Duck hunt
Trúc mã không thanh mai

Trúc mã không thanh mai

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322313

Bình chọn: 9.5.00/10/231 lượt.

quay về những ngày trước kia.

Nếu ta trở lại là Hướng Ti Vũ khi xưa, ta nhất định, nhất định phải hiểu tâm ý người khác hơn, nhất định, nhất định phải đối xử tốt với Tiểu Bạch hơn, sẽ không ghen tị, không ghét việc hắn thông minh hơn ta, không vênh mặt hất hàm sai khiến hắn, không lên cơn thất thường bắt nạt hắn. Nếu ta biết thời gian ở cùng hắn lại ngắn ngủi như vậy, nếu ta biết hắn cuối cùng sẽ rời bỏ ta mà đi, ta nhất định, nhất định sẽ hết sức trân trọng.

Thực xin lỗi… Thực xin lỗi, xin lỗi Tiểu Bạch.

Ta nhả răng ra, ôm Hoài Lý, khóc không thành tiếng.

Hoài Lý vỗ nhẹ lưng ta, trong lời trấn an có tiếng thở dài sâu kín: “Con người sau khi mất đi mới biết quý trọng… điều này thật không tốt, đúng không?”

Hắn rõ ràng là đang an ủi ta, nhưng ta nghe xong lời này lại càng bi thương.

“Ta tự biết mình lỗ mãng, lầm hại tính mạng của Tô Hạnh, vì cố ý bồi thường nên đã cũng bằng hữu quỷ sai đánh cược, nếu như trên đời có sức mạnh to lớn nào có thể giữ hắn lại, như vậy hắn có thể không chết, hồi sinh. Thế nhưng, kỳ hạn chỉ có một tháng.”

Ta chấn động mạnh, ngẩng đầu lên từ trong lòng hắn.

Hoài Lý cười cười với ta, trong dáng cười có chút hiu quạnh: “Hắn là nhân loại đặc biệt nhất mà ta từng gặp, ta thực muốn biết, đối với hắn mà nói điều vướng bận nhất, luyến tiếc nhất là gì. Vì thế ta vẫn đi theo hắn, phát hiện sau khi hắn trở lại nhân gian, chuyện đầu tiên chính là đi tìm nàng.”

Ta nhớ tới lúc ta mới rời khỏi Phượng Hoàng sơn trang không bao lâu, đụng phải Tiểu Bạch ngay trên đường, lúc ấy ta cứ tưởng là tình cờ gặp thôi, hóa ra là hắn đặc biệt đến tìm ta.

“Có điều không nghĩ tới…” Hoài Lý vừa cười, vừa nhẹ nhàng đùa cợt: “Hắn còn chưa nói với người việc cải tử hồi sinh, trước đó nàng đã nói nguyện vọng của mình với hắn – nàng muốn gả cho Liễu Họa Niên.”

Mặt ta nóng lên, dường như sự xấu hổ và hối hận lại bóp nghẹn tim ta, đau đến cùng cực.

“Hắn vốn có thể nói, nhưng lại không nói gì cả, cứ thế cùng nàng lên đường. Song ta lại không thể khoanh tay đứng nhìn, quyết định giả làm Liễu Họa Niên xuất hiện trước mặt nàng, đầu tiên là làm cho nàng thấy ta lãnh khốc mà sợ hãi, sau đó giả làm công chúa buộc nàng rút lui… Chỉ tiếc, thời gian ở nhân gian thật chẳng đáng tiền, thời hạn một tháng lại trôi qua quá nhanh. Mà nàng, thủy chung vẫn không lên tiếng giữ hắn lại.”

“Tại sao hắn lại không nói cho ta biết?” Nước mắt ta đã rơi đầy mặt. “Hắn rõ ràng có thể nói thẳng với ta! Ta…”

Hoài Lý thong thả ngắt lời ta: “Nếu hắn nói ra, nàng sẽ giữ hắn lại sao? Mà sở dĩ nàng giữ hắn lại, là xuất phát vì thương hại, hay là không thể không làm?”

Ta chấn động.

Ánh mắt Hoài Lý trong suốt vô hạn, sáng lên, phảng phất như có thể nhìn thấu ta: “Nàng không biết lòng mình, hay là nói, nàng căn bản không dám thừa nhận tình cảm của mình. Đúng vậy, Tô Hạnh thực chất đối với nàng luôn ngoan ngoãn phục tùng, nhưng hắn không thể vứt bỏ tự trọng của mình, ngay lúc nàng luôn miệng nói phải gả cho một nam nhân khác, nếu như hắn mở miệng nói ra sự thật, giống như là đang khẩn cầu nàng yêu hắn. Nàng cảm thấy nếu đổi lại là nàng, sẽ nói ra sao?”

Ta nắm chặt tay mình, dùng sức như vậy, nên đầu móng tay đều đâm sâu vào trong thịt. Nhưng ta không cảm thấy đau, bởi vì giờ này khắc này, tim ta so với thân thể còn thống khổ hơn ngàn lần, vạn lần!

“Cho nên…” Hoài Lý xoa xoa đầu ta, dùng ngữ khí thật ôn nhu nói “Nàng đã bỏ lỡ cơ hội cứu hắn. Hướng đại tiểu thư, nàng đã bỏ lỡ.”

Ta nhảy từ trên người hắn xuống, quỳ rạp xuống đất, sau đó hai tay tự ôm lấy mình, không ngừng run rẩy. Thanh âm của Hoài Lý rõ ràng ôn nhu như vậy, lại có thể nói ra những lời tàn khốc như vậy.

Hắn vẫn yên lặng mà nhìn ta như vậy, tựa như nhìn một kẻ đáng thương. Nhưng sâu trong mắt lại lóe ra điều gì đó vô cùng phức tạp, những điều đó xoay tròn lại rồi chìm sâu xuống, làm hắn càng trở nên lãnh khốc hơn, đồng thời đột nhiên cũng làm ta bừng tỉnh.

21

Trúc mã không thanh mai

Chuyển Ngữ: Tuế Nguyệt

Link:

22

Ta nắm chặt tay, gượng đứng dậy.

Hắn nhíu mày, có chút giật mình, vừa định mở miệng, ta đã nhào tới ôm chặt cánh tay hắn, cuống quít nói: “Cho ta thêm một cơ hội nữa!”

“Hả?”

“Cho ta thêm một cơ hội, một lần, chỉ cần một lần nữa thôi! Để ta lựa chọn lại một lần nữa có được không? Để ta bắt đầu sửa sai có được không?”

Hắn lạnh lùng nhìn ta: “Nàng dựa vào cái gì cho rằng ta sẽ cho nàng một cơ hội nữa? Lại dựa vào cái gì mà có cơ hội sửa sai?”

Ta không bị ngữ điệu lạnh như băng như sương của hắn dọa, kiên trì nói: “Ta biết là có! Nhất định có! Nếu không, nước đã đổ đi khó mà hốt lại, bụi đã bay đi không thể trở về, nếu đã hoàn toàn vô vọng, ngươi cất công đến nơi này chẳng lẽ chỉ để nhìn ta thống khổ như thế nào sau khi biết sự thật sao?”

Hắn yên lặng nhìn ta nửa này mới chậm rãi nói: “Có lẽ ta thật sự muốn nhìn nàng thống khổ nên mới tới đây.”

Tim ta đập mạnh một cái, nhưng vẫn lắc lắc đầu, cố chấp nói: “Ta không tin! Ngươi đã làm chuyện nhàm chán một lần, nên đã liên lụy một mạng người chết oan, ngươi sẽ không làm chuyện nhàm chán lần thứ hai! Sẽ không