điều, những chuyện gần đây đã trải qua khiến ta bắt đầu mơ hồ, nếu như không phải nói là chuyện ma quỷ thì cũng không có cách giải thích nào hợp lý hơn.
Thấy ta chần chừ, Liễu Họa Niên lại hỏi: “Nếu vậy, nàng tin trên đời này có thần tiên không?”
“Ngươi muốn nói ngươi là thần tiên?” Khi ta nói ra những lời này vốn mang đầy nghi ngờ, nhưng không ngờ hắn nghiêm túc gật gật đầu: “Phải.”
Phản ứng của ta chính là lập tức lui về phía sau ba bước lớn.
Hắn nhìn thấy ta sợ hãi như thế, bật cười: “Hướng đại tiểu thư không sợ trời không sợ đất, ra là sợ thần tiên.”
“Ta… chỉ là sợ… sự thật.” Ta cắn môi, thanh âm hạ xuống.
Sắc mặt của hắn đột biến, yên lặng nhìn ta, không biết vì sao ánh mắt kia lại mang theo một chút thương xót.
Đúng vậy, ta sợ sự thật.
Tuy rằng ta thật sự không rõ đằng sau tất cả những chuyện lộn xộn này là sự thật kinh thiên động địa như thế nào, thế nhưng, ta có linh cảm sự thật kia sẽ vô cùng khó có thể chấp nhận. Hay nói đúng hơn, nếu chuyện không làm đau lòng ta đến thế, phụ thân ta cũng sẽ không hợp lại với Tô gia cùng nhau giấu diếm ta. Cho nên, tuy rằng ta khát khao muốn biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện tới nước này, đáp án sờ sờ trước mắt, ta lại bắt đầu sợ hãi.
“Nàng sợ cái gì?” Nghe thấy thanh âm của Liễu Họa Niên ở khoảng cách gần như vậy, lại mờ mịt xa xăm tựa như trong mơ. “Chuyện xấu nhất cũng đã xảy ra rồi, không phải sao?”
Đúng vậy, hắn nói rất đúng, chuyện xấu nhất cũng đã xảy ra… Tiểu Bạch đã chết. Trên thế gian này không còn gì đáng sợ hơn so với chuyện đó nữa, nếu vậy, ta cần gì phải sợ chứ?
“Vậy nên, chẳng lẽ nàng không muốn biết Tô Hạnh chết như thế nào? Lại vì sao sau khi chết, còn xuất hiện trước mặt nàng sao?”
Nước mắt ta chảy ra.
Thật là kỳ quái, rõ ràng tim không có đập nhanh hơn, rõ ràng thân thể không run rẩy, ta cảm thấy mình bình tĩnh như vậy, có điều, nước mắt lại tự chảy ra, hoàn toàn không chịu sự khống chế của ta.
Liễu Họa Niên thở dài: “Hắn vì ta mà uổng mạng.”
20
Trúc mã không thanh mai
Chuyển Ngữ: Tuế Nguyệt
Link:
21
Ta ngơ ngác nhìn hắn, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể tiếp nhận, không thể suy nghĩ được gì.
Hắn nói hắn là Tán Tiên, tên gọi Hoài Lý, rất thích đi du ngoạn khắp nơi. Một ngày nọ đi đến Thiên Sơn Tuyết Phong, gặp một thiếu niên ngồi bên cạnh một tảng đá, vì thế hắn đến bắt chuyện, ai ngờ vô luận hắn đùa như thế nào, thiếu niên cũng không nói một lời.
Hắn chưa bao giờ bị con người xem nhẹ như vậy, càng quyết tâm muốn làm cho thiếu niên mở miệng. Bởi vậy, khi hắn phát hiện ánh mắt của thiếu niên dừng trên một bụi cỏ nhỏ, hắn nhổ nhánh cỏ đó lên, cười nói: “Ngươi muốn thứ này phải không? Vậy năn nỉ ta đi.”
Nhất thời sắc mặt thiếu niên đại biến. Mà càng không ngờ tới chính là, ngọn cỏ kia khi mọc trên mặt đất thì xanh mượt, vừa mới rời khỏi đất liền lập tức héo rũ.
Nguyên lai đó là Hoàn Linh Thảo trong truyền thuyết, mười sáu năm mới nở hoa, hoa chỉ có một đóa, có thể giải bách độc.
Thiếu niên trúng độc, đây là tia hy vọng cuối cùng.
Lại bị bóp chết bởi hành động ngả ngớn của hắn.
Thế là giải dược đã không còn. Tô Hạnh chết.
Hoài Lý thở dài: “Cả đời ta làm xằng làm bậy vô số, chỉ duy lần này, làm ta hối hận nhất…” Hắn còn chưa nói xong, hai tay ta đã vòng sau gáy hắn, ôm cổ hắn, hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, khóe môi nhếch lên cười nói: “Hướng đại tiểu thư, ta biết nàng rất thích ta, nhưng cũng không cần phải…” Lời còn chưa dứt, ta đã mở miệng cắn một phát trên cổ hắn.
Ta đã dùng sức mà cắn như vậy, thế nên đầu lưỡi lập tức cảm giác được vị ngọt.
Rốt cuộc hắn ý thức được ta không phải đang đùa, vội vàng đẩy ta ra, nhưng ta muốn cắn chết hắn, giá nào cũng không chịu nhả ra. Hoài Lý đẩy ra vài lần, không giãy dụa nữa, cũng không đẩy nữa, ngoan ngoãn đứng yên ở đó, đưa một bàn tay lên xoa xoa đầu ta, chậm rãi nói ba chữ: “Thực xin lỗi…”
Ta nức nở, rốt cuộc cũng không kiềm chế được run rẩy.
Bảo ta làm thế nào có thể chấp nhận sự thật như vậy?
Một vị thần tiên hết sức nhàm chán lại vô ý vô tứ.
Cũng không biết tại sao lại gây ra sự việc hết sức nghiêm trọng.
Quan trọng nhất là, Tiểu Bạch của ta vì thế mà chết đi!
“Của ta” hai chữ một khi một khi hiện ra thì không thể bình tĩnh trở lại. Đúng vậy, Tiểu Bạch là của ta. Từ nhỏ tới lớn, tất cả mọi người đều biết, chính hắn cũng biết, thực tế là ta cũng biết, chỉ là chưa từng thừa nhận qua.
Ta là người nhát gan, yếu đuối, lại ích kỷ, bởi vậy, rõ ràng có những chuyện bất tri bất giác đã thay đổi theo thời gian, trồng xuống đất, nảy mầm rồi nở hoa, nhưng ta vẫn cố chấp như trước, không chịu đối mặt.
Ta… thích Tiểu Bạch.
Mười sáu năm trong đời, trừ phụ thân ra, không có người nam nhân nào quan trọng hơn so với hắn.
Chẳng qua là ta quá ngu dốt, rõ ràng là cái ta thích, lại sợ mọi người chê cười, sợ chính mình bị tổn thương, nên làm ra vẻ chán ghét và không cần, ta nghĩ như vậy là an toàn, là cân bằng, thế nhưng không biết rằng cuối cùng có một ngày ta sẽ mất đi hắn.
Ta sẽ mất đi Tiểu Bạch.
Ta, mất đi Tiểu Bạch.
Thật nguyện ý đổi toàn bộ bốc đồng và tùy tiện để
