pacman, rainbows, and roller s
Trùng sinh meo meo meo

Trùng sinh meo meo meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210685

Bình chọn: 7.5.00/10/1068 lượt.

g ghen tuông nha.

Lúc nhận ra điều này, ngoại trừ cảm giác kinh ngạc thì nàng thấy hài lòng nhiều hơn. Với Bùi Khuyết mà nói, nàng đã thật tình thích y, muốn gả cho y, vì y mà sanh con dưỡng cái. Như bây giờ, quả thực rất tốt, rất đúng lúc.

Sau khi ngủ trưa tỉnh dậy, Ninh Oản lập tức nhảy khỏi chiếc rổ, đi thẳng đến thư phòng. Nàng thấy Bùi Khuyết đang thẳng lưng ngồi ở trên án thư, thoạt nhìn dáng vẻ như là đang vẽ tranh. Nàng cho rằng người mà y vẽ, dĩ nhiên là mình nhưng đến khi vừa tiến lại gần để nhìn, nàng lập tức ngây ngẩn cả người.

Đúng là vẽ nàng nhưng cũng không phải là nàng.

Bùi Khuyết thấy con mèo nhỏ đang ngây ngốc, lập tức vươn tay vuốt ve cái đầu nhỏ của nó, nói : ” Thích không?”

Trên bức tranh là hình ảnh một con mèo con toàn thân trắng như tuyết, đang kêu meo meo, trên cổ có đeo một khối ngọc bài, thoạt nhìn dáng dấp vừa nghịch ngợm lại vừa đáng yêu. Trong lòng Ninh Oản cảm thấy vui vẻ vô cùng, lập tức đi đến, cọ cọ vào ngực Bùi Khuyết, vui vẻ, kêu : ” Meo meo meo meo meo meo.”

Ninh Oản nhìn bức tranh con mèo con, cảm thấy vô cùng thỏa mãn, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trái tim bỗng đập ”bịch bịch” một chút. Không đúng nha! Tuy rằng đời trước Bùi Khuyết rất thích A Cửu nhưng cũng chưa từng nghe nói y cưng chiều A Cửu như vậy. Hiện tại, Bùi Khuyết lại coi nàng như bảo bối. Dường như…

Ninh Oản lại cảm thấy không vui.

Nếu như nàng có thể nhập về thân thể của chính mình mà Bùi Khuyết lại thích mèo con nhiều hơn so với thích mình thì nàng phải làm sao đây? Chẳng phải sẽ khiến nàng sẽ khóc đến chết hay sao?

Con mèo nhỏ vốn dĩ rất vui vẻ nhảy nhót tung tăng, đột nhiên lại không rên một tiếng, Bùi Khuyết hơi nghi ngờ, cúi đầu xuống, thấy cái đầu nhỏ của nó rũ xuống, dáng vẻ giống như lá cà gặp sương vậy, y lập tức bật cười, hỏi : ”Sao vậy?”

Con mèo nhỏ vẫy vẫy đuôi, dáng vẻ rầu rĩ không vui chạy ra khỏi thư phòng, cũng không thèm quay đầu lại.

A Cửu thì sao chứ?

Bùi Khuyết cúi đầu nhìn bức tranh vẫn còn chưa ráo mực, khẽ nhíu mày, thầm nghĩ : Bức tranh không đẹp sao?

Ninh Oản lặng lẽ chạy ra bên ngoài, vừa vặn thấy Sở Vân Thâm đang từ từ bước đến. Nhớ tới ngày ấy, y trợn mắt nói mò, nàng khẽ nghiến răng, kêu ” Meo meo…” một tiếng. Sau đó, lập tức hướng về phía Quốc sư đại nhân anh minh thần võ của nước Đại Chiêu nhảy xuống.

Sở Vân Thâm đã sớm nhìn thấy con mèo trắng như tuyết này, thấy nó nhảy xuống, y đã lanh tay lẹ mắt đón được con mèo con bướng bỉnh này.

