Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tổng giám đốc tha tôi đi

Tổng giám đốc tha tôi đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213733

Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.

luôn vì một người bốc đồng mà bỏ lỡ.

Giống như, anh và Thiên Tình đã từng như thế. Nhưng thật may… cuối cùng anh đã quay đầu đuổi theo tình yêu của mình.

***

Đừng nên hỏi anh tại sao lại đuổi theo cô. Có đôi khi ngay cả bản thân anh cũng không khống chế được đôi chân mình.

Lúc đuổi ra đến ngoài, Vãn Tình đang chuẩn bị lên xe bus.

“Cảnh Vãn Tình, cô đứng lại cho tôi!” Lục Yến Tùng bá đạo gầm lên. Tiếng hét lớn vậy dĩ nhiên cũng dọa cho mọi người giật bắn người.

Người ở trạm xe, người trong xe bus, tất cả đều hướng mắt nhìn về phía anh.

Chỉ có Vãn Tình…Cô chỉ hơi khựng người lại, nhưng không hề quay đầu nhìn.

Sau đó vẫn dứt khoát cất bước lên xe rồi bỏ tiền lẻ vào trong hộp thu phí. Kế tiếp tìm một chỗ ngồi xuống. Vẻ mặt vẫn thản nhiên chẳng có tý dao dộng nào. Giống như, anh hoàn toàn không hề ảnh hưởng gì với cô.

Có điều… chỉ cô mới hiểu được trong lòng mình hiện đang chấn động cỡ nào.

Xe bus từ từ lăn bánh rời đi.

Ánh mắt lơ đãng quét qua, thấy Lục Yến Tùng đang thở hổn hển phía ngoài, cùng với…cô bạn gái đang chạy đuổi theo phía sau anh…

Nếu đã có người yêu kề bên, sao còn đuổi theo mình làm gì?

Vãn Tình cười khổ, dời tầm mắt đi. Trước mắt bỗng trở nên mơ hồ…

Thiên Tình đã tìm được hạnh phúc thuộc về mình, còn cô thì sao?

Có phải đang ở một nơi nào đó rất xa chờ đợi mình không?

“Ôi trời… Chiếc xe kia đang làm gì thế?”

“Đúng vậy, chạy bạt mạng như thế, bộ đi tìm đường chết sao?”

“Chiếc xe thể thao đó đẹp thật, thật phong cách!”

***

Chung quanh xôn xao tiếng bàn tán, chỉ trỏ.

Vãn Tình theo tầm mắt mọi người nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền bị dọa cho hết hồn.

Lại là Lục Yến Tùng…

Anh cũng đang chạy đuổi theo xe bus.

Trong lúc mọi người đang xôn xao bàn tán thì bỗng nhiên anh tăng ga cho xe vọt lên phía trước cúp đầu xe bus, đánh tay lái chắn ngang cách xe bus tầm khoảng năm mét.

“Két…!!!” Tiếng phanh xe như xé màng nhỉ, xe bus cũng kịp thời phanh lại.

“Mẹ kiếp! Muốn chết thì tìm chỗ khác mà chết!” Tài xế xe bus bị dọa cho mặt mày tái xanh, một tay đấm lên tay lái, chửi ầm lên.

Người bên trong xe bụm ngực hết hồn cảm ơn trời đất.

Vãn Tình cũng bị anh dọa cho chết khiếp.

Anh không xuống xe mà chỉ ngồi trên đó, thậm chí cũng chẳng quay đầu lại nhìn về phía bên này, tựa như không hề hay biết hành động vừa rồi của mình đã dọa cho mọi người sợ đến mức nào.

Rốt cuộc anh muốn làm gì?

Vãn Tình nào còn ngồi yên ở đó được nữa, vội đi ra, “Bác tài, phiền bác mở cửa cho cháu xuống ở đây.”

Tài xế đang định đi xuống sạt cho Lục Yến Tùng một trận, nghe Vãn Tình nói vậy liền quay lại mở cửa cho cô.

Phía trước…

Không đợi tài xế đi xuống, Lục Yến Tùng đã lái xe đỗ vào ven đường.

Vãn Tình bước tới, tức giận nhìn anh: “Lục Yến Tùng, anh làm gì vậy? Anh có biết vừa rồi rất nguy hiểm hay không, trên xe nhiều người như vậy, anh không muốn sống nữa à?”

Chương 175: Ngang Ngược Hôn – Màn Cầu Hôn Lãng Mạn

“Lên xe!” Trước sự tức giận của cô, Lục Yến Tùng đơn giản phun ra hai chữ, nhưng mỗi chữ đều thể hiện mạnh mẽ qua từ kẽ răng.

“Tôi đang vội!” Vãn Tình không nhúc nhích. Trong mắt vẫn còn mang lửa giận. Vừa rồi chỉ cần xe bus không thắng kịp, hậu quả thực sự không thể tưởng tượng được.

“Đang vội? Vội đi hẹn hò sao?” Giọng nói của Lục Yến Tùng giống như âm tàn, vô cùng lạnh lẽo.

Vãn Tình rũ mắt nhìn anh, không bác bỏ cũng chẳng giải thích.

“Không phải anh cũng đang hẹn hò sao? Bỏ mặc người ta chạy theo tới đây, có vẻ hơi quá đáng rồi đó.”

Người đàn bà này…Chẵng những không ghen mà ngược lại còn lo lắng đến cảm giác của người khác nữa. Lửa giận trong lòng Lục Yến Tùng bốc lên ngùn ngụt. Bàn tay hết siết rồi lại thả.

Thấy Vãn Tình toan bước đi, anh vội đẩy cửa xe bước mấy bước đuổi theo bắt lấy cổ tay cô.

“Anh muốn làm gì?” Bỗng cảm thấy cổ tay đau nhíu, còn chưa kịp phản ứng, Vãn Tình đã bị Lục Yến Tùng ngang ngược nhét vào trong xe. Đẩy cửa muốn đi xuống nhưng cửa đã bị anh khóa lại.

Lục Yến Tùng mở cánh cửa bên ghế lái ra ngồi vào. Bộ mặt lầm lì đáng sợ, tầm mắt luôn nhìn về con đường phía trước, không hề ngó ngàng nhìn tới cô, lạnh lùng nói: “Thắt dây an toàn vào.”

“Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi thực sự đang rất vội.” Vãn Tình bất đắc dĩ nói, nhưng vẫn thắt dây an toàn vào.

“Nôn nóng muốn đi hẹn hò tới vậy sao?” Anh cười lạnh, “Địa chỉ ở đâu? Tôi đưa cô tới đó.” Nhân tiện anh cũng muốn nhìn xem rốt cuộc gã đàn ông nào dám hẹn hò với cô.

“Anh Lục này…” Vãn Tình quay người, nghiên túc nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, “Đừng làm vậy nữa được không? Để tôi xuống xe đi.”

Lục Yến Tùng hơi quay đầu liếc cô một cái chứ không ngừng xe.

Không biết phương hướng, không có mục đích, chỉ tùy ý chạy về phía trước. Vãn Tình nhận ra bản thân thật sự không hiểu gì về người đàn ông này.

“Anh đã nói không muốn tôi xuất hiện trước mặt anh nữa mà…” Ánh mắt Vãn Tình bỗng ảm đạm, cay cay, lời nói ra cũng nhỏ dần đi, “Tôi đã làm rồi, giờ tới anh đổi ý sao?”

Tại sao còn phải quấy nhiễu cuộc sống của cô, khiến cho trái tim vừa lắng xuống giờ lại như sóng biển dâng trào?

Lời V