Tổng giám đốc tha tôi đi

Tổng giám đốc tha tôi đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213914

Bình chọn: 9.5.00/10/1391 lượt.

ước ra ngoài. Nhưng không rời đi mà đứng mép bên mái hiên, ngẩng đầu nhìn mưa bụi rả rích.

Làn mưa bay bạt vào bên trong, thấm ướt người khiến cô thấy hơi lành lạnh.

Vào mùa xuân nên trời se se lạnh.

***

Cảnh Kiến Quốc nhìn thiệp mời trong tay, thật lâu không nói lời nào. Sau đó xoay người bỏ đi vào phòng của mình, một lúc lâu cũng không thấy đi ra.

Thiên Tình nhìn bóng lưng cha mình, cảm thấy ông già đi không ít.

“Đừng lo lắng, có một số việc cần phải dũng cảm đối mặt.” Thi Nam Sênh nhìn cô hỏi, “Em có sao không? Vừa rồi em không bị thương chứ?”

“Không sao. Em vẫn ổn.” Thiên Tình nhìn Thi Nam Sênh, nắm chặt tay anh, “Anh nói xem, cha có đồng ý đi không?”

Thi Nam Sênh mím môi, rồi sau đó lắc đầu: “Không biết nữa. Em hiểu ông ấy hơn, em nghĩ thế nào?”

Thiên Tình thở dài: “Khi em còn nhỏ thường nhìn thấy cha đánh mẹ, nghĩ rằng cha không thương mẹ. Nhưng sau này, khi lớn lên rồi, thấy cha mỗi khi say rượu trở về nhà là luôn gọi tên mẹ. Khi đó, em mới biết được thì ra trong lòng cha vẫn luôn nhớ đến mẹ. Cha sống vậy nhiều năm mà không đi thêm bước nữa, có lẽ là vì chưa quên được mẹ.”

“Thật ra, khúc mắc giữa người lớn với nhau, phận làm con như chúng ta chỉ có thể cố gắng giúp được bấy nhiêu thôi. Muốn hóa giải cũng chỉ dựa vào chính họ.” Thi Nam Sênh ôm cô vào lòng, “Cho nên, em đừng quá bận tâm. Tuy lần này cha em không đi gặp bác gái, nhưng một ngày nào đó, chủ tịch Lục và bác gái cũng sẽ tìm đến thôi.”

Thiên Tình hít hít mũi, ôm eo anh, “Anh nói rất đúng. Người lớn họ sẽ tự có cách giải quyết.”

“Bây giờ chuyện nhà em cũng sắp giải quyết xong rồi, vậy chuyện của chúng ta khi nào mới giải quyết đây?” Thi Nam Sênh nâng cằm cô lên, cúi đầu nhìn cô hỏi.

“Chuyện của chúng ta?” Thiên Tình ra vẻ không hiểu, tròng mắt láo liên, “Chuyện của chúng ta là chuyện gì ấy nhỉ?”

“Em khéo giả vờ thật!” Thi Nam Sênh véo mũi cô. Rồi sau đó nghiêm túc hỏi: “Chừng nào em mới chịu gả cho anh đây?”

Thiên Tình vênh mặt cười: “Vậy, xin hỏi Thi tổng, chừng nào anh mới chịu cầu hôn em đây?”

Thi Nam Sênh cũng cười theo, không trả lời, chỉ ôm chặt cô vào trong lòng, cười vô cùng hạnh phúc.

Ngay lúc hai người đang tình chàng ý thiếp, cửa phòng Cảnh Kiến Quốc đột nhiên mở ra.

Thiên Tình đỏ mặt lập tức rời khỏi ngực anh. Liếc mắt thấy cha mình quần áo chỉnh tề, ngay cả đầu tóc cũng vừa mới gội xong còn sấy khô, rất gọn gàng sạch sẽ.

Như vậy có nghĩa là… Ông đã đồng ý đến gặp mặt.

