cọ cọ vào tay nàng, Ninh Oản cúi đầu mỉm cười. Lúc trước khi nàng còn là mèo con, cũng thích cọ Bùi Khuyết như thế, cũng hay thừa dịp y ngủ mà chui vào chăn đệm, việc này, nàng làm rất hưởng thụ.
Mà bây giờ…
Khuôn mặt Ninh Oản thêm u sầu.
Nàng lúc đó chỉ muốn trở về thân thể của mình, nhưng lúc này đây, lại không có cách nào ở bên Bùi Khuyết. Ninh Oản chọc chọc đầu mèo con, buồn nói: “Quỷ nghịch ngợm… chủ nhân của mày làm ta phiền chết đi”.
“Meo….” Mèo con gãi đầu, uất ức kêu một tiếng, làm nũng.
Ninh Oản thấy bộ dạng này quá đáng yêu, phiền não trong lòng cũng vơi bớt, nên trở về thôi, nếu lạc đường càng phiền toái. Ninh Oản nắm chặt hai tay, hôn lên đầu mèo nhỏ một cái, cười: “Được rồi, chúng ta về đi”.
“Đứng lại”.
Hai chữ dõng dạc vang lên, Ninh Oản nghe tiếng ngẩng đầu, người mà nàng không muốn gặp nhất- nhị hoàng tử tuấn lãng bất phàm Đại Chiêu, từng bước tiến tới, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, thật giống như bước ra từ thoại bản.
Trong lòng Ninh Oản giật mình, sau đó thoáng mím môi, lạnh nhạt hành lễ: “Tiểu nữ tham kiến Nhị hoàng tử điện hạ”.
Bùi Chiếu liếc mắt lạnh thấu xương, con ngươi đen như sao, nhìn chằm chằm thân hình nhỏ nhắn của cô nương trước mặt, môi mỏng khẽ cười: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là thiên kim của Việt quốc công à”. Lần trước Bùi Khuyết hại y bị phụ hoàng răn dạy, cấm túc, y vẫn đang tìm kiếm biện pháp phản kích đây, đâu ngờ vừa ra cửa điện đã gặp Ninh Oản.
Ninh Oản này y khá quen thuộc, trước kia vẫn hay vào cung, đi theo sau Bùi Khuyết, giống như một cái đuôi nhỏ. Tuy vài năm nay khá xa cách với Bùi Khuyết nhưng y biết, đối với Bùi Khuyết, Ninh Oản rất có ý nghĩa.
Bùi Chiếu nhíu mày nghĩ thầm: nếu nữ tử Bùi Khuyết thích yêu mình, đây chẳng phải đòn phản kích đau đớn nhất cho Bùi Khuyết sao.
Nhị hoàng tử tuấn lãng cười đến dịu dàng, Ninh Oản nhìn mà người cũng run lên, Bùi Chiếu…. sẽ không muốn làm gì nàng chứ? Nghĩ đến đây Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Bùi Chiếu một cái, thấy y cả khuôn mặt lẫn ý cười, tâm tình có vẻ cực kì sung sướng.
“Nếu không có việc gì, tiểu nữ lui trước”. Ninh Oản ôm chặt mèo con trong ngực, chuẩn bị trốn.
Bùi Chiếu lúc này mới nhìn thấy con mèo trắng tuyết trong lòng Ninh Oản, môi cong lên lạnh lùng nói: “Không được đi”. Bùi Khuyết lại đem con mèo này tặng cho Ninh Oản, y đương nhiên biết Bùi Khuyết thích con mèo này đến mức nào.
Được lắm, người hắn thích, mèo hắn thích, đều ở trước mặt y đây. Bùi Chiếu vô cùng sung sướng.
“Điện hạ?” Ninh Oản ngẩng đầu, trong lòng thầm oán: cái đồ chết tiệt Bùi Chiếu này.
Bùi Chiếu dù sao cũng là hoàng tử, giờ ở hoàng cung, nếu y làm cái gì với mình, chỉ sợ người bị hại vẫn là nàng, giờ Hòa Nguyệt không ở bên cạnh, nàng không thể cậy vào đó mà hành động thiếu suy nghĩ được. Nhớ tới trước đó vài ngày gặp thằng nhãi này và Cố Tang Chỉ mây mữa, rồi lại bị thương trong tay y, đối với Bùi Chiếu này thật không có chút hảo cảm nào.
Rồi hôm đó y thả chó cắn nàng, cuối cùng còn làm bị thương Bùi Khuyết, miệng vết thương kia giờ vẫn còn đấy, làm nàng đau lòng rất lâu.
Nhưng mà, nàng biết nửa năm nữa Bùi Chiếu sẽ soán vị, chỉ là….tuy y khiến nàng chán ghét, nhưng một đại nam nhân như Bùi Chiếu sao lại có thể làm ra chuyện soán vị này.
Bùi Chiếu nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt, thân thể mảnh mai chưa trưởng thành, kém tươi mới hơn Cố Tang Chỉ nhiều, Ninh Oản này nhiều nhất cũng chỉ là nụ hoa chưa nở mà thôi.
– mà cũng không ngờ tên Bùi Khuyết thanh tâm quả dục kia lại có khẩu vị này.
“Con mèo này nhìn qua… thật quen mắt đó”. Bùi Chiếu mở miệng, làm như vô tình nói.
Ninh Oản vừa nghe đã căng thẳng cả người, tim đập càng lúc càng nhanh, Bùi Chiếu….. sẽ không làm gì bất lợi với A Cửu chứ? Mấy ngày trước nàng là mèo vẫn có Bùi Khuyết che chở, giờ nếu Bùi Chiếu muốn lấy mèo nàng cũng không có cách nào, thấy nó nằm trong tay mình, nên Bùi Chiếu muốn đoạt đi sao.
Không được, không thể để y tổn thương A Cửu. Ở chung vài ngày, nàng đã quen có A Cửu bên người, quen được nó làm nũng, mèo con đáng yêu như vậy, tuyệt đối nàng sẽ không để Bùi Chiếu tổn thương nó.
“Đây làm mèo của thái tử điện hạ, đưa cho tiểu nữ thay ngài chăm sóc mấy ngày, giờ đang định mang trả về”.
Bùi Chiếu đến gần hơn, vóc người y cao ngất, làm cho cô gái trước mặt càng trở nên nhó bé động lòng người, y có vẻ nghiền ngẫm chau mày, đưa tay nâng cằm Ninh Oản lên. Ninh Oản ngẩn ra, vội lùi về sau vài bước, vội nói: “Điện hạ, thỉnh tự trọng”.
Bùi Chiếu nở nụ cười, híp mắt nhìn nàng: “Tự trọng? Nếu bổn vương là Bùi Khuyết, nàng sẽ nói như vậy sao?”
Ninh Oản nhịn không nổi ngẩng đầu trừng y: “Nhị hoàng tử điện hạ, Hòa Nguyệt công chúa tìm tiểu nữ có việc, tiểu nữ đi trước”.
Còn muốn chạy? Đôi mắt Bùi Chiếu lộ vẻ nguy hiểm, nhanh chóng bước tới đưa tay nắm chặt cổ tay nàng, kéo cả người nàng vào lòng, y nhẹ giọng nỉ non bên tai: “Cả đám các ngươi, đều thích Bùi Khuyết…. không phải bởi vì y là thái tử sao?”
Nếu y thành thái tử, đám nữ nhân này sẽ lao tới thôi.
Tên xấu xa này, Ninh Oản bị hơi thở nóng rực bên tai của hắn làm lạnh cả người! N
