thấy mà chùn bước.
Chỉ là, vẫn có một loại phụ nữ “biết rõ trên núi có cọp nhưng vẫn cứ muốn lên”, dưới ánh mắt theo dõi của mọi người thản nhiên bước đến ngồi bên cạnh Cung Quý Dương.
Lúc này Cung Quý Dương vẫn như không thấy gì, cứ tiếp tục theo đuổi ý thơ của mình …
‘Chớ ngừng tay, rót nữa đừng thôi
Vì mình, ta hát khúc chơi
Vì ta, mình hãy lắng lời mà nghe …’
‘Oa … anh giỏi thật đấy!’
Cô gái vẻ mặt đầy hâm mộ không ngừng vỗ tay, sau đó tình tứ liếc mắt nhìn hai người đàn ông ưu tú trước mặt: ‘Hai anh đẹp trai, có thể mời em một ly không?’
Lăng Thiếu Đường nhướng mày không nói gì, theo tên Cung Quý Dương này ra ngoài là biết sẽ chọc