Thiên Tình và Thi Nam Sênh liếc nhìn nhau mỉm cười vui mừng.

***

Thư ký đặt tài liệu lên bàn, đang định rời đi.

Lục Yến Tùng không vội cầm lên xem, do dự một lúc rồi gọi cô ta lại: “Ava, cô chờ chút!”

“Dạ? Lục tổng còn chuyện gì sao ạ?” Ava xoay người hỏi.

Nhíu nhíu mày, rốt cuộc Lục Yến Tùng cũng lên tiếng hỏi: “Gọi điện xuống quầy lễ tân hỏi xem cô gái đến tìm tôi đã đi chưa.”

“Em cũng vừa gọi rồi. Họ nói đã mời cô gái kia ra ngoài, nhưng cô ấy không chịu về mà chỉ đứng bên ngoài cửa ạ.”

“Đứng ngoài cửa?” Sắc mặt Lục Yến Tùng chợt sa sầm, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài trời đang mưa rả rích, hơn nữa còn càng lúc càng nặng hạt.

Rốt cuộc cô muốn giở trò gì đây?

Chương 172: Càng Lún Càng Sâu – Kìm Nén Tình Cảm

“Lục tổng, có chuyện gì thế ạ?” Ava nhìn vẻ mặt khác thường của anh liền hỏi.

“Không có chuyện gì.” Lục Yến Tùng lúc này mới quay người lại, nhìn Ava phất phất tay, “Cô ra ngoài đi.”

“Dạ.” Ava gật đầu khép cửa phòng làm việc lại rồi đi ra ngoài.

*

Lục Yến Tùng ngồi một mình trong phòng làm việc, rất muốn ổn định lại con tim đang nổi loạn nhìn mớ tài liệu trong tay.

Lần này anh cự tuyệt không muốn gặp Vãn Tình không đơn giản chỉ bởi vì bữa cơm tối này.

Anh không muốn gặp cô là bởi vì… Anh từ hôm nay, chuyện giữa anh và Cảnh Vãn Tình, anh không muốn có bất kỳ vướng mắc nào nữa.

Trước kia, bởi vì trả thù nên anh mới tiếp cận hai chị em cô, nhưng mà, lần này còn đặc biệt vì Cảnh Thiên Tình mà mở họp báo với ký giả, bấy nhiêu cũng đã chứng minh hận thù trong lòng anh đã là chuyện vu vơ rồi.

Nếu thật sự muốn trả thù, anh hoàn toàn có thể mượn cơ hội này mà hủy hoại Cảnh Thiên Tình.

Tại sao bản thân lại thay đổi đến vậy, điều này chỉ có anh là hiểu rất rõ…

Đơn giản chỉ là vì Cảnh Vãn Tình…

Thay đổi như thế này khiến anh khó có thể chấp nhận, hoang mang bất an, thậm chí không có dũng khí để đối mặt.

Cho nên…

Chỉ có thể lựa chọn tránh xa người đàn bà nguy hiểm này một chút, càng xa càng tốt…

Anh không thể để mình tiếp tục lún sâu thêm nữa…

Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên một tiếng ‘Ầm’ cực lớn vang lên từ phía chân trời.

Ánh sét sáng lóa rạch ngang giữa bầu trời nơi thành phố.

Lục Yến Tùng bỗng chốc thoát khỏi cơn suy nghĩ, đầu óc nhất thời trống rỗng. Đợi đến khi thần trí khôi phục, anh đã vội vã lao ra khỏi phòng làm việc.

“Giám đốc, anh ra ngoài bây giờ sao?” Thư ký vội đuổi theo hỏi, “Có cần chuẩn bị xe không ạ?”

Lục Yến Tùng chẳng thèm lên tiếng trả lời, đi thẳng tới thang máy, bấm nút mở ra. Sét đánh lớn như vậy nghe thôi cũng rợn người, nổ đến khiến lòng người rối loạn.

Cô ấy chỉ là con gái, đứng bên ngoài


Duck hunt