” Meo meo…” Con mèo nhỏ dương nanh múa vuốt, dáng vẻ rất hung dữ.

Sở Vân Thâm hiếm khi nở nụ cười, thản nhiên mở miệng nói : ” Mấy ngày không gặp, tính tình càng ngày càng hung hăng rồi!”

” Meo meo…” Con mèo nhỏ nhụt chí, kêu lên.

” Yên tâm. Ta đã đồng ý sẽ giúp cô hoán đổi lại thân thể rồi, không cần phải sốt ruột.” Sở Vân Thâm nói với vẻ thản nhiên.

Nhất thời, Ninh Oản cảm thấy cực kỳ tức giận. Y không nóng vội nhưng nàng rất sốt ruột nha! Nếu nàng không quay về thì Bùi Khuyết rất có thể sẽ bị người khác đoạt mất nha!

Giống như biết con mèo nhỏ trong lòng đang suy nghĩ gì. Sở Vân Thâm dịu dàng vuốt ve cái đầu của con mèo nhỏ, nói : ” Ta đã nhận lời cô, dĩ nhiên sẽ tuân thủ lời hứa. Hãy ngoan ngoãn chờ đợi ở bên cạnh Thái tử điện hạ đi.” Bướng bỉnh như vậy, quả thực là điện hạ khó mà tĩnh tâm được.

Bùi Khuyết thấy Sở Vân Thâm ôm con mèo nhỏ của mình trở về nhưng con mèo nhỏ không có giống như bình thường, nhiệt tình chạy về phía y… Bùi Khuyết hơi nhíu mày, đứng ở chỗ cũ.

Ninh Oản nhớ tới bức họa vừa rồi, trong lòng lại cảm thấy phiền muộn – Chính mình lại ăn dấm của chính mình. Nàng cũng không biết mình như thế nào nữa.

Con mèo nhỏ từ trong lòng Sở Vân Thâm nhảy xuống, vui sướng chạy về phía Bùi Khuyết. Rốt cục, đầu lông mày của Bùi Khuyết cũng giãn ra, theo thói quen thoáng khom lưng muốn ôm lấy nó. Sau đó, y giống như nghĩ tới điều gì, đôi tay bỗng ngừng lại, thẳng người đứng dậy, giống như là không nhìn thấy con mèo nhỏ trước mắt, quay sang nói với Sở Vân Thâm : ” Hôm nay, Quốc sư đến đây là có chuyện gì?”

Ninh Oản ngây ngẩn cả người, rõ ràng vừa rồi còn đưa tay ra, sao… Tại sao lại không ôm nàng?

”Ư…” Con mèo nhỏ buồn bã cúi đầu xuống.

Khóe mắt Bùi Khuyết lóe ra ánh sáng, thoáng liếc qua con mèo nhỏ đang ở dưới đất, vẻ mặt thản nhiên chợt tan biến, thay vào đó là nụ cười thoáng hiện trên khóe môi…

Sở Vân Thâm”…” Chẳng phải là một con mèo hay sao? Đến mức như vậy ư?

Chương 22

Trùng Sinh Meo Meo Meo -Chương 22

Chương 22: Dọa người.

Sở Vân Thâm mím môi nhìn một người một mèo trong điện, sau đó âm thầm đỡ trán, bất đắc dĩ cực kì.

Bùi Khuyết vẫn chưa nhận ra vẻ hờn giận của quốc sư đại nhân, mắt vẫn nhìn mèo con dưới đất, y liền ngồi xuống. Chén ngọc mang hương trà lượn lờ, tỏa ra làn khó màu trắng dày đặc, Bùi Khuyết uống một ngụm, động tác đầy tao nhã.

Sở Vân Thâm không thích trà như Bùi Khuyết, y đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay thần đến là muốn nói cho thái tử điện hạ tin tức, Ninh tiểu thư đã có tin”.

Động tác uống trà của Bùi Khuyết dừng lại, ngón tay cầm chén như trắng bệch, một lúc sau mới đưa mắt nhìn