Trùng sinh meo meo meo

Trùng sinh meo meo meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328814

Bình chọn: 10.00/10/881 lượt.

đầu nhìn mặt nàng, dịu dàng nói: “Ta hỏi nàng, nếu nhà Tử Đoan cũng có cá viên, nàng cũng đồng ý đi theo hắn à?”

A Cửu không hiểu vì sao đột nhiên đại thiếu gia lại hỏi mấy cái này, nhưng nàng cũng thành thật suy nghĩ, sau đó lắc đầu.

Kì Hành vui vẻ trong lòng, cầm bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, tiếp tục hỏi: “Vì sao?”

Y muốn nghe đáp án của nàng.

“Bởi vì……..” A Cửu bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Bởi vì, ta luyến tiếc…..”

Bởi vì chỉ có Đinh đại ca ở phòng bếp Kì phủ mới làm được cá viên có hương vị như thế, tuy nhà người khác cũng có cá viên, nhưng hương vị không giống vậy. Nếu không phải đại thiếu gia không cần nàng, nàng mới không nỡ rời khỏi phủ.

Nàng nói xong, ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt vui sướng của đại thiếu gia, khuôn mặt tuấn tú rạng ngời như nghe được điều gì rất vui vậy, tâm tình rất tốt.

Nàng chưa từng nhìn thấy đại thiếu gia vui đến thế. Nhưng mà….. vui vì cái gì chứ? A Cửu cực kì thắc mắc, theo bản năng gãi đầu.

Đúng là Kì Hành chưa từng vui đến vậy. Một khắc trước y nhận ra tình cảm của mình với tiểu nha hoàn không chỉ như vậy, mà lúc này y đã hiểu rõ.

Luyến tiếc…….

Hóa ra là luyến tiếc.

Xem ra nhóc con này vẫn chưa ngốc lắm, Kì Hành vui mừng không thôi.

Rốt cuộc y không nhịn được, hôn lên má tiểu nha hoàn, áp cằm mình lên trán nàng, vô cùng thân thiết hỏi: “Theo ta trở về nhé, được không?”

Bị hôn, A Cửu có chút kì quái xoa xoa mặt, vừa nghe thấy đại thiếu gia nói “về nhà” trong lòng có chút do dự, rồi sau đó lấy miếng cá viên trong lòng ra.

Nàng nhíu mày, lông mi khẽ run, nhìn miếng cá viên đã bẩn trong lòng bàn tay, nhỏ giọng nói: “Đại thiếu gia, vừa rồi ta thấy người không vui, liền đưa người cá viên, hy vọng lúc người ăn sẽ vui vẻ hơn một chút, nhưng người lại ném nó đi…….” Nàng giương mắt, tiếp tục nói: “Đại thiếu gia, về sau có khi nào người cũng vứt bỏ ta như miếng cá viên này không?”

Nhất định là vậy.

Vừa rồi y nói không cần nàng, tuy rằng…….. tuy rằng bây giờ y chạy đi tìm nàng.

Kì Hành cảm thấy suy nghĩ của nha hoàn này rất buồn cười, y cầm lấy cá viên trong tay nàng, bỏ vào miệng.

“Đại thiếu gia?”A Cửu kinh ngạc, bẩn như vậy sao y còn ăn?

Thấy ánh mắt tràn đầy kinh ngạc của tiểu nha hoàn, Kì Hành nuốt miếng cá vào bụng, nhẹ nhàng nói: “Đây là đáp án của ta, nàng hiểu không?”

—- y sẽ không vứt đi, mà sẽ ăn sạch.

“Hả?” A Cửu há hốc miệng, đáp án kiểu gì vậy?

Tâm tình Kì Hành giờ phút này vô cùng tốt, nắm chặt tay tiểu nha hoàn, dắt nàng về Kì phủ.

A Cửu không dám hé răng.

Đại thiếu gia thật đáng sợ, nãy vừa cáu, giờ đã cười, lại còn ăn cá viên bẩn như thế, thật kì lạ! A Cửu yên lặng nghĩ trong lòng, không dám ho he, dù sao nàng cũng không có nơi để đi, trở về một lần nữa cũng tốt.

.

A Cửu cảm thấy đại thiếu gia ngày càng kì là, buổi tối lúc cởi áo cho y, y liền nhìn nàng chằm chằm, nàng cảm thấy không quen cúi đầu, đại thiếu gia lại cúi xuống hôn nàng.

Còn… còn liếm nàng!

Nửa đêm tỉnh lại, lại thấy đại thiếu gia đang mặc trung y ngồi bên đầu giường nàng, nhìn nàng cười ngây ngô, còn đắp chăn lại cho nàng. Lúc đầu nàng còn bị dọa, sau cũng quen dần, thầm nghĩ: Không phải đại thiếu gia bị bệnh chứ?

Bệnh này thật đáng sợ!

Một ngày, Kì Hành đang xem sách tại thư phòng, tiểu nha hoàn đứng cạnh hắn mài mực, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, y buông sách trong tay xuống, ôm nàng vào ngực, đặt nàng ngồi lên đùi mình.

“Đại thiếu gia?” A Cửu theo bản năng ôm lấy cổ đại thiếu gia, ngẩng đầu khó hiểu nhìn hắn.

Nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, tâm thần Kì Hành nhộn nhạo, cúi đầu ngậm lấy môi tiểu nha hoàn, nhẹ nhàng hôn. Trước kia y không hiểu tại sao Tử Đoan lại thích nữ nhân như vậy, giờ y đã hiểu tư vị ấy, muốn ngưng cũng không được.

“Ngoan, để ta hôn một chút, tối cho nàng ăn cá viên.” Kì Hành tiếp tục hôn nàng, thủ thỉ dụ dỗ.

Cơ mà, dù nàng không để y hôn, tối vẫn có cá viên ăn mà? Nàng vừa định mở miệng nói chuyện, lại nghĩ: chẳng lẽ ý đại thiếu gia là, nếu mình không để hắn hôn, tối sẽ không có cá viên?

Tưởng tượng như vậy, A Cửu không dám động đậy nữa, ngửa đầu kệ hắn hôn.

Vì cá viên, cứ để y hôn đi.

Vào khắc đó, cửa thư phòng đột ngột mở ra, Kì Hành nhíu mày, vừa định mắng người vừa phá vỡ chuyện tốt, lại nhìn thấy Kì lão gia tử đang ngạc nhiên đứng ngoài.

Kì lão gia tử đau lòng cháu mình bệnh nặng mới khỏi chưa lâu, đã ngày ngày đọc sách trong thư phòng, vì thế nên mang canh gà tới để bồi bổ thân mình, không ngờ mở cửa ra lại thấy hình ảnh hương diễm như vậy.

Kì Hành thấy thế, ôm chặt tiểu nha hoàn trong lòng, thầm nghĩ: không xong!

Phiên Ngoại 7

Trùng sinh meo meo meo

Chương 84(2): Phiên ngoại A Cửu bán manh

Đại thiếu gia bị lão gia mang đi, chỉ còn A Cửu ngồi một mình trong phòng bất an.

Lão gia thật hung dữ, so với đại thiếu gia còn hung dữ hơn, lúc lão gia nhìn thấy đại thiếu gia hôn nàng, sắc mặt đáng sợ cực kì.

Cũng không biết đại thiếu gia bây giờ ra sao rồi……

Rất lâu mà vẫn không thấy đại thiếu gia trở về, A Cửu cực kì lo lắng. Từ lần trước thiếu gia mang nàng trở về, người đối với nàng tốt lắm, mỗi ngày không chỉ có các viên ăn,


The Soda Pop