ể đi ngay bây giờ hoặc vào ngày mai. – Thầy tiếp tục câu đang dang dở.
Nami lễ phép trả lời.
– Dạ, vâng thưa thầy. – Rồi ôm tờ đơn xin nghỉ học, lững thững về phòng.
Phải trở về nhà thật sao, cha muốn gặp cô có chuyện gì nhỉ, hay việc liên quan tới Kiyomi và mẹ kế. Chị Kiyomi là công chúa không biết cha đã biết chưa, xương cốt cô cũng tạm ổn rồi, chắc bay xa sẽ không xảy ra vấn đề gì. Nghĩ ngợi nhiều chỉ tổ hại não, Nami lắc mạnh đầu, rũ bỏ hết tâm tư mệt mỏi suốt mấy ngày qua, song mỉm cười, tung tăng về kí túc xá thu xếp hành lí. Buồn thì có ích gì, cô đã thắng, đã nắm được kĩ thuật hệ tố hỏa, chả phải cô nên vui lên hay sao. Nhưng tự nhiên bị gọi về nhà, cô thấy lo lo. Mà thôi, cô là phù thủy mà, sao phải lo lắng, về thì về, cùng lắm cứ coi đây là chuyến du lịch xả stress, cô sẽ mua thật nhiều đồ ăn cho Bé Yêu, đi mua sắm, dạo phố, cuộc đời của cô, chưa bao giờ dám nghĩ tới mấy việc ấy, nhưng đó là ngày xưa, bây giờ thì khác rồi nhé, cô có quyền, có tiền trong nhà, tự do làm những điều mình muốn, đối với cô quá đơn giản. Cơ mà không biết Kiyomi có bị cha triệu tập về nhà không nhỉ?
***
Cuối ngày, Nami bái bai Ayane, tạm biệt chị Yukiko và cáo từ giáo sư Sena, cô lên đường về nhà.
Đứng trên tòa tháp phòng hội học sinh, Tooya buồn bã nhìn người con gái anh yêu từ từ khuất dạng, mái tóc vàng nhạt rủ hờ, che đi đôi mắt đượm nỗi muộn phiền. Anh kéo rèm, não nề ngồi vào chiếc sofa, thần thái không còn oai phong và ngạo nghễ như trước.
Yashida mở cửa, chiếc áo choàng quét dài xuống đất, chòm tóc bạch kim buộc gọn sau gáy, khuôn mặt lạnh tanh như tảng băng trôi. Anh cúi đầu hành lễ.
– Ra đa đã xác định được vị trí nguồn năng lượng khổng lồ hôm trước. Quả cầu nữ hoàng càng ngày càng sáng. Hoàng tử, pháp sư muốn người mau chóng tìm ra công chúa thật. – Yashida tôn kính thưa.
Tooya bóp bóp trán, thần sắc nhợt nhạt dần, anh xua tay ý bảo ra ngoài. Yashida tuân mệnh cáo lui. Sắp tới rồi, nữ hoàng đang trở về, trận chiến này sớm muộn cũng kết thúc, việc đầu tiên là phải lợi dụng công chúa giả, cứu nhà vua ra khỏi điện linh lung. Còn công chúa thật, đến thời điểm thích hợp, nàng ấy sẽ tự động …xuất hiện.
***
Về tới nhà cũng chẳng sung sướng gì, Nami còn định bụng sẽ dắt Bé Yêu dạo quanh thành phố một vòng. Ai ngờ chưa kịp đạp chân đến cửa, đã bị cha mời lên thư phòng “đàm đạo”. Cô ghét cay ghét đắng cái nơi tăm tối ấy, nó khiến cô nhớ lại những ngày tháng oan ức năm xưa.
Khẽ mở cửa phòng, Nami lễ phép chào cha, dáng cô nhỏ bé tí tẹo, thu gọn trong chiếc quần legging quen thuộc cùng áo suông dài tối màu.
Cha cô đứng đấy, trên người vẫn còn nguyên bộ vest công sở, miệng phì phèo điếu thuốc, dung mạo trang nghiêm, đúng chất của một người cha già. Ông mời cô ngồi xuống ghế, nét mặt hơi thô kệch, kiểu như muốn nói chuyện gì đó rất quan trọng.
– Năm nay con tròn mười chín phải không? – Giọng Otto khàn khàn, vẩn đục.
– Vâng, thưa cha. – Nami nhẹ nhàng thưa.
Nhớ lại ngày xưa, mỗi khi cô bị mẹ con Kiyomi bắt nạt, cô thường chạy vào phòng, khóa trái cửa, ôm gấu bông, nấc nghẹn và gọi tên cha. Hồi ấy cô luôn nghĩ, cha yêu mẹ nhất, yêu cô nhất. Ngây thơ lắm phải không? Rồi cô lớn lên, thời gian ông dành cho cô ngày một rút ngắn, chế độ đàn áp, đánh đập của mẹ kế và Kiyomi tăng dần, người làm mặc sức phỉ báng, chế nhạo cô, tâm hồn non nớt, mỏng manh đó chết dần theo ngày tháng khổ cực, cô chai sần, dày mặt, chịu hết cực hình này đến cực hình khác, không phản kháng, không chống cự, cô chỉ chịu đựng và chịu đựng. Và trưởng lão Gorgon xuất hiện, bà cho cô một cuộc sống mới, hay chính xác hơn là cuộc sống thật sự của cô. Witchcraft, cô có thể coi đó là nơi khai sinh ra Hagasawa Nanami lần thứ hai, nó mang đến cho cô những người bạn, những niềm vui mà cô chưa bao giờ biết đến, nhưng cũng chính nơi đó đã cướp đi nụ hôn và tình yêu đầu đời của cô.
Thấy con gái thơ thẩn, Otto thở dài đẩy qua cô một xấp tài liệu, trầm ngâm nói.
– Trong này là lí lịch cậu cả nhà Zashiwa – Futaji Zashiwa.
– Sao cha lại đưa cho con? – Nami nhìn tập tài liệu, nhíu mi hỏi.
Ông Otto không có ý dấu diếm, liền thẳng thắn nói toàn bộ lí do ông muốn cô về đây.
– Cậu ta sẽ là chồng tương lai của con. Cho dù con có từ chối hay khước bỏ, ta cũng đã quyết định.
– Cha.. – Nami bần thần lên tiếng, hai tay víu chặt vạt áo.
Đặt điếu thuốc xuống bàn, Otto cao giọng.
– Zashiwa là một gia tộc giàu có. Nami, con là đứa con mà ta yêu thương nhất, ta làm việc này chỉ muốn tốt cho con, ta muốn con sau này sẽ có một cuộc sống sung sướng, vui vẻ, như tâm nguyện của mẹ trước khi mất.
– Nhưng còn việc học…
– Con có thể tiếp tục học sau khi lấy chồng, thậm chí, còn đi du học. Nghe lời cha, vào làm dâu nhà Zashiwa.
Mọi việc bắt đầu trở nên tồi tệ hơn. Cha muốn Nami thôi học ở Witchcraft và toàn tâm chuẩn bị cho đám cưới. Nghe nói nhà bên ấy rất ưng ý Nami, đặc biệt là cậu cả Futaji. Gia tộc Zashiwa là gia tộc lớn mạnh, có bề dày lịch sử về lĩnh vực buôn bán đá quí lâu đời. Những người ước làm dâu nhà đó xếp hàng không đếm xuể, Futaji tron